Chương 831: Nhân Vật Phản Diện Như Ngươi Cũng Dám Ghét Bỏ Ta??

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 831: Nhân Vật Phản Diện Như Ngươi Cũng Dám Ghét Bỏ Ta??

Nàng mặc một thân áo thêu hoa cỏ, bộ dáng giờ chẳng qua chỉ là mười một mười hai tuổi, trên người bây giờ ướt nhẹp, trên mặt còn mang theo vũng bùn cây rong, bộ dáng kỳ thực mười phần chật vật. Nhưng cho dù là có ăn mặc như thế nào, cũng là xinh đẹp đáng yêu, làm người thương yêu.

Trình Đại Lôi bắt đầu đọc tin tức của nàng.

Tính danh: Dương tiểu muội

Tuổi tác: 12

Kỹ năng: Không

Thuộc tính ẩn: Không

Còn là vị thành niên, cho nên tin tức của nàng cũng chỉ có vẻn vẹn bấy nhiêu. Thuộc tính ẩn và kỹ năng đến khi trưởng thành mới có thể thu hoạch được. Trình Đại Lôi trong lòng cũng có chút mập mờ, chẳng hay nàng có phải là nhân vật trong truyền thuyết kia hay không.

Nếu thật là vị kia, tiềm chất chí ít cho là cấp Truyền Thuyết, có khả năng cao hơn Lưu Quan Trương một chút.

Trình Đại Lôi trong lòng lấp lóe ý niệm, nhất thời không có quay người trở lại, ngược lại là tiểu nữ hài chậm rãi nói: "Ta cùng gia huynh đi thuyền đến chỗ người thân, trên đường gặp phải cường nhân mới luân lạc tới nơi đây, may mắn được tiên sinh cứu giúp, đa tạ ân cứu mạng của Tiên Sinh."

"Ừm, tốt lắm, tốt lắm."

Trình Đại Lôi dối trá nhận lời hai tiếng, hỏi rõ lai lịch của hai người. Huynh muội Dương Quốc Trung chính là nhân sĩ Kinh Châu, xuất thân cũng là hào môn thế gia, bất quá về sau gia đạo sa sút, mới dần dần chán nản. Lần này là từ Kinh Châu đến Lương Châu, tìm gặp thân nhân.

Trình Đại Lôi cũng biết đây là bối cảnh nhân vật do hệ thống an bài, cũng không có truy đến cùng. Trong lòng của hắn suy nghĩ Dương Quốc Trung là mình triệu hoán đến, đương nhiên phải thuộc về phụ chính mình, sau đó nói ngay vào điểm chính: "Ta chính là Trình Đại Lôi của Cáp Mô Thành, các ngươi đã cùng đường mạt lộ, ta nguyện thu lưu hai người các ngươi vài dưới trướng của ta, các ngươi có bằng lòng hay không?"

Không nghe lời này còn tốt, nghe xong lời này, Dương Quốc Trung khẽ run rẩy kém chút đến quỳ rạp xuống đất. Ngay cả Dương tiểu muội mới vừa rồi còn trấn định tự nhiên cũng mặt lộ bối rối.

"Thế nào, các ngươi không muốn sao?"

"Cái này... Cái kia..."

Dương Quốc Trung ấp a ấp úng nói không nên lời, nhưng ý tứ ghét bỏ đối với Trình Đại Lôi lại hết sức rõ ràng. Trình Đại Lôi không khỏi có chút tức giận, có ý tứ gì, ngươi một nhân vật phản diện, dựa vào cái gì xem thường ta, chẳng lẽ thanh danh của ta thật đã hỏng bét đến tình trạng này à.

"Trình đương gia chớ giận, tiên sinh có ân cứu mạng, ta vốn nên thịt nát xương tan tuyệt không hai lời. Bất quá, cha mẹ của ta đều chết trong tay cường nhân, Dương mỗ tuy vô năng, nhưng cũng biết đạo lý báo thù cho cha mẹ. Chờ ta giết cừu nhân báo thù, sẽ đầu quân dưới trướng Trình đương gia."

"Cường nhân mà các người nói có lai lịch gì?" Trình Đại Lôi hỏi.

Dương Quốc Trung nháy mắt mấy cái, nói: "Nghe bọn hắn nói chuyện, hình như là Hắc Phong Trại sơn tặc..."

"Ồ….trùng hợp như vậy, lần này ta chính là tìm Hắc Phong Trại gây phiền phức, chờ ta sanphẳng tặc nhân Hắc Phong Trại, còm không phải tương đương báo thù cho cha mẹ ngươi, các ngươi vừa vặn đầu quân dưới trướng của ta.”

