Chương 787: Dứt Bỏ Quá Khứ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 787: Dứt Bỏ Quá Khứ

Ngựa của người trẻ tuổi dừng lại trước lều vải, phụ nhân kia ngẩng đầu lên, mọt người đứng trên mặt sông, một người ngồi trên lưng ngựa, nhìn chăm chú lẫn nhau.

"Khách nhân là từ phương xa tới?" Phụ nhân hâm nóng rượu rồi đưa đến trước mặt người trẻ tuổi. Người Nhung Tộc rất hiếu khách, mà người trẻ tuổi này lại khiến cho phụ nhân có một loại cảm giác thân thuộc không thể giải thích được.

“Cũng không tính là quá xa xôi, khi ta còn bé đã từng sống ở gần đây.”

Hai hài tử từ trong lều vải đột nhiên chạy ra ngoài, ôm lấy chân phụ nhân, la hét “mụ mụ”, “mụ mụ”, phụ nhân gục đầu xuống, yêu thương xoa xoa đầu của bọn hắn.

Người trẻ tuổi cũng cúi đầu nhìn bộ dáng của hài tử, hắn ép vành nón rất thấp, cho nên không thể thấy rõ thần sắc trên mặt của hắn. Phụ nhân đem hai đứa bé đuổi sang một bên, nói: “Khách nhân muốn đi đâu?"

Người trẻ tuổi khẽ giật mình, tránh đi ánh mắt phụ nhân. Phụ nhân cũng có chút kỳ quái, một vấn đề đơn giản như vậy, không lẽ lại rất khó trả lời, bộ dáng của hắn khiến nàng thật sự có chút khó hiểu. Tuy nhiên, phụ nhân cũng không biết rõ lai lịch tâm tư của đối phương. Nhung Tộc sống dọc theo khu vực sông nước, cho nên thường xuyên gặp được lữ khách không có nhà để về.

Nếu có thể, thì cho đối phương thêm một bát rượu sữa ngựa, nói chuyện phiếm một phen, tùy tiện nói thêm mấy lời. Sau khi tách ra còn có con đường của riêng mỗi người, có lẽ cả đời này cũng sẽ không cần gặp lại.

Người trẻ tuổi ngẩng đầu, hỏi ra một vấn đề gần như đã suy nghĩ rất lâu: "Sao lại không thấy nam nhân của người?”

"Ờ, hắn mang theo chó đi săn bắn, mùa đông đến, cũng nên dựa vào dạng này để sống tạm." Phụ nhân thán một tiếng, thanh âm bên trong có chút vẻ u sầu: "Chiến tranh liên miên, những người như chúng ta còn sống đã tốt lắm rồi, nam nhân của ta nhát gan, những năm này xem như sống sót."

Ánh mắt cuối cùng vẫn là rơi vào mặt của phụ nhân, bởi vì quanh năm phơi gió phơi nắng, hai má đỏ ửng thường thấy của người sống ở thảo nguyên. Thật ra nếu nhìn kỹ, tuổi tác cũng không lớn, chỉ là do ngày đêm lao động, da thịt đã xuất hiện vết nẻ, lộ ra bộ dáng già hơn tuổi thật.

Nhìn bộ dáng của nàng, cũng biết sinh hoạt những năm qua không mấy suôn sẻ. Nam nhân trên thảo nguyên, nếu có bản lĩnh đều muốn cướp ba bốn nữ nhân về làm nô lệ, đây cũng xem như chuyện thường tình.

Hắn ngồi một lát, gần như muốn nói rất nhiều chuyện, nhưng một lời lại không thể nói ra. Rốt cuộc hắn lắc đầu, đẩy bát rượu về phía phụ nhân.

“Cảm ơn rượu của ngươi.”

Hắn đứng lên, cầm roi ngựa chuẩn bị rời đi. Phụ nhân ngẩng đầu nhìn hắn, ngay lúc hắn muốn đi, mới hỏi ra một câu hoang mang trong lòng từ nãy đến giờ.

“Nhìn dáng vẻ của khách nhân, rất giống một người.”

“Ồ, người nhớ rõ hắn sao, hắn là ai?”

Phụ nhân cười khổ lắc đầu, giọng khàn khàn nói: "Đây là chuyện rất lâu, thật ra ta cũng không nhớ rõ bộ dáng của hắn, thỉnh thoảng nằm mơ, ta đều nhớ rõ bộ dáng nói chuyện ăn cơm, thế nhưng hết lần này đến lần khác lại không thấy rõ vẻ mặt hắn.”

