Chương 804: Lại Xem Trò Vui

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 804: Lại Xem Trò Vui

Liễu Truy Phong bị Chu Đào vứt bỏ, hắn đương nhiên sẽ không coi là Chu Đào cố ý bỏ mình lại, vẫn ngỡ Chu Đào gặp phải nguy hiểm. Người này trong phương viên trăm dặm vẫn còn có chút danh tiếng, sau đó nhờ vào vận may mà tìm đến đây.

Sau khi nhìn thấy Chu Đào, Liễu Truy Phong trong lòng thở phào, ngồi trên lưng ngựa nói: "Tiểu Đào, ngươi mau tới đây, chúng ta không làm loạn nữa.”

Hôm nay là ngày tụ hội của lục lâm đạo Tây Bắc, trên trận còn có người quen biết với Liễu Truy Phong, cho nên liền dồn dập chào hỏi hắn. Mà trong mắt Liễu Truy Phong cũng chỉ có Chu Đào, trong miệng liền gọi vài tiếng, nhưng không được Chu Đào đáp lại.

Mạc Tương Nan cười ha ha một tiếng: "Vị này chính là Phù Phong một kiếm, Liễu tiên sinh đi, thực không dám giấu giếm, Chu Đào vốn là người của Vạn Mã Đường ta. Hôm nay chúng ta tề tựu ở chỗ này, nếu như Liễu tiên sinh nguyện ý tương trợ, ta liền để Chu Đào làm thiếp của Liễu tiên sinh."

Lời kia vừa thốt ra, có hai người giật nảy cả mình. Một chính là Liễu Truy Phong, hắn tuy nhiên ái tình, nhưng vẫn giữ đúng quân tử chi lễ đối với Chu Đào, không dám có nửa điểm vô lễ. Ở thời đại này, nam nhân đổi thê thiếp là chuyện thường tình, nhưng hắn lại không cảm thấy như vậy.

Một người khác chính là Chu Đào, trái tim của cô sớm đã hứa cho Mạc Tương Nan, lại không ngờ tới, Mạc Tương Nan sẽ đem chính mình tuỳ tiện gả cho người khác.

"Ngươi nhìn xem..." Trình Đại Lôi khóe miệng hiển hiện vẻ tươi cười: "Làm sao mà mọi chuyện lại trở nên như thế này."

Mạc Tương Nan mỉm cười nhìn Liễu Truy Phong, biểu lộ một bộ trí tuệ vững vàng. Liễu Truy Phong thế nhưng là một cỗ thế lực không nhỏ, nếu có được sự tương trợ của hắn, đại sự của mình liền có thể nắm chắc hơn.

Trong lòng có tham vọng lớn, nghĩ đến việc lôi kéo một quân đội hùng mạnh, tranh giành thiên hạ với các lộ chư hầu.

Liễu Truy Phong ánh mắt lấp lóe, hiển nhiên đã động tâm. Trong lúc vô tình, hắn chạm phải ánh mắt của Chu Đào, bỗng có suy nghĩ không đành lòng, trong lòng âm thầm nghĩ tới: Ta đến sao có thế ép nàng được.

Hắn bỗng nhiên ngửa đầu cười ha ha, nói: "Hảo ý của các hạ ta xin nhận, nhưng Tiểu Đào có nguyện ý hay không, thì còn phải xem tâm tư của nàng, ngươi ta đều không thể làm chủ."

Nói, hắn ngồi trên lưng ngựa vươn tay về phía Chu Đào, nói tiếp: "Nàng có nguyện ý theo ta hay không?"

Lời này nói ra, Trình Đại Lôi không khỏi lau mắt mà nhìn Liễu Truy Phong, dù sao cũng là cao thủ của một môn phái, cảnh giới trong lòng nhất định không thấp.

Ngược lại là Mạc Tương Nan sững sờ, phỏng đoán không hiểu tâm tư của Liễu Truy Phong. Nhưng trong lòng của gã còn rất tự tin, hai tay chắp sau lưng, nói với Chu Đào: "Muội nếu đồng ý đi theo hắn, thì đây là quyền tự do của muội, ta cũng không thể giữ.”

Ánh mắt của Trình Đại Lôi rơi trên thân Chu Đào, dĩ nhiên là đang muốn chờ xem trò vui.

Chu Đào nhìn Liễu Truy Phong, lại nhìn Mạc Tương Nan, ánh mắt của Mạc Tương Nan vô tình hay cố ý nhìn về phía cô, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt.

"Tốt, ta đi cùng ngươi.”

Chu Đào bỗng nhiên bước về phía trước một bước, tay khoác lên cổ tay của Liễu Truy Phong, đi cà nhắc, liền lên lưng ngựa.