Dương Quốc Trung mặt lộ vẻ sầu khổ, lời nói này của y chỉ là lý do, cha mẹ của y sớm đã ốm chết, ở đâu ra mà chết trong tay sơn tặc. Xuất phát từ bản tâm, y cũng không nguyện ý đầu quân cho Trình Đại Lôi, làm sơn tặc chính là cho việc hổ thạn tổ tông, huống chi là đầu quân cho Trình Đại Lôi.

Ai ngờ lời nói nói ra miệng, vừa lúc bị Trình Đại Lôi chặn đứng. Nếu như mình lại lề mà lề mề, rất rõ ràng Trình Đại Lôi không phải là hạng người dễ nói chuyện.

Trình Đại Lôi quan sát Dương Quốc Trung, xác thực cũng không biết trong lòng của y nghĩ cái gì, mấu chốt là Trình Đại Lôi biết danh tiếng của mình hỏng bét, nhưng dù sao không rõ có bao nhiêu hỏng bét. Mà Dương Quốc Trung giờ chẳng qua chỉ là chừng hai mươi, đã là nhân vật tuyệt thế, Trình Đại Lôi có ấn tượng không tệ đối với y.

Có y đầu quân, sơn trại tất nhiên có thêm trợ lực. Trình Đại Lôi trong lòng cao hứng, cùng đại đội tụ hợp, tiếp tục xuất phát về hướng Hắc Phong Trại.

...

Một dòng sông chảy quanh ngọn núi, tạo ra tiếng nước chảy ào ào vào ban đêm, Hắc Phong Trại ở bên cạnh dòng nước. Trong sơn trại có hơn 3 ba ngàn huynh đệ, lão đại Hỗn Giang Long khét tiếng giang hồ, trong trăm dặm không ai dám khiêu khích gã.

Nói là nói như thế, nhưng thật ra phương viên trăm dặm cũng không có thế lực gì. Mà đưa ánh mắt phóng tới ngoài trăm dặm, liền có Kinh Châu Cấm Vệ Quân, Lương Châu Tống Bá Khang, còn có Trình Đại Lôi. Như thế, Hỗn Giang Long liền không dám quá càn rỡ.

Mà gã cũng có phiền phức của mình, dưới trướng ba ngàn người vô luận như thế nào cũng là một cỗ thế lực không nhỏ, không tránh khỏi việc lọt vào kiêng kị của những người khác. Đã có vài vị Chư Hầu có ý mời chào gã, Lương Châu, Kinh Châu, đều có người tới đàm chuyện này.

Tối nay, Hỗn Giang Long cùng Quân Sư trong phòng đàm chuyện này.

"Lương Châu Vương đã phái người năm lần bảy lượt đến đây, nếu chúng ta không theo ý của hắn, sợ hắn liền khởi binh thảo phạt." Quân Sư tên gọi Chu Tam Lưỡng, có ngoại hiệu gọi là Lục đầu ruồi, ngày bình thường chơi chữ nên được Hỗn Giang Long lựa chọn làm cố vấn.

"Quan gia quan gia, chúng ta cái mạng này sớm muộn tất cả đều là quan gia." Hỗn Giang Long thở dài: "Thế nhưng, Tống Bá Khang lòng dạ hẹp hòi, chưa hẳn dung hạ được huynh đệ chúng ta, chúng ta thật sự quy thuận hắn, ai biết tiền đồ sẽ ra sao.”

Chu Tam Lưỡng cũng im lặng thở dài, nghề sơn tặc này kỳ thực không dễ giả mạo, thế đạo được, thì quan gia không thời cơ đến tiêu diệt một lần, thay đổi trốn đông trốn tây. Thế đạo quá kém cũng không được, thế đạo quá kém, cũng không ai có thể đoạt đây này.

Hỗn Giang Long còn có chút thiên phú trong nghề sơn tặc này, dựa vào bốn chữ thủ đoạn độc ác, trong vòng trăm dặm bị gã làm đến không có bóng người. Sau khi cào ba tấc đất, trong sơn trại vơ vét một nhóm lương thực. Nhưng tương đương với việc chỉ thấy lợi trước mắt, đốn hết cây trong rừng, cho nên chung quanh đã không có người nào để đoạt nữa.

Coi như quy thuận quan gia, cũng không phải đường bằng phẳng, trong lúc chiêu an trước đó, tự nhiên ưng thuận đều có điều kiện. Chỉ khi nào thành binh của người khác, thiên hạ có mấy người có thể để mắt sơn tặc.

Đây cũng là chueyenj phiền lòng của Hỗn Giang Long, trước mặt hai con đường, con đường kia cũng không dễ đi. Sau cùng gã cắn răng một cái: "Chiêu an chiêu an, chiêu mẹ nó an, Tống Bá Khang thật muốn động binh, ta ngược lại xem hắn có bản lãnh đánh được trại của ta hay không.”