Chương 874: Để Lão Cẩu Sống Thêm Mấy Ngày

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 874: Để Lão Cẩu Sống Thêm Mấy Ngày

Đã rất lâu rồi Trình Đại Lôi chưa tự mình ra chiến trường, Cáp Mô Thành cũng chưa từng xảy ra chiến đấu có quy mô quá lớn. Mà một trận chiến này, liên quan đến sinh tử tồn vong của Cáp Mô Thành, khiến Cáp Mô Thành vốn bình tĩnh tiến vào trạng thái chiến tranh.

Quái thú thức tỉnh, bày ra năng lực tổ chức cực mạnh, chỉ cần một thời gian liền có thể tập kết. Long Tự Quân có một ngàn người, Man Tự Quân một ngàn người, Hổ Báo Quân một ngàn người. Triệu Tử Long, Tần Man, Cao Phi Hổ, Cao Phi Báo, Tiểu Bạch Lang, Sử Văn Cung đều sẽ tham gia vào lần chiến đấu này.

Quả nhiên là binh Hùng Tướng mãnh, Sĩ Khí Như Hồng, lấy thiếu đánh nhiều, không ai có nửa phần khiếp ý, đều đang mong đợi cùng Lương Châu thành buông tay đánh cược một lần.

Trình Đại Lôi cũng mặc khôi giáp, cưỡi chiếu nguyệt Ô Giác thú, người khoác áo choàng đỏ, phía sau mang theo Quỷ Diện búa, bên hông là thất phu kiếm. Sau lưng hắn, là Ngân Mâu vác theo đại bổng.

Trước mặt cái ba ngàn người là lực lượng tinh nhuệ nhất của Cáp Mô Thành, chiến thắng này, chính mình liền có thể quản thúc toàn bộ Lương Châu. Trận chiến này nếu như bại, chính mình sợ cũng chỉ có vắt chân lên cổ đào mệnh.

Do đó, một trận chiến này, bọn hắn thật sự không được thua.

Sau khi trời tối, Trình Đại Lôi phất phất tay, ra mệnh lệnh lời ít mà ý nhiều.

"Xuất phát."

Ba nghìn kỵ quân ra khỏi thành, chạy về phía Lương Châu thành.

...

Lương Châu thành.

Thôi Bạch Ngọc ngáp một cái, tiếp tục lật xem tài liệu trên bàn. Đến bây giờ, nàng đại khái đã có chút phán đoán đối với Trình Đại Lôi. Người này sẽ không làm việc theo lẽ thường, tựa hồ còn rất có tình nghĩa, bất quá đối với thế sự thì có một cái nhìn rất sâu sắc.

Đây thật sự là kẻ địch không thể khinh thị, trên thực tế, chánh thức khiến Thôi Bạch Ngọc kiêng kỵ, vẫn là lực lượng sau lưng hắn.

Đây tột cùng là dạng tồn tại nào??

Thôi Bạch Ngọc suy nghĩ trong đầu, như cũ không có đầu mối gì, khiến cho chuyện này trở nên vô cùng phức tạp.

"Quận Chúa." Nha hoàn Tiểu Lộc nhẹ nhàng tới gần: "Tống Bá Khang cầu kiến?"

Thôi Bạch Ngọc nhíu mày, Tống Bá Khang giờ này chạy qua tới làm cái gì. Trên thực tế, nàng không phải rất ưa thích Tống Bá Khang, nàng cũng không thích bất luận kẻ nào. Mặc dù là thiên hạ nhất lưu mưu sĩ, nhưng nhân tình thế thái cũng không phải là thứ nàng am hiểu, nguyên nhân là nàng không muốn đi hiểu này, bởi vì quá mức lãng phí thời gian.

Có lẽ, đối phương có tình báo quan trọng muốn báo cáo.

Thôi Bạch Ngọc đeo lên hắc sa, nói: "Để ông ta vào.”

Trong phòng của mình, nàng dĩ nhiên không có thói quen mang hắc sa. Kỳ thực, Thôi Bạch Ngọc cũng biết mỹ mạo của mình, nhưng nàng không coi đây là quang vinh. Bởi vì người khác thấy được bộ dáng của nàng liền sẽ bỏ qua bản lĩnh của nàng, mà chỉ chú ý vào tướng mạo.

Tống Bá Khang vội vã đi vào trong sân, thần sắc có chút thất vọng. Hơn nửa đêm mò đến đây, chính là vì muốn để đối phương nhất thời trở tay không kịp, ông ta liền lợi dụng thời cơ nhìn tướng mạo của Bạch Ngọc Mỹ Nhân này. Tuy ông ta không dám có suy nghĩ không an phận nhưng ý tứ muốn dòm ngó đối phương thì vẫn phải có.

