Chương 915: Quan Tài Trong Phòng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 915: Quan Tài Trong Phòng

Lý Nhạc Thiên không dùng hết sức lực, mà dùng trường thương đâm thẳng vào mặt đối phương, tiếp đó vung lên, bức đối phương phải lui lại. Tráng hán kia dùng búa, vừa thoáng né tránh thì liền lập tức nhào lên.

Người này xác thực hung hãn.

Lý Nhạc Thiên có biết đối phương, kỳ nhân họ Liễu, tên gọi Liễu Lộng Nguyệt. Tên nghe rất tao nhã nhưng tính tình lại rất độc ác, thích giết người. Trong Tướng phủ còn có rất nhiều loại người giống như vậy, Thôi Tương dùng người chỉ cần có tài là dùng, cũng không đi tính toán xuất thân.

Keng!

Một hán tử cầm đại thương ngăn ở trước mặt Liễu Lộng Nguyệt, dùng sức bứt lui đối phương.

“Lại đến!”

“Tên mặt búp bê kia, lông còn chưa mọc đã dám giương oai trên mặt gia gia, mau ăn một búa của ta.”

Người tới chính là Mã Siêu Mã Mạnh Khởi, gã còn chưa nắm rõ tình huống tối nay, nhưng gã cũng không phải người thích đi quan tâm mấy chuyện tiểu tiết này, chỉ cần để gã giết đến thống khoái thì đều có thể. Một cây đại thương nghênh đón búa của Liễu Lộng Nguyệt.

Chỉ trong ba chiêu hai thức, liền vững vàng chiếm thượng phong, trong nháy mắt, lại có ba bốn người nhảy ra, vây quanh gã.

Một đường giết tới cũng là như thế, Mã Siêu đồng thời phải đối mặt bốn năm người vây công. Nhưng dù vậy, gã cũng lộ ra vẻ ung dung không vội, ngược lại là mấy người Liễu Lộng Nguyệt bị ép tới gắt gao, chỉ có chống đỡ chứ không sức tấn công.

“Bệ hạ, cẩn thận.”

Hàn mang lóe lên, một thanh đao chém tới. Điền Thất rất nhanh liền phá tan nguy hiểm cho Lý Nhạc Thiên. Hắn dùng cơ thể đỡ lấy đao, đao liền thuận thuận theo khe hở áo giáp mà đâm vào bên trong, máu đỏ nhanh chóng trào ra.

Điền Thất cắn chặt răng, hung hăng nắm lấy cổ tay đối phương. Lý Nhạc Thiên cũng cả kinh, người tới ra chiêu vừa chuẩn vừa hung ác, xem ra là được tướng phủ chú tâm bồi dưỡng, chuyên môn dùng để ám sát.

Nếu như không phải thời khắc mấu chốt, Điền Thất ngăn cản một đao cho mình, thì có lẽ mạng này của hắn cũng đành để lại đây. Lý Nhạc Thiên dùng trường thương đâm thẳng, chém đứng cổ họng đối phương. Mà lúc này đây, Điền Thất cũng đã khí tuyệt bỏ mình.

Lý Nhạc Thiên nhẹ nhàng lắc đầu, thậm chí không có thời gian thở dài. Trận chiến đẫm máu hôm nay đã định sẽ phải gánh chịu thương vong nặng nề, và việc mình phải làm là đấu tranh giành giật chút ít sự sống trong ngõ cụt đầy cam go.

Dùng huyết cùng thịt để tạo cho mình một con đường sống.

Tình hình dần dần trở nên bất lợi cho Lý Nhạc Thiên, dường như bên kia cũng nhận ra đạo lý phải bắt giặc phải bắt vua trước, sau khi phát hiện ra Lý Nhạc Thiên, bảy tám người đồng thời lao tới. Xung quanh Lý Nhạc Thiên ngày càng có nhiều người chết, mà Mã Siêu bị người cuốn lấy, bây giờ cũng không có cách nào giúp hắn.

Đúng vào lúc này, một đội người từ đại môn tràn vào. Một dáng người khôi ngô vọt tới bên cạnh Lý Nhạc Thiên, trên tay cầm đại thương, lập tức chém giết người vây quanh Lý Nhạc Thiên.

“Hảo hán tử, ngươi tên là gì?”

