Chương 909: Bách Lý Hầu Gia

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 909: Bách Lý Hầu Gia

Tán cây lớn trên sườn đồi phía trước khẽ đung đưa, Điền Thất biết đây là thám tử của sơn trại đã phát hiện ra mình, cho nên mới quay về núi bẩm báo.

Hắn cũng không nóng nảy, đứng ở cửa chính chờ đợi.

“Người đến từ phương nào, vô cớ lại xông lên núi?” Có người từ trên cửa chính của sơn trại, hét to ra ngoài.

Điền Thất đứng thẳng người, cũng không hành lễ, giống như không hiểu quy củ giang hồ.

“Người từ Trường An, muốn gặp Bách Lý Hầu Gia.”

Sau một lúc im lặng, một giọng nói chợt vang lên: “Ở đây không có Bách Lý Hầu Gia nào hết, ngươi từ đâu tới thì về lại nơi đó đi.”

Điền Thất trầm mặc không nói, vẫn đứng thẳng ở tại chỗ, vô thanh vô tức.

Người ở cửa chính sơn trại dần rút đi, chỉ để lại một tên lâu la canh giữ trên hàng rào, kỳ quái nhìn về phía người xa lạ này, cảm giác có chút chuyện mà cả đời này mình cũng không hiểu hết được.

Điền Thất đứng trước cửa sơn trại hết một ngày một đêm, không nhúc nhích tí nào, đến hoàng hôn ngày thứ hai, đại môn từ từ mở ra, tiểu lâu la kia gân giọng hô một tiếng: “Uy, ngươi vào đi, Đại đương gia chúng ta đáp ứng gặp ngươi.”

Thân thể Điền Thất hơi lảo đảo một chút, suýt nữa té ngã, hắn cuối cùng đứng thẳng người, cất bước đi vào sơn trại.

Ánh mặt của tên tiểu lâu la này có chút bội phục mà nhìn hắn, chính mình đứng canh gác một canh giờ, hai chân đã đau buốt, nhưng vị hán tử này lại chống chọi được một ngày một đêm.

Trong tụ nghĩa sảnh, Bách Lý Thắng ngồi ở trên ghế bành, bản thân gã là người đứng đắn, từ trước đến nay eo vẫn thẳng tắp như đá bia. Thế nhưng không biết tại sao sau khi quyết định vào rừng làm cướp thì thắt lưng lại không cách nào đứng thẳng được nữa.

Điền Thất cất bước đi vào, không nói hai lời liền quỳ gối xuống: “Ngư Long Vệ Điền Thất, hành lễ với Hầu Gia.”

Bách Lý Thắng khẽ thở dài: “Đứng lên mà nói.”

Điền Thất đứng thẳng người, từ trong ngực móc ra một lệnh bài: “Bệ hạ truyền khẩu dụ, Bách Lý Thắng tiếp chỉ.”

Bách Lý Thắng phát hiện một sự thật lúng túng, Điền Thất vừa mới dập đầu với mình, mà chính mình lập tức liền phải dập đầu với hắn.

Trong lòng của gã suy nghĩ chính mình mẹ nó đã là sơn tặc, căn bản vốn không cần để ý tới thiên tử vương pháp. Nhưng thân thể lại giống như không tự chủ được, chậm rãi đứng lên, quỳ gối xuống đất.

“Có thần.”

“Bách Lý Thắng, trẫm biết ngươi ủy khuất, nếu vẫn nghĩ làm chút chuyện, liền đến Trường An, nếu như không muốn, liền giết Điền Thất, để ngươi làm sơn đại vương tiêu dao tự tại.”

Bách Lý Thắng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Điền Thất, Điền Thất tự nhiên không phải Lý Nhạc Thiên, nhưng Bách Lý Thắng lại giống như nhìn thấy Lý Nhạc Thiên.

“Bệ hạ, vốn chưa quên ta.”

Nói tới đây, nước mắt rơi như mưa.

Điền Thất đỡ Bách Lý Thắng lên, Bách Lý Thắng lau khô nước mắt, cắn răng một cái: “Bệ hạ muốn ta làm chuyện gì?”

“Giết người.”

Ánh mắt của Bách Lý Thắng khẽ chớp: “Ta ở trong núi này, cho nên không nhận được nhiều tin tức, tình huống hiện tại ở Trường An như thế nào rồi?”

Điền Thất nhìn qua hai bên, trong đại sảnh còn có những người khác, Bách Lý Thắng khoát khoát tay: “Đều là huynh đệ một nhà, có chuyện cứ nói thẳng.”

