Chương 923: Ẩn Ý Quá Sâu

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 923: Ẩn Ý Quá Sâu

Minh châu bám bụi, cá chép vượt Long Môn, Lý Ngọc Niệm cảm thấy mình nói mấy lời này ở đây cũng rất hợp lý. Nếu như Ngô Dụng là cái người cơ trí, tự nhiên sẽ rõ ràng mục đích của mình. Nhưng bên trong lời nói của Ngô Dụng lại không thấy vẻ đắc ý, chẳng lẽ thứ của vương gia đế quốc cho lại không bằng của một tên sơn tặc sao.

Tình trạng của Lý Gia hiện tại còn khó khăn, mặc dù Lý Nhạc Thiên đã nắm được chút binh quyền, nhưng vẫn bị danh gia vọng tộc ở khắp nơi căn ngản. Đối mặt với tình hình như vậy, hoàng tộc không thể không ôm lấy nhau, tránh để Lý gia vụt mất giang sơn.

Dù sao có vinh cùng vinh, có bại thì cùng bại.

Sau khi tặng ngọc, Lý Ngọc Niệm phi ngựa về phía trước, giống như ngọc bội vốn vô giá kia không có gì liên quan đến hắn, đây chẳng qua là hắn thuận tay vỗ một hạt bụi trên vai xuống mà thôi.

Nhưng Ngô Dụng vẫn cảm động đến rơi nước mắt, gã nhìn bóng lưng của Lý Ngọc Niệm, trong lòng cũng dần dần tăng thêm thiện cảm.

“Vị Lý vương gia này cũng không tệ.”

Tối hôm đó, Ngô Dụng liền lấy chuyện này khoe khoang khắp nơi. Đem ngọc bội treo ở bên hông, đi tới đi lui gây sự chú ý với đám người Từ Thần Cơ, Lưu Bi.

“A, ngọc bội này sao, là Lý vương gia đưa cho ta, nghe nói là đồ của Minh Đế, chỉ là vật thường dùng mà thôi.”

Ánh mắt của mọi người nhìn về phía Ngô Dụng đều mang theo mấy phần ghen ghét, đồ của thiên tử, trời sinh liền mang theo bảo khí. Sớm biết vậy thì mình đã bồi Lý Ngọc Niệm đi dạo.

Trình Đại Lôi nghe được chuyện này, liền cầm ngọc bội và thưởng thức một hồi, sau đó đưa lại cho Ngô Dụng. Dù sao hắn cũng có một bảo khố, bên trong đều là những bảo vật quý hiếm, muốn bán cũng bán không được, cho nên ngọc bội này không tính là gì đối với hắn.

Chỉ có Thôi Bạch Ngọc là chú ý tới vật này nhưng nàng cũng không có ý định sẽ nói điều gì.

Chỉ trách, Lý Ngọc Niệm làm việc quá ẩn ý, mà người ở Cáp Mô trại đa phần đều không có xuất thân cao. Ngay cả Tô Anh là con gái của thương nhân nhưng theo lý thuyết nàng không có tư cách mặc tơ lụa. Về phần những người như Từ Thần Cơ, Lưu Bi thì đều có xuất thân thấp, nữa đời làm bạn với đồng ruộng.

Còn Ngô Dụng, gã từng là một người dạy học nghèo kiết hủ lậu, có chút cơ trí cũng bất quá là mưu kế âm hiểm thất đức của bình dân.

Một người như gã, dù có thế nào cũng không thể nghĩ tới mấy chuyện minh châu bám bụi, cá chép vượt Long Môn.

Cho nên tâm tư của Lý Ngọc Niệm có lẽ đã đụng phải kẻ mù lòa, xem như uổng phí sức lực. Còn về phần Ngô Dụng thì gã chỉ nghĩ mình chiếm được tiện nghi chứ không còn suy nghĩ gì khác.

Toàn bộ Cáp Mô trại chỉ có Thôi Bạch Ngọc kiến thức rộng rãi, đoán được dụng ý của Lý Ngọc Niệm. Nhưng nàng ước gì gia nghiệp của Trình Đại Lôi bị hủy đi, cho nên sẽ không làm rõ mọi chuyện.

Đưa người ngàn dậm, rốt cuộc cũng phải chia tay. Sau khi ở lại Lương Châu mấy ngày, Lý Ngọc Niệm đã chuẩn bị lên đường trở về.

Đối với vị vương gia nhàn tản này, Trình Đại Lôi vẩn thể hiện thái độ rất tôn trọng. Hắn tự mình đưa văn quan võ tướng dưới quyền, cùng nhau tiễn Lý Ngọc Niệm ra ngoài thành.