Người trẻ tuổi dùng âm thanh khô khốc nói: “Cái kia…hắn vẫn khỏe chứ?”

"Chết." Trên vành mắt của phụ nhân đã có mấy phần phiếm hồng, nàng lắc đầu: “Chết đã rất lâu rồi, không để lại gì cả, hiện tại sợ cũng không có mấy người còn nhớ đến hắn.”

“Nếu như ngươi vẫn còn nhớ rõ…đối với hắn mà nói, như vậy đã là đủ.”

Sau khi nói câu sau cùng, hắn liền xoay người nhảy lên hồng mã. Hắn không dám tiếp tục ở lại nữa, vỗ hồng mã hướng về nơi xa, một mực chạy ra rất xa, thẳng đến khi thân ảnh biến mất ở phía bên kia đường chân trời.

Đêm dần dần tối xuống, mặt trời cũng không để lại bao nhiêu ánh sàn và nhiệt độ cho nhân gian. Dã Nguyên Hỏa ngồi trên sườn núi, bên người chỉ có cỏ dải, còn thớt hồng mã kia thì nhàm chán gặm cỏ ở gần đó.

Giờ khắc này, thân hình của hắn nhìn qua nhỏ gầy đến yếu ớt, không có nửa điểm khí thế sát phạt quyết đoán của Tân Vương. Trong mắt rất nhiều người, tỷ như Chung Mục Sơn, Dã Nguyên Hỏa là ngọn lửa dấy lên thảo nguyên, là thần đồng tồn tại trên chiến trường. Không gì không đánh được, bách chiến bách thắng. Hơn nữa, hắn sẽ tiếp tục chiến thắng cho đến khi ngọn lửa lan ra toàn bộ thiên hạ.

Nhưng mà, Dã Nguyên Hỏa tự mình biết, bản thân không phải là chiến thần, hắn càng không thể bất khả chiến bại. Dưới lớp vỏ lạnh lùng kia, hắn cũng chỉ cô hồn dã quỷ đi ra từ núi Thanh Ngưu.

Ngay một khắc đi ra khỏi thung lũng chất đầy thi thể kia, hắn đã có suy nghĩ mang theo đao đoạn đứt tất cả. Có một số việc không còn quan trọng nữa và cũng có một ít người nhất định phải quyết tâm dứt bỏ.

Đương nhiên, câu nói này cũng chỉ là nói một chút mà thôi. Người không phải cây cỏ, ai có thể vô tình, mặc dù nói Vương giả vô tình, nhưng ít ra trước mắt Dã Nguyên Hỏa còn không làm được.

Ô Lực Hãn

Dùng ba chữ của Đế Quốc để để biểu thị thì chính là viên minh châu trên thảo nguyên. Viên minh châu nhiều năm không thấy, nhưng những chuyện hắn quên về cuộc sống có nàng lại chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Vì ba chữ này, hắn có thể bỏ rơi tính mạng của mình. Đương nhiên, hiện tại hắn đã không còn là bộ dáng nhu nhược như trước đây, bây giờ trong tay hắn có rất nhiều người, cũng có thể gây dựng nên rất nhiều chuyện.

Nhưng mà, hắn phát hiện mình đã không thể làm bất cứ chuyện gì vì nàng nữa.

Hồng mã, Bắc Phong, cỏ dại.

Hắn cho mình một ít thời gian yếu ớt, sau tinh thần sa sút, bản thân sẽ lấy thân phận Dã Nguyên Hỏa để sống tiếp, sau đó đi làm những chuyện mà mình đã quyết.

Từ sườn núi vươn mình đứng dậy, giờ phút này đêm đã tối đen. Hôm nay đi ra ngoài cũng đủ lâu rồi, chính mình cũng nên trở về, không quay lại, bọn thủ hạ sợ sẽ phải đi tìm. Đương nhiên, thảo nguyên lớn như vậy, muốn tìm mình cũng không dễ dàng.

“Người nào?”

Hắn bỗng nhiên giật mình, nắm chặt chuôi đao. Gió thổi cỏ lay, ngầm trộm nghe trong bóng tối vang lên tiếng bước chân.

Theo âm thanh va chạm trên mặt đất, vài người dần xuất hiện trong bóng tối. Đợi bọn hắn đến gần, Dã Nguyên Hỏa mới nhìn rõ ràng hình dạng của bọn họ.