Chương 815: Tìm Con Ti

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 815: Tìm Con Ti

"Cái gì." Tống Bá Khang giật mình: "Thành trì tại sao có thể tuỳ tiện tặng cho người khác, ta nhìn còn không bằng đem cả tòa Lương Châu tặng cho hắn, còn ta đi dắt ngựa cho Trình Đại Lôi.

"Vương Thượng chớ giận, nghe ta nói hết lời." Chuyện này Lục Lạc đã cân nhắc thật lâu, giờ phút này êm tai nói: "Cáp Mô Thành được Trình Đại Lôi quản lý nhiều năm, bây giờ trong thành lương thực như núi, Cường Tướng như mây, nghiêm chỉnh thiết dũng tương phảng. Bằng vào thực lực trước mắt của chúng ta, chưa chắc có thể đánh được Cáp Mô Thành, coi như đánh được, thì nhất định là tổn binh hao tướng nghiêm trọng, được chả bằng mất."

“Ai mà không biết chuyện này, nếu như đánh được Cáp Mô Thành, thì ta còn đi động thủ với Bách Lý Thắng à.” Tống Bá Khang thở dài một tiếng, nói: "Ngươi nói tiếp?"

"Dù sao cũng không hạ được Cáp Mô Thành, dứt khoát liền dụ hắn đi ra. Cho hắn một tòa thành trì làm mồi nhử, Trình Đại Lôi tuyệt đối sẽ không cự tuyệt. Nhưng muốn quản lý một tòa thành trì, hắn nhất định phải phái ra nhân thủ, mà trong thành bình dân cũng sẽ cực kì tiêu hao lương thảo." Lục Lạc chậm rãi nói: "Hai nắm đấm đều muốn nắm chặt đồ vật, có đôi khi cái gì cũng không thể nắm chắc được.”

Vừa mới bắt đầu nghe Lục Lạc, Tống Bá Khang không để bụng, nhưng dần dần mắt ông ta híp lại. Lời của Lục Lạc nói, chưa hẳn không phải là biện pháp tốt. Trình Đại Lôi đã cường đại, vậy dứt khoát phân tán thế lực của hắn, thứ nhất có thể để hắn cam đoan sẽ án binh bất động trong lần hành động này, thứ hai phân tán lực lượng của hắn, sau đó cũng thuận tiện tương lai có thể tiêu diệt hắn.

"Ta cảm thấy Trình Đại Lôi sẽ không cự tuyệt, mấu chốt là... Hắn có thể hết lòng tuân thủ hứa hẹn, đạt được thành trì sau đó án binh bất động hay không" Đây là một điểm mà Tống Bá Khang suy tính, loạn thế thiên hạ, tín nhiệm là một chuyện vô cùng buồn cười, Tống Bá Khang không tin Trình Đại Lôi sẽ có thứ này.

Lục Lạc hai tay ôm quyền: "Hạ thần nguyện ý tự mình đi một chuyến đến Cáp Mô Thành, vận dụng miệng lưỡi, thuyết phục Trình Đại Lôi."

Đế Quốc rất lớn, mà danh tiếng Trình Đại Lôi rất tồi tệ, người trong thiên hạ đều đồn hắn thập ác bất xá như thế nào, mỗi bữa phải ăn 10 cân thịt người, có 100 lão bà…. Nhưng khoảng cách giữa Lương Châu thành và Cáp Mô Thành có phần gần, thám từ hai bên cũng liên tục giao dịch với nhau, cho nên Lương Châu vẫn có chút hiểu biết về Trình Đại Lôi.

Hắn cũng không phải là người tàn bạo như trong truyền thuyết, bản thân cũng không thích giết chóc, trước mắt 1 vợ 1 thiếp, phương diện sinh hoạt cũng coi như cẩn trọng. Tổng quát mà nói, Trình Đại Lôi còn là người bình thường. Cho nên khi đi vào Cáp Mô Thành, mọi người đã không còn cảm giác như tiến vào động ma như trước đó.

Vì biểu thị thành ý, Lục Lạc một mình cưỡi ngựa đi vào Cáp Mô Thành. Nói rõ ý đồ đến, sau đó được dẫn tới Phủ Thành Chủ, Trình Đại Lôi, ngồi bên cạnh là Lưu Bi, Hòa Thân, Từ Thần Cơ.