"Tống đại nhân là có chuyện gì à?"

"Ồ, cũng không có chuyện gì quá gấp gáp, chỉ là tới xem Quận Chúa ở chỗ này có quen không, hay có tiến triển gì không?”

Thôi Bạch Ngọc lập tức minh bạch, Tống Bá Khang thật sự không có chuyện quan trọng gì, chỉ là tới cùng mình nói chuyện phiếm. Nhưng nàng làm sao có thời gian này, biểu lộ lập tức lộ ra bất mãn.

"Nếu như Tống đại nhân không có chuyện gấp gáp, xin mời về trước đi, ta còn có việc muốn làm, cũng không phụng bồi."

Thôi Bạch Ngọc trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, 1 chút mặt mũi cũng không chịu chừa lại, cái đồ đĩ nhỏ, thật sự nghĩ thiên hạ này là của Thôi gia sao. Chính mình tốt xấu cũng là hư Hầu Vương, nhưng ngươi lại không cho mình bất luận thể diện gì, còn luôn miệng gọi mình là “Tống đại nhân”. Nếu có một ngày ta trở thành Cửu Ngũ Chí Tôn, nhất định phải thị tẩm nữ nhân này, đến lúc đó nhìn ngươi còn lạnh lùng được hay không. Nữ nhân à, trên giường đều là bộ dáng bình thường.

Trong lòng nghĩ như vậy, mặt ngoài tự nhiên không dám toát ra nửa phần. Ông ta mỉm cười, nói: "Vậy ta cáo lui trước, Quận Chúa có chuyện gì, cứ việc phân phó, Tống mỗ nhất định hết sức làm cho Quận Chúa hài lòng."

Người sống ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Tống Bá Khang tuy buồn bực đến kịch liệt, nhưng cũng không dám đắc tội vị Bạch Ngọc Mỹ Nhân này.

Sau khi ông ta rời đi, Thôi Bạch Ngọc khe khẽ thở dài, thần sắc có mấy phần thương hại.

Một nam nhân mặc quân phục tới gần, tất cung tất kính nói: "Quận Chúa có muốn phân phó thuộc hạ làm chuyện gì không?”

Thôi Bạch Ngọc lắc đầu, nói: "Tạm thời lưu hắn mấy ngày đi."

"Vâng."

Nam nhân này là đội trưởng thân vệ của Thôi Bạch Ngọc, tên là Ca Thư Ly, xem như tử sĩ bên người Thôi Bạch Ngọc.

Thôi Bạch Ngọc lần này đến Lương Châu, mục đích có hai, một là vì trợ giúp Tống Bá Khang tiêu diệt Trình Đại Lôi. Thứ hai, chính là nhìn Tống Bá Khang có quy củ hay không.

Phỏng đoán Tống tâm tư Bá Khang dễ dàng hơn nhiều so với suy đoán, tâm tư của Trình Đại Lôi.

Lòng mang lợi khí, sát tâm sẽ lên.

Sinh ở nhà đại phú đại quý, đạo lý này Thôi Bạch Ngọc còn rất rõ ràng. Tống Bá Khang trước kia còn tính là trung thực, an tâm làm người của Tướng Phủ. Đương nhiên, ông ta không an lòng cũng là vô dụng, Tướng Phủ có rất nhiều biện pháp hạn chế ông ta. Nhưng bây giờ ông ta đã là Lương Châu Vương, nếu như không có Trình Đại Lôi, hẳn đã trở thành Thổ Hoàng Đế trên vùng đất này.

Với vị trí của hiện tại của ông ta, rất khó để nói ông ta sẽ an phận. Đổi lại lúc trước, Tống Bá Khang tuyệt không dám nửa đêm tới chơi, nhìn trái phải mà nói, mục đích rõ rành rành.

Quả nhiên là lá gan càng lúc càng lớn, nhưng cũng quên, ông ta như thế nào mới đi đến được hôm nay. Tướng Phủ đã có thể cất nhắc ông ta trở thành Lương Châu Vương, thì tự nhiên cũng có khả năng dẫm ông ta xuống.

Thôi Bạch Ngọc bất động thanh sắc, trong lòng sát tâm đã lên. Chờ kết thúc chuyện này, ẩm thực kế tiếp chính là Tống Bá Khang. Như vậy, cứ cho lão cẩu này sống lâu mấy ngày đi.