Chương 802: Không Chỉ Một Người

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 802: Không Chỉ Một Người

Danh tiếng của Trình Đại Lôi ở trên giang hồ là có, nhưng chẳng qua tất cả chỉ là tiếng xấu, làm đủ trò xấu, về phần uy danh... Trình Đại Lôi cũng không biết mình có cái gì uy danh.

Mạc Tương Nan cố làm ra vẻ muốn mở trói cho Trình Đại Lôi, nhưng hai tay vừa duỗi tới, thì đột nhiên dừng lại.

Trình Đại Lôi ngẩng đầu, hai mắt cười khanh khách nhìn gã.

Mạc Tương Nan thở dài một hơi: "Đáng lẽ phải lập tức mở trói cho Trình đương gia, sau đó lại sai người đem Trình đương gia bình yên vô sự đưa về Cáp Mô Thành. Thế nhưng ta cũng biết tính khí của thủ hạ ngài, đừng để ý tốt hôm nay của ta lại trở thành ý xấu. Cho nên, Trình đương gia trước tiên viết một lá thư, trong thư viết rõ ngọn nguồn, ta sai người đưa đến Cáp Mô Thành, cũng miễn cho bên trong phát sinh hiểu lầm."

Trình Đại Lôi gật gật đầu: "Ngươi nói rất có đạo lý, ý tốt của Mạc huynh, ta sao có thể cô phụ. Tới tới tới, lấy giấy bút đến, trong thư phải viết thật rõ rằng. Đương nhiên, sự tình lần này cũng không thể để Mạc huynh toi công bận rộn, chỉ là chẳng hay Mạc huynh muốn binh mã hay là muốn kim ngân?”

"Thật đúng là, thật đúng là…”

Mạc Tương Nan xoa xoa tay, bỗng nhiên khẽ giật mình, Trình Đại Lôi là nhân vật dễ đối phó sao, lỡ như tự mình nới lỏng dây thừng, hắn không viết thư lại muốn chặt đầu của mình thì phải làm sao. Chiêu khoái kiếm Quỷ Thần bất trắc kia, thì chỉ bằng bản lĩnh của mình là cách nào ngăn cản được.

"Trình đương gia hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi." Mạc Tương Nan lại nói: " Nếu như xảy ra hiểu lầm này, ta bồi tội cho Trình đương gia cũng không kịp, làm sao có thể muốn bắt chẹt tài vật. Thật sự là tại hạ có chuyện lớn trong lòng, muốn cùng Trình đương gia thương lượng."

"Ồ, ta cũng rất muốn nghe.”

"Hôm nay thiên hạ đại loạn, bách tính gặp nạn, loại sự tình này Trình đương gia tự nhiên cũng nhìn thấy. Chúng ta làm vài việc, thay thiên hạ thương sinh làm chút sự tình. Chỉ cần Trình đương gia gật đầu đáp ứng, nhân mã của Vạn Mã Đường nguyện ra sức vì Trình đương gia, chúng ta phất cờ khởi nghĩa, vì thiên hạ thương sinh làm vài việc."

"A..., ngươi vậy mà cũng nghĩ giống ta.” Trình Đại Lôi nói: "Mau cởi trói cho ta, chúng ta lập tức đi làm chuyện này."

Mạc Tương Nan vốn định thi triển tài ăn nói của gã để hốt du Trình Đại Lôi liên thủ với mình. Nhưng Trình Đại Lôi đáp ứng quá sảng khoái, mặt mũi còn tràn đầy thành khẩn, khiến Mạc Tương Nan rất muốn tin tưởng hắn, nhưng Trình Đại Lôi rõ ràng không phải loại người thành khẩn như vậy.

"Ta là thành tâm, nhưng Trình đương gia sẽ không phải coi ta là kẻ ngu ngốc mà đùa giỡn đúng không?” m Thanh của Mạc Tương Nan lạnh xuống.

"Cái này... Rất rõ ràng à?" Trình Đại Lôi một mặt vô tội nói.

"Ngươi." Mạc Tương Nan nhất thời bị nhục nhã, tay nắm chặt chuôi đao, thật hận không thể một đao làm thịt Trình Đại Lôi.

Chầm chậm, gã lại buông chuôi đao ra, nếu Trình Đại Lôi không chịu hợp tác, vậy mình chỉ có thể dùng một loại khác phương thức phát huy giá trị của hắn.

"Rất tốt, rất tốt." Mạc Tương Nan cười lạnh nói: "Hi vọng Trình đương gia sắp chết đến nơi, còn có thể ngang tàng như vậy."

