Chương 806: Thoát Khỏi Trói Buộc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 806: Thoát Khỏi Trói Buộc

Vừa rồi Chu Đào lựa chọn Liễu Truy Phong, không hẳn là vì cô không có ý chọc giận Mạc Tương Nan, cô đối với Liễu Truy Phong phần lớn chỉ là lợi dụng. Nhưng không nghĩ tới, Liễu Truy Phong lại có thể vì cô mà làm đến bước này.

Người không phải cây cỏ, ai có thể vô tình, Chu Đào dù sao cũng không phải người có ý chí sắt đá.

Cô bỗng nhiên cười một tiếng, hướng phía trước bước ra một bước, nói: "Mạc Lang, ta làm sao chịu phụ ngươi."

Mạc Tương Nan vươn tay: "Tới."

Chu Đào đi tới chỗ Mạc Tương Nan, cũng không ai ngăn cản, Mạc Tương Nan trên mặt lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, như đang thị uy nhìn Liễu Truy Phong.

Giờ khắc này, Liễu Truy Phong tan nát cõi lòng như chết, nhưng nghĩ lại: Nếu nàng có thể còn sống sót, cũng chưa hẳn là một chuyện xấu.

Chu Đào chầm chậm đi về phía Mạc Tương Nan, lực chú ý của mọi người đều rơi ở trên người cô. Nhìn lấy bóng hình xinh đẹp, không biết có bao nhiêu người trong lòng rung động, nghĩ là: Không trách Liễu Truy Phong mê muội như vậy, nữ nhân này đích thật là vưu vật. (Thứ hiếm lạ, vật tuyệt phẩm)

Lúc đến gần chỗ Mạc Tương Nan, bỗng nhiên hàn quang lóe lên, từ trong tay áo Chu Đào vạch ra một cây chủy thủ. Mạc Tương Nan không hề phòng bị một chiêu này, bối rối lấy tay đi cản, cánh tay bị vạch ra một đạo vết thương, máu chảy dầm dề.

Mạc Tương Nan tức thì nóng giận, gã không nghĩ tới Chu Đào sẽ làm như vậy. Cứ như chính mình nuôi mèo nhỏ, đột nhiên trảo thương chính mình. Giận không nhịn nổi hắn một chưởng vỗ đi qua, Chu Đào lảo đảo lui lại, chỉ thối lui đến ngoài ba bước.

"Ngươi dám!" Thẹn quá thành giận Mạc Tương Nan quát.

Chu Đào cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên nắm chặt dao găm, hướng bộ ngực mình đâm vào.

Liễu Truy Phong không nghĩ tới mọi việc sẽ diễn biến đến nước này, hắn muốn bổ nhào qua cứu Chu Đào, nhưng khoảng cách từ chỗ hắn đã tới không kịp. Chỉ có thể trơ mắt nhìn lấy dao găm đâm về phía ngực Chu Đào.

Ba.

Một đoàn dây thừng đánh vào trên mặt Chu Đào, đem dao găm Chu Đào đập xuống đất, tất cả mọi người đều khẽ giật mình, nhất là Chu Đào ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn phương hướng dây thừng quăng ra.

Trình Đại Lôi lắc lắc bả vai, hoạt động cánh tay chết lặng.

"Tính mạng của mình, cô nương không thể không biết trân quý như thế.”

Mấy người gần đó liền lập tức cách xa Trình Đại Lôi, lấy Trình Đại Lôi làm trung tâm, chung quanh tản ra một vòng tròn.

"Ngươi... Ngươi làm sao làm được?" Mạc Tương Nan khó có thể tin nói, gã không nghĩ ra Trình Đại Lôi làm sao có thể tránh thoát dây thừng.

"Ha ha ha." Trình Đại Lôi ngửa mặt lên trời cười to: "Bản Đương Gia là dạng người nào, các ngươi nghĩ dùng một sợi dây thừng cũng có thể trói ta lại. Bản Đương Gia chỉ là muốn cùng các ngươi đùa giỡn một chút, hiện tại đã nhìn đủ, tất cả cũng nên kết thúc đi.”

Giống như con hổ dữ ra khỏi lồng, đám người đều kinh hồn bạt vía, ma đầu kia đã thoát khỏi trói buộc, ai còn làm gì được hắn.

Có người nhát gan, đã lặng lẽ rút lui ra bên ngoài, tốt nhất không thể để Trình Đại Lôi nhìn thấy dáng vẻ mọi người, không phải vậy lấy bụng dạ hẹp hòi của hắn, đoán chừng sẽ không bỏ qua chuyện này.