Nụ cười trên mặt của Mạc Tương Nan cứng đờ, lựa chọn của Chu Đào hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của gã.

Liễu Truy Phong hớn hở ra mặt, nhẹ nhàng kéo một dây cương: "Tốt, ta mang ngươi đi."

Mấy người ngồi trên lưng ngựa, tất cả đều Võ Lâm Đồng Đạo, cho nên ai ai cũng chào hỏi Liễu Truy Phong, gọi, Liễu Truy Phong hống một tiếng, dự định rời đi.

"Này." Mạc Tương Nan quát: "Các hạ muốn đi, có phải nên nói với ta một tiếng hay không.”

Mọi người đều lăn lộn trên giang hồ, coi như không có chạm mặt, thì Liễu Truy Phong cũng đã nghe qua danh tiếng của Mạc Tương Nan.

"Thế nào, các hạ còn muốn giữ Liễu mỗ lại, người khác sợ Vạn Mã Đường, nhưng ta cũng không sợ."

Mạc Tương Nan ha ha cười lạnh: "Hôm nay các huynh đệ chúng ta ở đây chính là bàn chuyển khởi nghĩa, nếu như ngươi để lộ tiếng gió, dẫn quan binh tới, chẳng lẽ không phải làm hỏng đại sự của chúng ta sao.”

"Ngươi muốn như thế nào?" Mạc Tương Nan đã lặng lẽ nắm chặt chuôi kiếm.

"Cũng không muốn như thế nào, chỉ là muốn giữ Liễu huynh nghỉ ngơi mấy ngày, chờ xong chuyện này, tại hạ nhất định đưa Liễu huynh rời đi."

Liễu Truy Phong ngạo mạn mà nhìn Mạc Tương Nan, bỗng nhiên cười ha ha, chỉ nghe bang lang một tiếng, bội kiếm trên người hắn đã ra khỏi vỏ.

"Tốt tốt tốt, các hạ muốn lưu ta, thì phải hỏi xem thanh kiếm này của ta có đồng ý hay không.”

Phù Phong một kiếm Liễu Truy Phong, danh xưng kiếm có thể Truy Phong, hắn tự tin như vậy, tất cả đều là từ thanh kiếm này tới. Thật muốn động thủ, cho dù hôm nay trên trận có không ít hảo thủ Lục Lâm, hắn cũng không sợ chút nào.

Mạc Tương Nan vung tay lên, mấy người liền bao vây xung quanh Liễu Truy Phong. Tất cả đều là nhân mã của Vạn Mã Đường, còn những người khác thì vẫn bàng quan như cũ.

Biết rõ Liễu Truy Phong có kiếm đạo rất sâu, nhưng Mạc Tương Nan trong lòng cũng không hề sợ hãi. Gã để thụ hạ tiến lên phía trước, ôm quyền thi lễ, nói: “Mời Hàn huynh xuất thủ."

Lúc này, Trình Đại Lôi mới nhìn đối phương, vóc dáng thấp bé của y là kiểu người không thể nhận ra khi bị nhồi nhét vào trong đám đông.

Y đi về phía trước một bước, ngăn ở trước ngựa Liễu Truy Phong, lạnh lùng nói: "Mời."

Liễu Truy Phong nhìn người nọ, liền như lâm đại địch. Trình Đại Lôi không nhận ra ngũ đoản đao khách, nhưng Liễu Truy Phong lại nhận ra.

Mạc Bắc Cô Ưng Hàn Tỉnh, đã từng dùng một thanh đao phẳng gây nên trận sóng gió trong giới đạo tặc. Trách không được Mạc Tương Nan không hề sợ hãi, nguyên lai là thủ hạ có loại cao thủ này.

Liễu Truy Phong không dám khinh thường, từ trên ngựa nhảy xuống, cũng chính là khi hắn vừa chạm chân xuống đất, một thanh đao liền chém tới. Cơ hội chính là lúc Liễu Truy Phong đặt chân chưa ổn, nếu như chậm trễ thì sẽ vụt mất cơ hội tốt này.

Không ai biết Hàn Tỉnh xuất thân như thế nào, y khi xuất hiện trên đời liền dùng một thanh đao đồ sát ra một trận gió. Một trận gió mạnh đã giết chết hàng trăm người chỉ trong một đêm. Không có gì to tát, người giang hồ võ nghệ xuất chúng, cũng không phải là không làm được chuyện này. Vấn đề là tất cả những kẻ bị y giết chết, đều là một đao mất mạng, mà trên thân cũng không có vết thương nào khác.

Nghĩ như thế, cũng có chút khủng bố.