Chương 793: Lời Giải Đá

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 793: Lời Giải Đá

Yến Bất Quy cưỡi một con khoái mã, quơ trọng kiếm xông ra bên ngoài, lấy bản lãnh của gã, người nào có thể ngăn được, cứ thế mà lội ra một con đường, cưỡi ngựa phóng ra ngoài.

Gã vỗ mông ngựa đi nhanh, nghĩ đến trở về Vương Thành cầu viện. Trong lòng của gã cũng không có cái gì gọi là trung thành, giờ chẳng qua chỉ là Bạch Vô Song đã phân phó xuống, gã làm được thì làm. Dù sao cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.

Trên thảo nguyên đất đai bằng phẳng, không bao lâu liền có thể trông thấy tường thành Vương Thành, chờ đem đại quân giết tới, trên chiến trường ai giết ai thật khó mà nói.

"Đấng hảo hán dừng bước."

Sau lưng bỗng nhiên truyền đến một tiếng hô to, nghe được thanh âm này Yến Bất Quy chính là giật mình, vô thức quay đầu. Quả nhiên thấy Trình Đại Lôi cưỡi Hắc Ngưu, khí thế hung hăng chém giết tới.

Thấy Trình Đại Lôi, Yến Bất Quy hoàn toàn không còn đề tâm đến Hô Duyên Lực. Đã trôi qua một thời gian dài như vậy, không ngờ tên hỗn đản này còn ở lại thảo nguyên, nhưng không sao, như vậy cũng tốt, mình có thể vừa vẹn giết hắn để giải sầu.

Gã quay ngựa lao về phía Trình Đại Lôi, hai người hai mã gặp nhau trong tích tắc, liền xuất ra một chiêu ngắn ngủi. Hai người dù sao cùng là kỳ phùng địch thủ tương ngộ lương tài, ai cũng không chiếm được tiện nghi của người nào.

Tiểu Bạch Lang ở bên cạnh áp trận cho Trình Đại Lôi, trong tay cô cầm đao nhưng đối với trận quyết đấu của Trình Đại Lôi cùng Yến Bất Quy, cô thật sự không có tư cách nhúng tay vào.

Trình Đại Lôi cùng Yến Bất Quy ngồi trên tọa kỵ của mình, nhìn trực diện vào nhau, thất phu kiếm của Trình Đại Lôi đã ra khỏi vỏ. Ánh mắt nhìn chằm chằm Yến Bất Quy, trên mặt hiển hiện tia cười lạnh, hắn vẫn chờ đợi một cơ hội như vậy, cùng Yến Bất Quy đơn độc giao thủ.

Mà Yến Bất Quy cũng nghĩ như vậy, gã muốn kết thúc mọi chuyện với Trình Đại Lôi.

"Họ Yến, chuyện của chúng ta cũng nên giải quyết xong.”

"Tới."

Hai người gần như lao khỏi lưng ngựa cùng một lúc, ở giữa không trung va chạm vào nhau, Trình Đại Lôi một chiêu đáy biển mò kim, Yến Bất Quy một chiêu Bá Vương ngập đầu.

Hai người cơ hồ là đồng thời từ trên lưng ngựa đứng dậy, ở giữa không trung chạm vào nhau, Trình Đại Lôi một chiêu đáy biển mò kim, Yến Bất Quy một chiêu Bá Vương trảm. Nhưng không ai làm tổn thương được ai, mà tự phần mình ngã trên mặt đất.

Trình Đại Lôi không có mang theo vũ khí bản mệnh của mình, vì vậy hắn không thể xuất ra hết công phu. Mà Yến Bất Quy mặc dù là Nhung Tộc, kỹ thuật cưỡi ngựa không cần phải nói nhưng gã cũng bị hạn chế trọng kiếm thuật. Cho nên cả hai không hẹn mà cùng lựa chọn bỏ ngựa, chiến đấu trên mặt đất, vừa xuống đất liền đánh về phía đối phương.

Phương pháp đánh của hai người hoàn toàn khác nhau, Trình Đại Lôi chiếm một chữ nhanh, một kiếm trên đâm, dưới đâm, đâm ngang, đâm nghiêng...quỷ thần khó đoán. Mà trọng kiếm của Yến Bất Quy là thế trầm lực mãnh, tiến công tiến công không ngừng tiến công...

Song phương giao thủ đánh cho khó phân thắng bại, không ai có thể chiếm được thế thượng phong. Nhưng cả hai đều có dã tâm giết chết đối phương, cho nên mỗi lần ra chiêu đều vô cùng hung hiểm. Đây rõ ràng sẽ là một trận chiến kéo dài, dù có kéo dài ba ngày ba đêm thì vẫn chưa thể phân định thắng bại.

