Chương 844: Tình Huynh Đệ Đã Chết
Bách Lý Thắng lấy ra Song Tiên, binh giáo của những người khác đều bị Bách Lý Vô Thường thừa cơ lấy đi, nhưng riêng của gã thì vẫn mang theo bên người.
Bách Lý Vô Thường nhìn đại đao ở sau lưng, nhẹ nhàng lắc đầu, khua tay nói: "Giết, một tên cũng không để lại."
Thủ quân của Tam Thủy quan cùng nhau tiến lên, trường mâu trong tay đem tám trăm tàn binh vây vào giữa, không lưu một điểm khe hở. Đám thủ ahj của Bách Lý Thắng có người say, có người bị thương, nhưng tay không tấc sắt, căn bản không có khí lực chống cự. Ngắn ngủi thoáng chốc, liền có mấy người bị giết.
Đám đông lấy Bách Lý Thắng làm trung tâm tụ tập, gã ngược lại đang nghĩ đơn đấu đọ sức cùng Bách Lý Vô Thường, nhìn xem võ nghệ của ngươi như thế nào. Nhưng Bách Lý Vô Thường căn bản không có ý tứ cùng gã đơn đấu, hắn vung tay lên, Binh Tướng liền cùng nhau tiến lên, làm sao có người sống sót.
Ngăn cách đám đông, Bách Lý Thắng nhìn khuôn mặt âm u đầy tử khí kia. Gã hợt bừng tỉnh nhớ tới cái gì, vị tam ca này của mình, từ trước tới nay không thấy chim ưng thì sẽ không thả thỏ, chính là không làm những việc mà mình không nắm chắc.
Hắn đã dám bày ra trận cục này, cũng đã định được mình không thể chạy trốn. . Bách Lý Thắng thở một hơi dài nhẹ nhõm, lúc này ở tại đây, mình đã không có biện pháp khác, chỉ mặc kệ mà liều một trận.
Cũng may, tuyệt địa như vậy, Bách Lý Thắng cũng không xa lạ gì. Gã giơ cao Cương Tiên, trong miệng quát một tiếng, mang người xông về trước.
Tám trăm tàn binh tất cả đều đi ra từ bên trong núi đao biển lửa, bọn họ đi qua mỗi trận tựu chiến và có thể sống cho đến bây giờ thì gần như đã tốn không biết bao nhiêu sức lực.
Mọi người đều hiểu tình huống trước mặt, cho nên cứ tiện tay cầm được thứ gì có thể làm binh giáo, hoặc cũng có người đoạt được binh giáo của kẻ địch, chém giết trong nơi chật hẹp như vậy, lại người người chen chúc, thật sự khó có thể thi triển hết khả năng.
Dựa vào chuyện này, bộ hạ của Bách Lý Thắng vậy mà dần dần ổn định cục thế.
Bách Lý Vô Thường nhìn lấy một màn này, mày nhăn lại. Vị thất đệ này của mình quả nhiên có chỗ phi phàm. Đương nhiên, có thể chống đỡ đi đến bây giờ, Bách Lý Thắng cũng coi như không đơn giản.
Hắn rốt cục vẫn nắm chặt binh khí của mình, đi về phía trước bước ra một bước, đại đao bổ ra.
Keng một tiếng, Bách Lý Thắng lấy Song Tiên tiếp được đại đao, gã khoát khoát tay, nói: "Tới."
Hai người chém giết cùng một chỗ, Bách Lý Thắng sớm đã mệt mỏi về thể xác lẫn tinh thần, nhưng dựa vào ý chí cầu sinh quyết tuyệt, vậy mà không bị rơi xuống thế hạ phong khi giao đấu với Bách Lý Vô Thường.
Bách Lý Vô Thường đã đánh giá thấp vị thất đệ này của mình, nhưng Bách Lý Thắng cũng đánh giá thấp người khác. Trong gia tộc, mặc dù Bách Lý Vô Thường có dáng người khôi ngô, tự ý làm đại đao, nhưng là một vị tướng cơ trí sẽ không lấy đao để gia tăng võ nghệ. Cho nên Bách Lý Thắng mới không nghĩ tới, công phu đao của đối phương lại tốt như thế.
Đánh lâu ăn thiệt thòi, mà mình coi như thắng qua Bách Lý Vô Thường thì có thể thay đổi gì không, hay vẫn như cũ không thoát được cái chết.