Sau một phen khách sáo, Lục Lạc nói rõ ý đồ của mình. Để Trình Đại Lôi án binh bất động, Lương Châu nguyện ý đem Sóc Phương thành tặng cho Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi một mực phỏng đoán mục đích chuyến này của Lục Lạc, cái gọi là vô sự bất đăng tam bảo điện (không có việc gì thì không đến gõ cửa), hắn sẽ không bao giờ chỉ đặt cho mình một dấu chấm hỏi. Nhưng mà, sau khi nghe xong Lục Lạc nói, Trình Đại Lôi giật nảy cả mình.

Tống Bá Khang đến tột cùng có tâm tư gì, vậy mà đưa cho mình một tòa thành.

"Cái kia... Vương Thượng nhà ta còn có một yêu cầu?"

Trình Đại Lôi trong lòng hiểu rõ, Tống Bá Khang cũng sẽ không có duyên cớ mà cho mình một tòa thành. Hắn hơi nghiêng nghiêng thân thể: "Lương Châu Vương cần ta làm cái gì?"

Lục Lạc nói: "Hai nhà chúng ta cộng trị Lương Châu, còn cần Trình đương gia phái ra một người để liên lạc công việc hợp tác của hai nhà."

Trình Đại Lôi nháy mắt mấy cái, hiểu rõ Lục Lạc. Vì cam đoan chính mình sẽ không ra binh, hắn cũng cần cho Lục Lạc một người thế chấp.

Đây cũng là hợp tình hợp lý, nếu không phải vậy đối phương sẽ không toi công đưa cho mình một tòa thành, chính mình cầm cũng không yên lòng.

Có thể phái ai đi làm con tin, vẫn là một vấn đề. Kỳ thực cũng không tính được vấn đề gì, ánh mắt Trình Đại Lôi tự nhiên mà rơi vào trên thân Từ Thần Cơ.

"Từ quân sư, chẳng bằng ông đi một chuyến?"

Từ Thần Cơ giật mình, ông ta tuy hồ đồ nhưng cũng hiểu làm con tin sẽ có kết quả gì. Cho nên vội vã khoát tay: “Đại đương gia, lão hủ tuổi đã cao, chịu không được khổ cực. Dạng nhiệm vụ gian khổ này, ngài cứ giao cho người khác đi.”

Kỳ thực Lục Lạc cũng không thèm để ý Trình Đại Lôi phái người nào đến Lương Châu thành làm con tin. Nhưng đưa cho Trình Đại Lôi một tòa thành trì, nếu như không đưa ra yêu cầu của mình, Trình Đại Lôi cũng sẽ không tin tưởng.

Mặt khác, nếu như có một người thế chấp ở lại Lương Châu thành, dùng cái này cản tay Trình Đại Lôi, cũng là một chuyện tốt.

Ánh mắt của Trình Đại Lôi đi một vòng đại sảnh, nhưng chưa nghĩ ra để ai đi làm con tin. Nói theo đạo lý, phải nên để con gái của Trình Đại Lôi đến Lương Châu thành. Bất quá Trình Đại Lôi không có con gái, như vậy cũng tiết kiệm không ít phiền phức.

Trình Đại Lôi thở dài, nói: "Trước mắt chúng ta đang thiếu nhân lực, đương nhiên cũng hy vọng có thể phái một người điều hòa hợp tác công việc hai nhà. Tuy nhiên ta có một người, Lục tiên sinh nghĩ xem có muốn hay không?”

"Người nào?"

"Tiết Vấn Đình."

Trình Đại Lôi chậm rãi nói ra ba chữ, đây chính là thiên kim của Tướng Phủ, Thôi tướng coi như hòn ngọc quý trên tay. Nàng vẫn ở lại Cáp Mô Thành, nhưng lại không có chút công dụng nào.

Lục Lạc hơi chần chờ, cuối cùng nói: "Chuyện này ta vô pháp làm chủ, còn cần trở về thương lượng cùng Vương Thượng nhà ta."

"Không nóng nảy, chờ các ngươi thương lượng xong, bàn lại cũng không muộn."