Chương 872: Áp Lực Rất Lớ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 872: Áp Lực Rất Lớ

Thôi Bạch Ngọc nhíu mày, cảm giác được bản thân đã đối mặt với một kẻ địch khó giải quyết. Điểm quan trọng nhất là, cho đến bây giờ nàng cũng không biết Trình Đại Lôi là người như thế nào.

Hiện tại, trên mặt bày ra mấy bài thơ, tất cả đều do Trình Đại Lôi viết. Thôi Bạch Ngọc đã nhìn một lần, trong lòng không tránh khỏi hoang mang.

Thơ tự nhiên là hay, nhưng nàng luôn cảm thấy không thể do Trình Đại Lôi viết. Nguyên nhân không phải chê xuất thân sơn tặc của hắn mà vì khát vọng hung hoài hoàn toàn khác với cách làm việc bình thường của Trình Đại Lôi.

Thi từ là từ tâm mà phát, hắn không có lòng này, thì không thể cho ra dạng thi ca như vậy.

Mà vấn đề bây giờ là, hắn hết lần này tới lần khác có, đây mới thực sự là vấn đề khiến Thôi Bạch Ngọc không nghĩ ra.

Bất quá, Thôi Bạch Ngọc cũng không nóng nảy, hôm nay vẻn vẹn mới bắt đầu, nàng còn có thời gian mười ngày, để suy nghĩ Trình Đại Lôi là người thế nào.

Thôi Bạch Ngọc tin tưởng, mười ngày sau, chính mình có thể đạt được đáp án. Hiểu được tâm lý của Trình Đại Lôi, từ đó chế định ra sách lược tất thắng.

Đêm dài Cô Đăng chậm lật sách.

Thôi Bạch Ngọc là người rất có kiên nhẫn, ưa thích thu thập tư liệu, phân tích tư liệu để lý giải một người.

Cùng lúc đó, Trình Đại Lôi ổ trong thư phòng, cũng đối mặt với một vấn đề khó khăn.

Đêm nay mình nên đi đến phòng của Tô Anh hay là phòng của Phiền Lê Hoa.

Vấn đề này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không tính là nhỏ. Bây giờ Trình Đại Lôi ở Cáp Mô Thành, cho nên không cần chạy tới chạy lui như trước đây, mà có thể đưa ra sự lựa chọn giữa Tô Anh và Phiền Lê Hoa.

Nhưng một cốc nước luôn cần phải có chừng mực, Trình Đại Lôi cũng không muốn đắc tội với bất kỳ ai trong hai người. Chính điều vô hình này đã tạo áp lực cho Trình Đại Lôi, khiến cho hắn không muốn đi vào phòng của người nào.

Trình Đại Lôi nghĩ nghĩ, sau cùng quyết định đi vào phòng của Liễu Chỉ. Thân phận của Liễu Chỉ là thiếp, không phải vợ, mà nàng tự giác thân phận, luôn luôn biết cách dịu dàng với Trình Đại Lôi, sẽ không có ý tứ chống lại hắn. Như thế, tự nhiên khiến bản thân Trình Đại Lôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Lúc Trình Đại Lôi đứng dậy đi ra khỏi phòng, trong lòng thở dài một tiếng, cổ nhân nói vợ chẳng bằng thiếp, thiếp chẳng bằng trộm, quả nhiên là thật không lừa ta.

Liễu Chỉ cũng không mong đợi Trình Đại Lôi tối nay sẽ xuất hiện trong phòng mình, cô có chút mừng thầm, cũng có chút đỏ mặt. Bối rối không biết nên để tay chân ở nơi nào. Bận bịu đi tiếp áo choàng của Trình Đại Lôi, lại bưng nước rửa chân, ngồi xổm xuống rửa chân cho Trình Đại Lôi.

Lúc này, Trình Đại Lôi mới xua tan được một thân mệt mỏi, dựa vào tường suy nghĩ. Bây giờ tình huống kỳ thực đối với phe mình bất lợi, Thôi Bạch Ngọc đến, chứng minh Tướng Phủ sẽ chống đỡ cho Tống Bá Khang. Như thế, mang đến cho mình áp lực càng lớn.

Sóc Phương thành cùng Cáp Mô Thành giống như hai cái tay của mình, nếu muốn che chở một cái thì buộc phải hy sinh cái còn lại, còn nếu như chính diện khai chiến, đầu đuôi không có nhìn nhau, tình thế liền càng nguy hiểm.

