Chương 785: Đủ Tham Lam Hay Không?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 785: Đủ Tham Lam Hay Không?

Dã Nguyên Hỏa quay đầu ngựa trở về, lần nữa ổn định thân thể, quát về phía chiến trận của đối phương: “Người nào tới.”

Bắc Man bộ lạc không thiếu chiến sĩ không sợ chết, càng không thiếu người cảm thấy mình có thể đánh bại dũng dĩ của địch nhân. Sau khi Xích Lang chết, liên tục lại có mấy người xuất trận khiêu chiến Dã Nguyên Hỏa. Từ Xích Lang, Dã Nguyên Hỏa liên tục đánh bại bốn người, sát cơ càng ngày càng tràn đầy, như ngọn lửa lớn đang cháy bừng bừng, không có biện pháp dập tắt.

Sau cùng, Dã Nguyên Hỏa chỉ đao về hướng Kim Vấn Đạo, trong miệng lạnh lùng quát: "Lần này ngươi tới."

Kim Vấn Đạo hiểu, sớm muộn gì cũng đến phiến mình, mọi việc luôn phải có kết thúc. Gã vỗ mông ngựa xuất trận, đứng ở phía đối diện Dã Nguyên Hỏa.

Thời gian đã trôi qua rất nhiều năm, nhiều chuyện đã phát sinh thay đổi, mà hai người cũng trải qua nhiều biến động. Trời đưa đất đẩy thế nào, Kim Vấn Đạo lại thành Vương của Bắc Man bộ lạc, mà Dã Nguyên Hỏa đã trải qua chuyện gì, lại không có ai biết được.

"Ngươi còn sống, ta thật cao hứng." Kim Vấn Đạo thở dài một tiếng: "Chúng ta cũng coi là huynh đệ, có thể chết ở dưới đao của ngươi, ta sẽ không ủy khuất."

Kim Vấn Đạo cùng Dã Nguyên Hỏa hoàn toàn chính xác xem như huynh đệ, chỉ bất quá, lúc trước Kim Vấn Đạo không coi Dã Nguyên Hỏa là huynh đệ, mà hôm nay, Dã Nguyên Hỏa lại không có ý định coi Kim Vấn Đạo là huynh đệ.

Dã Nguyên Hỏa ánh mắt rất lạnh, hắn chỉ nâng đao lên, nói: "Ngươi tới."

Lúc ánh mắt chạm nhau, Kim Vấn Đạo liền biết mình đã bại. Gã còn bị chuyện quá khứ dây dưa, lúc trước người từ trong núi thây biển máu đi ra, mà linh hồn thì vẫn còn lưu lại sâu trong thung lũng kia. Nhưng Dã Nguyên Hỏa không giống vậy, hắn đã nhai đi nhai cái quá khứ ác mộng kia, biến nó thành bộ phận cường tráng nhất trên thân thể. Từ sau khi hắn bước ra khỏi thung lũng kia, hắn đã sớm biết mình sẽ phải làm gì.

Mà có một số việc một khi đã quyết định, thì sẽ không cách nào sửa đổi.

"Tới."

Kim Vấn Đạo ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, nhào về phía Dã Nguyên Hỏa.

Nam nhân trên thảo nguyên, hoàn toàn không lý do gì để sợ hãi.

Sau khi hạ quyết tâm, Kim Vấn Đạo hai chân kẹp lấy tọa mã, tay cầm trường thương đâm về phía Dã Nguyên Hỏa. Một thương này khí thế hung hăng, đủ để cho thấy thương phươmg của gã không hề nông cạn.

Dã Nguyên Hỏa sớm đã chờ đợi gã xuất thủ, mắt thấy trường thương lao tới, đao của hắn cũng hất lên. Đao đấu với thương, không ngừng va chạm, chém giết, hai con ngựa giống như quạt gió xoay tròn, đánh đến khó phân thắng bại.

Công phu của Kim Vấn Đạo cũng không yếu, nếu không sao gã có thể dễ dàng trở thành Vương của Bắc Man bộ lạc. . Lúc trước Bắc Man Vương lựa chọn vương tử, mỗi một người đều có bản lĩnh xuất sắc. Chỉ bất quá, Kim Vấn Dạo đã rất lâu chưa đụng tới thương, nên kỹ nghệ cũng không tránh khỏi có chút mai một.

Tướng sĩ hai bên đều nhìn đến ngốc, trái tim vô cùng căng thẳng treo ở đầu ngực. Trận chiến của hai người chính là kết quả cuối cùng của lần giao đấu này. Không ai có thể nghĩ rằng Kim Vấn Đạo cùng Dã Nguyên Hỏa lại một thân võ nghệ tốt như vậy.