Điền Thất lúc này mới lên tiếng: “Tình huống bây giờ của bệ hạ cực kỳ không tốt, người để ta truyền lời cho Hầu gia, bây giờ Hầu gia có bao nhiêu binh có thể dùng?”

Ánh mắt của Bách Lý Thắng đảo qua một vòng, nhìn huynh đệ trên tụ nghĩa sảnh, sau đó nói: “Tám trăm.”

Điền Thất thở dài: “Không đủ, ít nhất cần phải có ba ngàn binh, mới có thể tranh một chút hi vọng sống sót.”

Bách Lý Thắng lắc đầu: “Mặc dù chỉ có tám trăm, nhưng đều là huynh đệ sống chết có nhau, cùng nhau lao ra khỏi biển lửa, tám trăm phá tám ngàn cũng không có vấn đề gì. Huống hồ, ta có một tướng, có thể lấy một địch vạn.”

Điền Thất nhìn theo hướng ngón tay của Bách Lý Thắng, nhìn thất một vị hán tử cao lớn, dáng người khôi ngô.

“Hầu Gia, vị này là?”

Đối phương hai tay liền ôm quyền: “Thảo dân Lô Tuấn Nghĩa.”

Điền Thất đánh giá hán tử trước mặt, hán tử đỉnh thiên lập địa, trên thân toát ra một cỗ oai hùng bừng bừng chi khí. Nhưng nếu nói hắn có bản lãnh một đấu vạn, Điền Thất vẫn không quá tin tưởng.

Lô Tuấn Nghĩa nhìn hiểu ánh mắt của Điền Thất, hắn khẽ gật đầu, dưới chân dời nửa tấc. Điền Thất bỗng nhiên trợn to mắt, chỉ thấy bàn đá xanh xếp thành mặt đất, xuất hiện nửa cái dấu chân.

Hắn cũng không ngồi yên nữa, đứng bật lên, giơ ngón tay cái về phía Lô Tuấn Nghĩa.

“Hảo hán tử.”

Biểu lộ của Lô Tuấn Nghĩa không thay đổi, chỉ là chắp tay với Điền Thất, giống như chuyện này không có tính là gì.

Điền Thất lại tiếp tục ngồi xuống, hai tay ấn đầu gối, thở thật dài: “Dù có hảo hán như Lư anh hùng thì chuyện sợ cũng không dễ làm.”

Khó khăn, khó khăn thiếu nhân thủ, khó khăn nhất vẫn là làm cách nào để đưa 800 người thần không biết quỷ không hay lẻn vào thành Trường An. Thế lực của Tướng phủ rất lớn, tai mắt đông đảo, một khi để lộ tin tức bị vị lão nhân kia biết, thì người gặp nguy hiểm không chỉ có đoàn người của Bách Lý Thắng mà còn uy hiếp sự an toàn của thiên tử.

Nhưng chuyện không có biện pháp, đã lâm vào tuyệt địa, buộc đương kim thiên tử cũng phải bí quá hoá liều.

Trong Lương Châu thành, Trình Đại Lôi ngồi sau bàn làm việc, thở một hơi thật dài.

Thành Trường An đã thay đổi, đương nhiên cũng sẽ ảnh hưởng đến tình huống bên này của Trình Đại Lôi. Nếu như Lý Nhạc Thiên thắng, mặc dù khả năng này rất nhỏ, nhưng như vậy cũng có thể đổi lại cho mình một thời gian an ổn. Về phần người thắng là Thôi Tương, vậy không chỉ là Lương Châu mà toàn bộ đế quốc đều sẽ vì biến cố này mà lâm vào hỗn loạn.

Mặc dù nói đục nước béo cò, lấy hạt dẻ trong lò lửa, thì hỗn loạn chưa hẳn không có chỗ tốt đối với Trình Đại Lôi. hắn cần thời gian ổn định thế cục trước mắt, tiêu hoá Lương Châu mới vừa nuốt vào.

Nếu như có thể giúp, Trình Đại Lôi không ngại giúp Lý Nhạc Thiên một tay. Đối với vị thiên tử đế quốc này, Trình Đại Lôi cũng không thiếu hảo cảm, nhưng nếu để cho huynh đệ dưới tay mình tiến vào Trường An, quấy vào trận này không có bao nhiêu phần thắng, thì Trình Đại Lôi cũng không muốn .

Nói tới nói lui, trước mắt mình có thể làm, cũng vẻn vẹn yên lặng theo dõi kỳ biến, khoanh tay đứng nhìn, chờ đợi chuyện mình hy vọng có thể phát sinh.