Tình huống của Yến Bất Quy không tốt thì tình huống của Hô Duyên Lực chỉ có thể nói là hỏng bét. Dũng sĩ dưới tay hắn tuy rất mạnh mẽ nhưng dù sao cũng là thân thể máu thịt, sao có thể chịu nổi đối phương một vòng lại một vòng tấn công đến.

Mắt thấy thủ hạ không ngừng bị giết chết, Hô Duyên Lực gấp đến độ hai mắt thấm máu. Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy... Trên thảo nguyên còn rất nhiều mỹ nữ, mình cũng còn rất nhiều hài từ chưa ra đời, tại sao có thể chết ở chỗ này. Buổi sáng lúc ra khỏi thành, bản thân còn là Vương thảo nguyên uy phong hiển hách, sao chớp mặt đã đừng cần kề trước cái chết.

"Yến Bất Quy đâu, Yến Bất Quy đâu, hắn tại sao vẫn chưa trở lại."

Hô Duyên Lực lòng nóng như lửa đốt, ánh mắt nhìn nơi xa, đột nhiên chỉ tay về phía Dã Nguyên Hỏa trên sườn núi, miệng nói: "Ưng, ta muốn tính mạng của hắn."

Ta đã không chọc giận ngươi, ngươi cũng không cần chọc ta, bây giờ ngươi chọc ta, ta không thể làm gì khác hơn là giết chết ngươi.

Giờ khắc này, Hô Duyên Lực cắn răng nghĩ.

Ưng lấy ra trường cung, cung kéo như trăng tròn, xa xa nhắm chuẩn Dã Nguyên Hỏa. Chỉ trong nháy mắt, Dã Nguyên Hỏa liền có cảm giác bị nhắm trúng, ánh mắt vô thức nhìn về phía Ưng.

Ưng, đệ nhất Thần Xạ Thủ dưới tay Hô Duyên Lực, có thể hai tay mở cung, bắn thập tam phát liên tiếp.

Đông.

Một cây trúc đâm về phía ngực của Ưng, hắn khẽ giật mình, ánh mắt ngơ ngác nhìn Bạch Vô Song. Trong nháy mắt, tất cả hoang mang trong đầu đều có lời giải đáp. Man Hùng vì sao chết, hôm nay tại sao lại có trận đi săn đần độn u mê này, Dã Nguyên Hỏa tại sao lại giết tới... Hết thảy đều rõ ràng.

"Đại Vương, cẩn thận..."

Trong miệng hắn lắp bắp nói ra câu này, thân thể đông một tiếng ngã xuống, trường cung cũng rơi xuống đất, đệ nhất Thần Xạ Thủ, một tiễn sau cùng vẫn không thể bắn ra.

"Là ngươi!" Hô Duyên Lực kinh hô một tiếng, trợn mắt hốc mồm nhìn Bạch Vô Song.

Bạch Vô Song nhẹ nhàng cúi đầu, miệng nói: "Đại Vương chớ trách."

Sở dị ông ta để Yến Bất Quy rời đi là bởi vì bản lĩnh của Yến Bất Quy khó có thể đánh bại. . Một cái gần đất xa trời, một cái như ngày mới lên, huống hồ não của Yến Bất Quy đã không bình thường, nếu như mình bị bại lộ, thì chuyện gì sẽ xảy ra, không ai có thể nói trước được.

Bất Quá, hiện tại, ông ta diệt trừ ưng, vì Dã Nguyên Hỏa dọn sạch họa lớn, coi như quyết định kết quả thắng bại cho trận chiến này.

Trên sườn núi, Dã Nguyên Hỏa dẫn đám người lao xuống. Trong nháy mắt vạn mã bôn đằng, như một dòng lũ lớn.

Hô Duyên Lực ngơ ngác đứng tại chỗ, nghĩ mãi cũng không rõ. Chỉ thấy người bên cạnh càng ngày càng ít, đã từng là huynh đệ cũng dần dần biến mất.

Dù sao gã cũng là Nhung Tộc Vương, sống chết đã ở ngay trước mắt, huyết dũng từ bên trong liền bị kích phát ra. Nhị lang trên Nhung Tộc chưa bao giờ sợ chết.

Gã một đao trảm trên lưng ngựa, chiến mã bị đau chạy như điên, phóng tới Dã Nguyên Hỏa. Hai con ngựa tối sầm đỏ lên, hung hăng đụng vào nhau, trong tay loan đao bịch một tiếng va chạm, toát ra tia lửa.