Nói như vậy, Trực Đảo Hoàng Long, chủ động công kích Lương Châu thành cuối cùng lựa chọn duy nhất. Thế nhưng tối nay Quân Sách Phủ vẫn chưa đưa ra biện pháp cụ thể, việc này khiến cho Trình Đại Lôi không khỏi có chút vội vàng xao động. Những người này xưa nay đều tự nhận mình là thông minh vô song, nhưng gặp phải chuyện cần nghiêm túc thì cả đám liền biến thành đầu óc heo à...

Còn Thôi Bạch Ngọc có danh xưng là Bạch Ngọc Mỹ Nhân kia, liệu nàng ta có thần cơ diệu toán như những gì truyền thuyết nói… Cũng có thể là lời đồn nghe nhầm đồn bậy, tỉ như Từ Thần Cơ ở bên cạnh mình, còn có người nói ông ta là thiên hạ đệ nhất quân sư đây.

Trong đầu suy nghĩ lung tung, chẳng biết lúc nào đóng lại hai mắt, ngủ thật say.

Liễu Chỉ ngồi xổm hầu hạ Trình Đại Lôi, tâm lý bất ổn, cũng không biết nói cái gì cho phải. Chính lúc này, bỗng nhiên bên tai vang lên tiếng ngáy nhẹ nhàng, ngẩng đầu lên, Trình Đại Lôi đã bất tri bất giác ngủ say.

Liễu Chỉ hé miệng mỉm cười, cũng cảm giác có mấy phần nhẹ nhõm. Trình Đại Lôi chỉ nói Tô Anh cùng Phiền Lê Hoa mang cho hắn áp lực rất lớn, nhưng hắn lại không biết, bản thân mình cũng đem lại áp lực rất lớn cho Liễu Chỉ. Nhìn Trình Đại Lôi ngủ say, cô ngược lại sẽ thấy nhẹ nhàng chút.

Trình Đại Lôi xác thực mệt muốn chết, hắn chịu nhiều áp lực, Liễu Chỉ không biết, nhưng nhìn thì cũng có thể nhận ra.

Cô ngồi dậy, chỉnh lại tư thế của Trình Đại Lôi, thổi tắt đèn, trong bóng tối sột sột soạt soạt cởi y phục xuống, chen vào trong ngực Trình Đại Lôi.

Trong phòng của Tô Anh, cô đang ngồi trên giường lật sách, ngày thường cũng không có gì tiêu khiển. Mà Trình Đại Lôi lại giao cho cô mấy loại kỳ trân dị bảo, thỉnh thoảng kiểm kê một phen, nhờ vào đó giết thời gian.

Tiểu Điệp tức giận đi vào trong nhà, cố ý làm ra rất động tĩnh lớn, nhờ vào đó mà lôi kéo sự chú ý của Trình Đại Lôi.

Tô Anh nhìn tiểu cô nương, mỉm cười nói: "Xảy ra chuyện gì, mà làm ngươi tức giận như vậy?”

"Đều do Đại đương gia, hắn lại đi đến phòng của Liễu Chỉ, uổng công ta nói tiểu thư tốt nhue thế nào.”

Tô Anh lắc đầu mỉm cười: "Đây là nhỏ hắn, hắn dĩ nhiên có quyền tự do của riêng mình, ngươi sao lại không vui.”

“Ta còn phải tức giận cho tiểu thư à.” Tiểu Điệp nói: "Chẳng lẽ tiểu thư không có chút nào khó chịu sao?”

Tô Anh lắc đầu, không có trả lời Tiểu Điệp. Trình Đại Lôi muốn đi đâu, cũng chỉ là chuyện nhỏ, còn không đáng cho cô phiền não. Nhưng cô cũng xác thực phát giác được, khoảng cách chính mình cùng Trình Đại Lôi càng ngày càng xa, tương kính như tân, lại khó tương cứu trong lúc hoạn nạn.

Như thế, cũng không tính là gì, rất nhiều đại hộ nhân gia tất cả đều là như thế. Trình Đại Lôi vốn nên có tư cách đi hoang đường, nhưng hắn cũng xác thực rất kiểm điểm. Tô Anh vốn nên thỏa mãn, cô cũng xác thực thỏa mãn, nhưng cuối cùng có mấy phần không vui.

Đèn đuốc sáng trưng, trên mặt Tô Anh hiện lên một vòng u sầu.

Có những thứ, thật sự không thể hiểu hết.