Chính lúc này, có một viên Võ Tướng đi về phía trước một bước, hắn tay không tấc sắt, lại có thể chen vào sơ hở đao pháp của Bách Lý Vô Thường. Một tay kẹp cổ của Bách Lý Vô Thường, bỗng nhiên quật ngã hắn trên mặt đất, tay còn lại đoạt đao của hắn ta.
Bách Lý Vô Thường còn chưa rõ tình huống như thế nào thì xương cốt toàn thân liền truyền đến cảm giác đau đớn tựa như bị đứt đoạn. Hắn vừa ngẩng đầu, Cương Tiên của Bách Lý Thắng đã gác trên cổ hắn.
"Nói, muốn chết hay muốn sống?" Bách Lý Thắng lạnh giọng quát.
Người mới ra tay vừa rồi chính là Lô Tuấn Nghĩa, ắn một mực không có lên tiếng, tìm kiếm cơ hội tốt nhất để ra tay, quả nhiên thu được kết quả.
Ván này vốn không sơ hở, nhưng không nghĩ tới, thủ hạ của Bách Lý Thắng còn có dạng hãn tướng này. Bản thân võ nghệ của Bách Lý Vô Thường cũng không yếu, nhưng đối phương lại có thể một chiêu đánh bại mình, rất rõ ràng, võ nghệ của người này vượt xa mình.
"Ta thả các ngươi xuất quan."
Bách Lý Thắng lại có mấy phần dở khóc dở cười: "Tam ca a tam ca, ngươi quả nhiên nhận rõ thế cục, lấy binh khí và ngựa của chúng ta tới."
Bách Lý Vô Thường bị Lô Tuấn Nghĩa áp lấy không thể động đậy, hắn phất phất tay, mệnh lệnh thủ hạ làm theo.
Tàn binh lấy lại binh giáo thớt ngựa, tập hợp xuất quan, bọn họ mang đủ lương khô từ trong Tam Thủy Quan, áp giải Bách Lý Vô Thường đi ra bên ngoài.
Qua Tam Thủy quan, chính là khu vực của Kinh Châu, từ nơi này đến Trường An cũng không còn xa nữa.
Binh sĩ của Tam Thủy quan tụ tập trước cửa thành, bởi vì Bách Lý Vô Thường đang nằm trong tay của đối phương cho nên bọn hắn mới không dám tiến lên phía trước.
"Hầu Gia, người này nên xử lý như thế nào?" Lô Tuấn Nghĩa hỏi.
Bách Lý Thắng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Bách Lý Vô Thường, chuyện cho tới bây giờ, trên mặt hắn vẫn không có bao nhiêu biểu lộ.
"Tam ca, nếu đã muốn huynh đệ chết, ta không thể để cho ngươi sống. Nhưng nếu nói về tình cảm huynh đệ, ta cũng không thể để ngươi chết.” Bách Lý Thắng không thể làm gì lắc đầu: "Dù chọn cái gì, cũng đều không đúng.”
Gã quất Cương Tiên lên cánh tay của đối phương, Bách Lý Vô Thường cũng nhịn không được nữa, phát ra một tiếng kêu đau.
“Lấy 1 cánh tay của ngươi, coi như huynh đệ chúng ta đã chết. Nếu như ta không chết, ngày sau sẽ có cơ hội gặp mặt." Bách Lý Thắng ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Lần sau gặp mặt, ta còn gọi ngươi một tiếng tam ca."
Bách Lý Thắng hít sâu một hơi, nói: "Buông hắn ra, chúng ta đi."
Bách Lý Vô Thường cũng thật ngang tàng, toàn bộ cánh tay bị nện gãy, sau cơn đau lúc đầu, hắn ráng chống đỡ đứng lên, lại không kêu một tiếng.
Binh sĩ Tam Thủy quan tập trung sau lưng hắn, chờ đợi hắn ra lệnh một tiếng, liền xông giết ra ngoài, đem Bách Lý Thắng cùng bộ hạ của gã tiêu diệt ở bên ngoài Tam Thủy quan.
Bách Lý Vô Thường lại không có hạ lệnh, hắn ráng chống đỡ, đứng thẳng người, nhìn chăm chú đội ngũ Bách Lý Thắng tập kết, sau đó bỗng nhiên nói một tiếng: "Thất đệ, ta khuyên ngươi đừng đi Trường An, Trường An chờ đợi ngươi tất nhiên cũng là tử cục."
Bách Lý Thắng không có trả lời, gã đã lười nhác nói chuyện với Bách Lý Vô Thường. Trở mình lên ngựa, giơ roi vung lên, chiến mã hô luật luật rít lên một tiếng, hướng về phía trước chạy như điên.