“Trình tiên sinh dừng bước, chỉ chờ mười lăm tháng tám, có thể gặp lại Trình tiên sinh.” Lý Ngọc Niệm nói.

“Nhất định, nhất định. Nếu như đến lúc đó cơ thể không có vấn đề, ta nhất định đi tới Trường An.” Chuyện cho tới bây giờ, Trình Đại Lôi vẫn không cho một lời chắc chắn.

“Chư vị, mời trở về, mời trở về.”

Lý Ngọc Niệm chắp tay từ biệt từng người, đối diện với một đám có xuất thân từ giang hồ thảo mãng, nhưng vị vương gia này lại không có chút kiêu ngạo nào. Dĩ nhiên chuyện này cũng không có khả năng tồn tại lâu, nói không chừng đám ma đầu trên núi, ác đồ trong nước sẽ lập tức dùng đao băm mình thành nhân thịt bánh bao.

Đám người này cũng rất có thiện cảm với Lý Ngọc Niệm, một là thái độ của đối phương rất hiền hòa, hai là đối phương dù sao cũng là người hoàng tộc, trên người mang theo khí chất của đế vương.

Cuối cùng, Lý Ngọc Niệm đi đến trước mặt Ngô Dụng, ánh mắt có chút mập mờ. Ánh mắt của Ngô Dụng cũng rất mập mờ, miếng ngọc bội đeo trên eo lại vô cùng hiển hách.

Nhiều người phức tạp, Lý Ngọc Niệm cũng không thể một lời nói rõ, cho nên hắn chỉ đành chắp tay từ biệt: “Ngô Quân Sư, hy vọng sẽ gặp được ngươi ở Trường An.”

Ngô Dụng cũng không dám đáp ứng hắn, về phần có đi Trường An hay không, thì còn phải xem ý tứ của Trình Đại Lôi.

Lý Ngọc Niệm leo lên xe ngựa, đội người dần dần đi về phía trước. Trình Đại Lôi thở ra một hơi, đưa tiễn đám tôn thần này xong, chính mình cũng có thể xử lý một chút chuyện trong tay.

“Đại đương gia, chúng ta thật sự muốn đi Trường An sao?” Ngô Dụng đi tới nói.

Để nói sau.” Trình Đại Lôi vung tay lên: “Về thành.”

Có muốn đi vào vũng nước đục tại thành Trường An hay không thì hiện tại Trình Đại Lôi vẫn chưa thể quyết định. Chuyện mà hắn cần làm bây giờ chính là thu thập xong vùng đất Lương Châu này.

Hạo Giáp Tiền Thông Ngọc, Vũ Uy Bạch Không Tập, Kim Thành Tôn Biệt Sơn.

Trong khoảng thời gian Trình đương gia tiếp đãi Lý Ngọc Niệm thì liên hệ giữa ba nhà cũng không hề bị đứt gãy. Thư từ liên tục qua lại, người mang thư cũng bôn ba mấy lần, mãi cho tới hôm nay Trình Đại Lôi mới xem như chính thức ra mặt.

Trình Đại Lôi về tới phủ thành chủ, bắt đầu hỏi thăm Lưu Bi: “Hiện tại thái độ của ba nhà bọn họ như thế nào?

“Hầu hết các điều kiện chúng ta đưa ra đều được bọn họ đáp ứng. Nhưng chỉ có một điều bọn họ vẫn đang xem xét, chính là vấn đề con tin.” Lưu Bi.

Lý Nhạc Thiên muốn Trình Đại Lôi đưa người nhà đến Trường An, thì tương tự Trình Đại Lôi cũng muốn đám người Tiền Thông Ngọc có thể phái con tin đến Lương Châu thành. Loại chuyện lập liên mình này nếu không nắm được nhược điểm của đối phương thì tất nhiên không thể nào yên tâm được.

“Con tin nhất định phải phái tới, bằng không sẽ không có cách nào yên tâm đám người bọn họ được.” Trình Đại Lôi nói: “Còn những chuyện khác thì sao?”

“Bọn hắn muốn gặp Đại đương gia.” Lưu Bi nói.

“Ồ......”

Trình Đại Lôi ngừng lại, hai bên đã giao lên đến trình độ này thì cũng nên gặp mặt nhau một lần, đây chính là lúc thể hiện thành ý giữa hai bên.

“Bọn họ đồng ý đến Lương Châu thành?” Trình Đại Lôi hỏi.

“Ách...... Hình như không quá nguyện ý.” Lưu Bi.