Kim Vấn Đạo là bây giờ Bắc Man Vương, sinh ra đã làm bạn thương pháp, võ nghệ xuất chúng ngược lại cũng không khiến người khác ngạc nhiên. Chỉ bất quá Dã Nguyên Hỏa rốt cuộc xuất hiện từ nơi nào, một thân võ nghệ đó là học từ đâu, vấn đề này cứ khiến cho mọi người nghĩ mãi không ra.

Xa xa trên sườn núi, có hai bóng dáng đứng thẳng ở đó, nếu nhận ra thì chắc chắn sẽ phải giật nảy mình. Vương Thành Đại trưởng lão vậy mà tự mình xuất hiện ở nơi này, ông ta khoác một kiện áo choàng rộng, bên cạnh chính là Liễu Hạt Nham.

Liễu Hạt Nham thời gian gần nhất đều nơm nớp lo sợ, Yến Bất Quy trở về, còn điểm danh muốn tính mạng của hắn. Nghĩ như thế nào, hi sinh chính mình cũng càng đáng giá hơn là hi sinh Yến Bất Quy. Như thế, hắn chỉ có thể liều mạng biểu hiện, hi vọng Đại trưởng lão có thể ngoài vòng pháp luật khai ân, cho mình một con đường sống.

Kim Vấn Đạo hướng Hô Duyên Lực cầu viện, hợp hai nhà để tiêu diệt Dã Nguyên Hỏa. Hô Duyên Lực có phái người đến, còn là do Đại trưởng lão tự mình lĩnh quân, trọn vẹn ba nghìn Nhị lang cường tráng, giờ phút này đang đứng sau lưng Đại trưởng lão.

Nếu ba ngàn người này nhập chiến, thì liền có thể chi phối thắng bại của trận chiến này.

Liễu Hạt Nham nhìn xa xa, nói: "Đại trưởng lão, có nên hạ lệnh tiến công hay không?"

"Đợi một chút." Bạch Vô Song chậm rãi lắc đầu, ánh mắt nhìn hai quân giao đấu nơi xa, nói: "Ai lag Dã Nguyên Hỏa, ngươi chỉ cho ta nhìn?"

"Xem tình hình thì chính là người đang chém giết với Kim Vấn Đạo, Dã Nguyên Hỏa là hán tử độc nhãn kia."

"Chính là hắn à..."

Bạch Vô Song nhẹ nhàng nói một tiếng, ánh mắt rơi vào trên thân Dã Nguyên Hỏa. Nhìn tuổi tác cũng không lớn, nhưng động tác lại rất sạch sẽ, cũng không phải loại người thích dây dưa dài dòng, tỉ mỉ quan sát, cũng không phải ỷ vào lực để đả thương người, tuổi còn trẻ lại có một thân võ nghệ coi như không tệ.

Liễu Hạt Nham không hiểu rõ vị Đại trưởng lão này trong lòng đang nghĩ cái gì, cũng không dám phỏng đoán, chỉ là nịnh nọt nói: "Đại trưởng lão kiến thức rộng rãi, theo kiến thức của trưởng lão, hai người này ai có thể thắng?"

Bạch Vô Song vươn tay ra, chỉ vào Dã Nguyên Hỏa, chém đinh chặt sắt nói: "Người này nếu không có ngộ tính kinh người, thì tất nhiên phải có danh sư truyền thụ."

Liễu Hạt Nham nói: "Như vậy, ai sẽ chiến thắng?"

Bạch Vô Song không hề nhìn Liễu Hạt Nham, rất rõ ràng, Liễu Hạt Nham ngộ tính không cao, trên võ đạo cũng không có khả năng tiến được nhiều bước.

Hai người quyết đấu, Bạch Vô Song thì chú ý đến Dã Nguyên Hỏa, mà không bàn tới Kim Vấn Đạo. Trong lòng của ông ta coi trọng người nào hơn, chẳng phải đã rất rõ ràng. Không nói hai người chênh lệch bao nhiêu, chỉ vẻn vẹn nhìn khí thế của hai người là đã có thể đoán được đại khái.

Kim Vấn Đạo đã là Bắc Man Vương của Nhung Tộc, thống lĩnh sống chết của mấy vạn người cũng đủ khiến gã thỏa mãn. Mục đích hiện tại của gã là giữ vững những gì mình đang có. Còn Dã Nguyên Hỏa tất nhiên tham lam hơn rất nhiều, hắn không vừa lòng hiện trạng, muốn càng nhiều. Một người muốn giữ cái mình đang có và một người tham lam, thật ra nhìn qua đã thấy ngay thắng bại.

Tuy nhiên, thứ Bạch Vô Song quan tâm là, Dã Nguyên Hỏa đến tột cùng có bao nhiêu tham lam, hắn có đủ tham lam hay không?