Mà bắp chân Mạc Tương Nan lại đang không ngừng run rẩy, đáng lẽ phải giết Trình Đại Lôi từ sớm, không nên lưu đến bây giờ, quả nhiên liền biến thành ác mộng.

"Trình đương gia, đây là hiểu lầm, hiểu lầm đây này."

"Hiểu lầm à?" Trình Đại Lôi lạnh lùng nói: "Nếu như ta lấy đầu của ngươi, vậy có cần đối với thi thể của ngươi nói tiếng hiểu lầm hay không."

Biết rõ hôm nay duỗi cổ một đao rụt cổ cũng là một đao, Mạc Tương Nan đột nhiên quyết tâm, hét lớn: "Các huynh đệ cùng ta lên, hắn cũng không phải ba đầu sáu tay, mọi người cùng nhau tiến lên giết chết hắn."

Trình Đại Lôi lạnh hừ một tiếng, bàn tay vươn qua bên cạnh: "Kiếm tới."

Liễu Truy Phong đem bội kiếm của mình vứt cho Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi một tay tiếp nhận kiếm, trước người quét ngang, miệng nói: "Đây là muốn đi tìm chết?”

Mọi người đều biết Trình Đại Lôi có kiếm trong tay cùng trong tay không có kiếm là hai thực lực khác nhau đến mức nào. Thấy hắn giơ kiếm trước người, khiến cho đám người không ai dám tiến lên.

Cuối cùng vẫn là hình dáng không gì đặc biệt Hàn Tỉnh tiến lên một bước, miệng nói một tiếng 『 lĩnh giáo 』, liền nắm đao tấn công Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi không thể làm gì mà thở dài, tinh mang lóe lên, kiếm từ không trung lướt qua, lung lay rơi xuống một giọt máu tới.

Thân thể Hàn Tỉnh bỗng nhiên dừng lại, trên cổ xuất hiện một điểm huyết hồng, máu theo đó ào ào phun ra, thân thể của y trùng điệp ngã xuống đất.

Liễu Truy Phong hít vào một ngụm khí lạnh, gã tự giác trên kiếm đạo cũng có chút tạo nghệ, có thể cùng Hàn Tỉnh giao thủ mấy hiệp, nhưng không chiếm được nửa điểm thượng phong. Vậy , Hàn Tỉnh thậm chí ngay cả một kiếm của Trình Đại Lôi cũng không ngăn được.

Quả nhiên là thịnh danh thiên hạ vô hư sĩ. (nghĩa là kẻ có danh trong thiên hạ đều không tầm thường)

Thi thể Hạn Tỉnh ngã trên mặt đất, đao khách này đã một đêm đồ sát tặc nhân ở bên ngoài, giết người không bao giờ dùng đao thứ, nhưng cuối cừng lại không thể chống đỡ được một kiếm của Trình Đại Lôi.

Đám người vây quanh Trình Đại Lôi đồng loạt lui về sau một bước, Hàn Tỉnh đã là cao thủ đếm trên đầu ngón tay của Mạc Tương Nan. Còn những người khác, dĩ nhiên không có bản lĩnh như Hàn Tỉnh.

"Cùng ta giết, cùng ta giết!"

Mạc Tương Nan từng tiếng gào thét, nhưng ai dám lên trước, tất cả mọi người nắm binh giáo, lại không kiềm được mà run rẩy. Khuôn mặt Mạc Tương Nan hiện lên vẻ đắng chát, bản thân gã võ nghệ kỳ thực cũng không thế nào, lại càng không cần phải so với Trình Đại Lôi, hiện tại gã cũng không có can đảm tiến lên động thủ cùng Trình Đại Lôi.

"Đến, ngươi không phải muốn tranh thiên hạ à, vậy trước tiên phải vượt qua được ta?" Trình Đại Lôi vẫy tay về phía Mạc Tương Nan.

Mạc Tương Nan lui về sau mấy bước, khoảng cách cùng Trình Đại Lôi càng xa, lúc này, gã đã có cảm giác đâm lao phải theo lao.

Chính lúc này, mấy người trước đó lui ra lại đột nhiên trở về, bên ngoài vườn lê vang lên âm thanh hỗn loạn.

"Mạc lão đại, Mạc lão đại..."

Một người sốt ruột hoảng hốt nói: "Đại sự, việc lớn không tốt."