“Khởi bẩm bệ hạ, thảo dân Lô Tuấn Nghĩa.”

“Qua tối nay, ngươi sẽ không còn là thảo dân.”

Sau đó, ánh mắt Lý Nhạc Thiên rơi vào Bách Lý Thắng. Bách Lý Thắng hai tay siết chặt nắm đấm, lúc này cũng không thể hành đại lễ với thiên tử.

“Bẩm bệ hạ, thuộc hạ vô năng, quân bảo vệ thành đang giết tới.”

Quả nhiên, tám trăm người của Bách Lý Thắng không thể ngăn cản 2 vạn quân bảo vệ thành. Chẳng lẽ hôm nay chính mình nhất định phải chết ở đây sao? Lý Nhạc Thiên hít sâu một hơi, hắn lúc này cũng không thể nghĩ nhiều, đành phải cắt đứt đường lui, thẳng tiến không lùi.

“Cùng ta giết!”

Trường thương nhấc lên, thiên tử uy phong lẫm nhiên. Bách Lý Thắng dứt khoát đáp ứng một tiếng, bây giờ ai cũng không để ý đến sinh tử, bọn họ tối nay đều phải liều đến chết.

Bách Lý Thắng dẫn người tới, nhất là sau khi Lô Tuấn Nghĩa xuất hiện, Lý Nhạc Thiên đã chiếm giữ được toàn bộ ưu thế trên chiến trường.

Một Lô Tuấn Nghĩa, một Mã Mạnh Khởi, hai người đều có dũng khí mà vạn phu không thể địch lại. Không dám nói khoa trương, nhưng hai người liên thủ liền đủ quét ngang tướng phủ.

Một đường xông về trước, một đường giết về phía trước, hai người dẫn đầu đội ngũ, trong lòng âm thầm có y so tài.

Lý Nhạc Thiên gật gật đầu, hùng phu như thế, hôm nay đều đã xuất hiện, quả nhiên là trời không quên ta. Nếu như mình sớm có hai dạng đại tướng như vậy thì làm sao đến mức luân lạc tới tình cảnh hôm nay.

Gia đinh hộ viện của Tướng phủ đều tan tác như chim muông. Mà tiểu thư công tử của Thôi gia, đụng phải liền thành vong hồn dưới đao. Nếu như ván này Lý Nhạc Thiên thắng, thì kết cục của bọn họ chính là chém đầu cả nhà. Còn nếu Lý Nhạc Thiên không thắng thì bây giờ giết thêm một người cũng hả hê.

“Lão tặc ở nơi nào, lão tặc ở nơi nào?”

Lý Nhạc Thiên xách theo đại thương, trong miệng oa nha nha kêu to. Giết bao nhiêu người cũng không bằng giết một Thôi Tương, nhưng cho tới bây giờ, Thôi Tương còn không có lộ diện. Trong lòng Lý Nhạc Thiên chấn động, lão tặc này không lẽ đã chạy trốn?

Mình ngược lại là sơ sót một chi tiết này, lão tặc một khi đào tẩu, quân bảo vệ thành liền không có khả năng phục tùng chính mình, kết quả chỉ có thể là thất bại trong gang tấc.

Bất quá điều này cũng không có thể đổ lỗi cho Lý Nhạc Thiên, binh lực của hắn bất quá chỉ có hai ngàn, cỡ này muốn phá đại môn tướng phủ đã khó, huống chi là muốn bao vây hết tướng phủ.

“Lão tặc, ngươi ở đâu!”

Lý Nhạc Thiên vừa giận lại sợ, hắn gào thét một tiếng, một cước đá văng cửa phòng trước mặt. Vừa bước vào gian phòng, hắn liền ngây ngẩn cả người.

Trong phòng lóe lên ánh nến, ngoài ra còn có quan tài màu đen.

Thôi Tương...... Đã chết.

Lý Nhạc Thiên không hổ là đế quốc thiên tử, hắn đối với loại chuyện này cũng không có chút bối rối nào. Hắn lập tức hiểu, Thôi Tương đã qua đời, tướng phủ một mực giữ bí mật mà không cử hành tang lễ, cũng bởi vì lo lắng Thôi Vân Gian sẽ không trấn áp được tình hình.

Lúc mình gian nan nhất thì kẻ địch cũng không được dễ dàng.