Nói xong, gã cất bước đi ra miếu Thần Nông, trong miếu chỉ có Chu Đào nhìn Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi nghiêng đầu dựa vào tượng thần, ánh mắt nhìn Chu Đào.

"Là người này sao, chỉ bất quá ánh mắt nhìn người cuối cùng này còn rất kém." Trình Đại Lôi có chút tiếc hận nói.

Chu Đào lạnh hừ một tiếng, nói: "Ngươi còn dám nhục mạ Mạc Lang một lời, ta liền một đao làm thịt ngươi."

"Tốt, tốt." Trình Đại Lôi nói: "Ta chả lẽ lại sợ ngươi, đều nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Bản Đương Gia hết lần này tới lần khác không qua được cửa này."

"Thế nhưng..." Trình Đại Lôi ngập ngừng, cuối cùng vẫn đem hoang mang trong lòng hỏi ra: "Quỷ Kiểm Bà Bà thành danh hơn hai mươi năm trước, nếu như còn sống cũng tuổi đã coa, nhưng nhìn tuổi tác của cô nương, hẳn không phải là Quỷ Kiểm Bà Bà đúng không?"

Chu Đào hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đến nay vẫn chưa từng thấy qua diện mục thật sự của ta, sao có thể chắc chắn tuổi tác ta bao nhiêu?”

Cái này...

Chuyện này Trình Đại Lôi đúng là nói không tốt lắm, truyền thuyết thuật dịch dung của Quỷ Kiểm Bà Bà xuất thần nhập hóa, ai biết hiện tại có phải diện mục chân thật của nàng hay không.

"Liên quan tới Quỷ Kiểm Bà Bà, ngươi hiểu bao nhiêu?" Chu Đào bỗng nhiên nói.

"Ngược lại là biết một ít." Trình Đại Lôi nhẹ khẽ gật đầu một cái, hắn ở Trường An đợi qua một năm, cũng biết một số đạo tặc ở Kinh Châu. Bản sự thành danh của Quỷ Kiểm Bà Bà cũng không phải là võ nghệ, nói trắng ra chính là lừa gạt. Bản lĩnh giữ nhà một là thuật dịch dung, hai là mị hoặc chi thuật.

Dựa vào mỹ mạo chẳng biết đã dụ dỗ được bao nhiên Quan to Quyền quý vợ con ly tán, cửa nát nhà tan. Cuối cùng, mọi chuyện cũng trở nên lớn hơn, lừa gạt đến Hoàng tộc, triều đình phái ra Ngư Long vệ đuổi bắt nữ nhân này. Nhưng kết quả lại không thu hoạch được gì, cô ta bình an thoát thân dưới Thiên La Địa Võng của quân triều đình, đồng thời cũng từ trận chiến này mà dương danh.

"Kỳ thực..." Chu Đào chậm rãi nói: “Quỷ Kiểm Bà Bà cũng không phải là một người."

"Ồ?" Trình Đại Lôi mở to hai mắt: "Còn mời cô nương chỉ giáo."

Chu Đào nói: "Quỷ Kiểm Bà Bà ngay từ đầu xác thực chỉ có một người, nhưng rất nhiều chuyện một người không làm được. Sau đó bà ta thu thập bé gái mồ côi không nhà để về, truyền thụ thuật dịch dung cùng thuật phòng trung (kỹ thuật phòng the), một đám người phối hợp đi lừa gạt thì dĩ nhiên thuận tiện hơn rất nhiều. Ta đúng là Quỷ Kiểm Bà Bà, nhưng chẳng qua cũng chỉ là một người trong số đó."

Có một số việc quá mức dơ bẩn, Chu Đào cũng không nguyện ý nói với người khác. Quỷ Kiểm Bà Bà trên giang hồ danh tiếng rất lớn, nhưng nói trắng ra đó chỉ là một tổ chức lựa đảo, chuyên dựa vào nữ sắc dụ dỗ gia tài của nam nhân. Chu Đào không có phụ mẫu, từ nhỏ đã dựa vào sắc đẹp dụ hoặc nam nhân, mà phía sau cô đã từng trải qua chuyện gì, ngoại nhân cũng khó mà tin được.

Trình Đại Lôi nhìn qua Chu Đào, lo lắng nói: "Cô nương cũng là người đáng thương."

Chu Đào khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn Trình Đại Lôi, giống như đang suy nghĩ cái gì đó, nhưng lại không lựa chọn nói ra.