Chương 882: Rốt Cuộc Sai Chỗ Nào??
Khi hắn đứng lên mới chợt bừng tỉnh nhớ tới, trải qua một phen đại chiến, một mực tiếp tục đến bây giờ, chính mình còn không có nghỉ ngơi. Mà Tiểu Điệp, Liễu Chỉ đều ở Cáp Mô Thành, Lương Châu thành còn rất nhiều việc đang chờ hoàn thành, mà bên cạnh mình lại không có nổi nha hoàn bưng trà dâng nước.
Trình Đại Lôi tự mình rót chén nước, làm trơn cuống họng khô khốc. Tuy mệt mỏi, nhưng trước mặt còn quá nhiều khó khăn, ngược lại chinh phục những chuyện này lại mang lại cho hắn khoái cảm nhất định.
Chỉ cần ổn định tình thế, chính sẽ trở thành chủ nhân của Lương Châu, kiếm trong tay, binh ở sau lưng, hắn mới có thể tự tin nói ra những lời này.
Tống Bá Khang không đáng lo lắng, Lương Châu thành cũng sẽ không loạn. Nhân tố lớn nhất không thể xác định chính là thái độ của ba tòa thành còn lại.
Nếu như bọn họ dám đánh đến, chính mình phải xử lý như thế nào?
Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, trong lòng đột nhiên nổi lên một cỗ tức giận ngang tàng. Bọn họ nếu như đến, chính mình liền buông tay đánh với bọn họ một trận, hắn có gì mà sợ.
Hắn nâng chén trà, trong chén chỉ có nước trắng, nhưng người khác lại cảm thấy hắn đang uống rượu ngon. Trình Đại Lôi hiểu rõ, đây không phải mùi vị của nước mà đây là mùi vị ngọt liệm của quyền lực.
Trách không được từ xưa đến nay, rất nhiều anh hùng hảo hán đều nguyện ý lục đục với nhau, tranh Danh đoạt Lợi. Có lẽ cũng không phải bởi vì bọn họ để ý danh lợi, mà vẻn vẹn bọn họ ưa thích thắng.
Mà chính mình, cũng chầm chậm bắt đầu ưa thích chữ này.
Trong rừng hoang sơn dã, một đội người vừa chạy vừa thở hồng hộc, thỉnh thoảng quay đầu liếc nhìn phía sau, , sau đó ngẩng đầu tiếp tục đi đường.
Đoàn người này chính là Tống Bá Khanh chạy trốn từ Lương Châu thành, trừ vợ con thê nữ của Tống Bá Khang thì còn có văn võ quan viên của Lương Châu.
Trên thực tế, lúc chạy ra khỏi Lương Châu thành, Tống Bá Khang cũng không phải là không muốn chạy trốn tới một trong ba tòa thành trì Kim Thành, Vũ Uy, Hạo Giáp. Sau khi chẩn chỉnh lại thì đoạt lại đất đai của mình.
Nguyên nhân là ông ta sợ, Lương Châu thành hoàn toàn nằm ở vùng giáp giới giữa Lương Châu cùng Kinh Châu, nếu như mình xâm nhập nội địa, liền có khả năng bị nhân mã của Trình Đại Lôi bắt lấy. Như vậy kết quả của mình, nhất định sẽ không tốt...
Sau đó, giữa việc chấn chỉnh và chạy trốn, Tống Bá Khang đã lựa chọn cái sau.
Trời đất bao la, tính mạng của mình quan trọng nhất, nếu như mất đi tính mạng, vậy liền không thể làm cái gì nữa.
Một đội người đạp vào con đường đào vong, đây đương nhiên không phải chuyện là người người vui vẻ. Một đường trèo non lội suối, còn lo lắng truy binh đuổi tới.
Hoảng sợ, nghèo đói, ốm đau... Những thứ này giày vò lấy đám quý tộc như Tống Bá Khang. Cho dù ở vùng đất nghèo nàn như Lương Châu, bọn họ cũng sống rất an nhàn, sung sướng, làm sao trải qua loại đau khổ này. Bởi vậy trên đường đi bọn họ kêu khổ thấu trời, thỉnh thoảng phàn nàn vài câu.
"Vương Thượng, Vương Thượng..." Lục Lạc liền gọi vài tiếng, nói: "Thuộc hạ thực sự đi không được, chúng ta nghỉ một chút đi."
Tống Bá Khang cũng đang trong tình trạng kiệt sức, ông ta nhìn xung quanh, nói: "Cũng tốt, nghỉ ngơi tại chỗ, sau đó tiếp tục lên đường.”
Đám người nghe được câu này, liền trực tiếp ngã xuống đất, có thể tưởng tượng bọn họ trên đường đi đã gặp rất nhiều tra tấn.
Tống Bá Khang ngồi trên một tảng đá lớn, tâm tình tự nhiên không dễ chịu. Sau khi vượt qua Tam Thủy, bọn họ hiện tại đã xem như tiến vào Kinh Châu. Con đường phía trước còn rất dài, không biết phải chịu bao nhiêu cực khổ, mới có thể đến Trường An.
Vừa nghĩ đến điểm này, tâm tình của ông ta liền càng thêm hỏng bét.
Trở lại Trường An, cũng không biểu hiện mọi chuyện sẽ kết thúc. Dù sao ông ta làm mất Lương Châu, Đương Kim Thiên Tử sẽ không buông tha cho mình, mà ngay cả Thôi tướng cũng sợ sẽ không tha thứ cho mình.
Bất quá, những chuyện này cũng không phải là vấn đề lớn, Tống Bá Khang sớm đã nghĩ kỹ lí do thoái thác. Hoàn toàn có thể trách nhiệm lần này giao cho những người khác. Nói mình anh dũng như thế nào, địch nhân giảo hoạt ra làm sao, còn đồng bạn thì dĩ nhiên vô cũng ngu xuẩn.
Trước khi trở thành Lương Châu Vương, ông ta cũng từng có nhiều thời gian lăn lộn ở thành Trường An, cho nên làm mấy chuyện này cũng xem như có kinh nghiệm.
Chánh thức làm ông ta không vui, chính là lần thất bại này.
Làm sao đần độn u mê, liền ném mất Lương Châu thành? Bản thân vốn có cơ hội thống nhất Lương Châu…
Một đường ăn nhiều khổ đau như vậy, mà đường đường Lương Châu Vương lại bị người đuổi đánh giống chó nhà có tang, ông ta cũng không phải không nghĩ tới tại sao trận chiến này mình lại thua.
Nghĩ tới nghĩ lui, chung quy vẫn cảm thấy chính mình không có làm gì sai. Ai có thể nghĩ Trình Đại Lôi sẽ dạ tập Lương Châu thành, mà lại hội công phá thành môn. Cổng thành bị công phá, chính mình không chạy trốn thì còn có thể làm cái gì, chẳng lẽ đưa cổ để Trình Đại Lôi giết...
Mỗi một lựa chọn đều là có lý do, mỗi một bước đều không thấy sai, nhưng vì sao từng bước một chính xác, lại đẩy mình đến kết cục ngày hôm nay?
Đây là một trong những điều Tống Bá Khang không nghĩ ra.
Nhìn đồng bạn trước mặt, bọn họ đều là quý tộc ở Lương Châu thành, phần lớn sau lưng có thế gia làm chỗ dựa. Ngày thường người người cơm ngon áo đẹp, nhưng hôm nay lại than thở, không có chút sức sống.
Tống Bá Khang nghĩ, nếu như mình thật sự sai, chính là sai khi dùng những người này. Thế gia tử đệ, có nhiều tư nguyên, nhưng đến thời khắc mấu chốt lại vô dụng như thế.
Tống Bá Khang đột nhiên toát ra một suy nghĩ: Có lẽ đế quốc này, nên sớm kết thúc.
Lúc ông ta nghĩ đến những thứ này cũng không biết, trước đây, ngay tại chỗ này cũng từng có người nghĩ qua như vậy.
Phía trong núi rừng bỗng nhiên có động tĩnh, một đám người giống như chim sợ cành cong, người người lộ ra thần sắc bối rối.
Không phải là có sài lang hổ báo đi, tình trạng của mọi người đều đang kiệt sức, chẳng lẽ đành ở chỗ này làm thức ăn cho thú hoang.
Không biết nên nói may hay là không may, bởi vì người tới không phải là thú hoang, mà là người.
Một đám đại hán hung thần ác sát từ trong rừng rậm đi ra, vây quanh đám người Tống Bá Khang đến mức nước chảy không lọt, giống như sói xám nhìn thấy thỏ trắng nhỏ, lộ ra một nụ cười khặc khặc.
Tống Bá Khang cuối cùng còn trấn định, chắp tay một cái nói: "Chư vị đấng hảo hán, các ngươi đòi tiền muốn ngân lượng chi bằng lấy đi, chỉ cần không làm hại đến tính mạng của chúng ta là được.”
Một người cưỡi Hắc Mã tách ra đám đông đi tới, nhìn thẳng vào ánh mắt của Tống Bá Khang. Tống Bá Khang sắc mặt bỗng nhiên hoàn toàn biến đổi, trắng bệch như tờ giấy lại không có một chút huyết sắc.
"Tống đại nhân, đã lâu không gặp."
Tống Bá Khang hai mắt tối đen, ngửa mặt ngã xuống đất, trước khi hôn mê, trong miệng thốt ra ba chữ:
"Bách Lý Thắng."