Chương 943: Thi Lễ Với Trình Đương Gia

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 943: Thi Lễ Với Trình Đương Gia

Trình Đại Lôi một lần nữa trở lại trên chỗ ngồi, nói: “Nhữ Nam Thành còn có cao nhân không, nếu như không còn, liền để Ngụy Mục Xung lại đây, tiết kiệm phiền toái.”

Đường đường đệ nhất Nhữ Nam nhưng lại quỳ ở trên lầu hai, tất cả mọi người đều hận không thể đem khuôn mặt chôn ở trong lồng ngực. Hướng Cửu Sơn mấy lần muốn đứng lên nhưng tình huống của gã khác với tướng quân tuổi trẻ kia. Đối phương bất quá là bị chế trụ huyệt đạo, còn Hướng Cửu Sơn là bị Trình Đại Lôi chấn ngũ tạng, động một chút liền bị thương đến căn cơ.

Tất cả mọi người cảm giác vô cùng nhục nhã, ai cũng thắc mắc không biết nhóm người này từ đâu đến.

Lúc này, có người chậm rãi bước lên cầu thang, chính là chưởng quỹ của trà lâu. Tiểu nhị nhìn thấy cảnh này liền không thể tin được, chưởng quỹ điên rồi phải không, bây giờ ông ta lên lầu thì có khác gì tự đi tìm chết. Tiểu nhị vốn sợ mất mật, nhưng lại lo lắng an nguy của chưỡng quỹ cho nên cũng từng bước từng bước đi theo phía sau ông ta.

Chưởng quỹ xách theo một thanh bình đồng trong tay, bình đồng này tăng thêm nước trà bên trong, ít nhất phải nặng mười mấy cân, nhưng ở trong tay ông ta lại nhẹ như không có vật gì, im lặng không lên tiếng mà rót trà cho năm người.

Trình Đại Lôi yên tĩnh nhìn xem một màn này, cuối cùng mới nói: “Tới rồi.”

Chưởng quỹ để bình trà xuống, quỳ trên mặt đất, quỳ, không phải Trình Đại Lôi, mà là Thôi Bạch Ngọc.

“Vừa rồi vốn là nên nhận ra tiểu thư, chỉ là nhất thời không dám nhận nhau, cho tới bây giờ vừa mới dám xác nhận.”

Thôi Bạch Ngọc nheo mắt lại, nói: “Ngươi là ai?”

“Phong Tự Hào Lý Hòe, Phụng gia chủ ở lại Nhữ Nam Thành, bây giờ đã ròng rã mười năm. Cổ thụ sụp đổ, Phong Tự Hào cũng không dùng được, tiểu nhân nguyện trước khi chết, phải làm một việc cho tiểu thư.”

Tướng phủ có 4 tổ chức, bao gồm Phong, Hỏa, Sơn, Lâm, mỗi tổ chức đều có nhiệm vụ riêng. Phong Tự Hào đại khái tương tự Hỉ Tự Đội ở Cáp Mô trại, phụ trách thu thập tình báo. Lý Hòe rõ ràng là đang lúc nhàn rỗi, đem cọc chôn ở vùng đất Thôi gia để làm ăn phát tài, có lẽ cả một đời sẽ không bao giờ cần ông ta ra mặt.

Chính là tình huống hiện tại.

Phong Tự Hào không do Thôi Bạch Ngọc quản, nàng cũng không xác nhận được thân phận của đối phương. Nhưng đối phương lại không màng sống chết, vẫn dám ra mặt, cho nên về mặt thân phận đã không có vấn gì.

Lý Hòe mặt hướng Trình Đại Lôi : “Vị này là Trình đương gia.”

Trình Đại Lôi từ chối cho ý kiến, yên tĩnh nhìn ông ta.

“Cẩu tặc lớn mật, ngươi là loại người bẩn thỉu, vậy mà cũng dám làm bẩn tiểu thư, cùng ta đi chết.”

Cơ thể đột nhiên nhảy lên thật cao, trong tay áo bắn ra một thanh kiếm, lấy thế đại bàng giương cánh, đâm về cổ họng Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi bật dậy, nắm lấy băng ghế, chuẩn xác đập vào đầu đối phương.

Ông ta giống như quả khí cầu bị đâm thủng, lập tức ngã trên mặt đất, mà đám người xung quanh vẫn không có ai dám đến gần Trình Đại Lôi.

Ông ta không hề quỳ xuống, đây là Trình Đại Lôi hạ thủ lưu tình, vết thương không đến mức máu chảy quá nhiều, nhưng não ong ong, hồi lâu chưa lấy lại tinh thần.

Trình Đại Lôi lần nữa ngồi xuống, nhìn về phía Thôi Bạch Ngọc: “Cái kia...... Thủ hạ nhà các ngươi đều ngu xuẩn như thế sao?”

Thôi Bạch Ngọc không phản bác được, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Thôi Bạch Ngọc là một trong những mỹ nhân đẹp nhất thiên hạ, Trình Đại Lôi lại là sơn tặc đứng đầu. Mỹ nhân rơi vào trong tay sơn tặc, rất khó nói sẽ có kết quả gì tốt đẹp, trong tưởng tượng của Lý Hòe , tiểu thư nhà mình sợ đã sớm bị tặc nhân làm bẩn. Mà chỉ có máu tươi mới có thể rửa sạch sỉ nhục, cho nên ông ta mới có thể ra tay không chùn bước.

Giết Trình Đại Lôi tốt nhất, dù chết cũng không tiếc nuối, dù sao, tướng phủ đã rơi đài, con cờ như ông ta cũng không cần dùng đến.

Trình Đại Lôi không thể hiểu được đầu óc của người này, hơn nữa, hắn cũng lười quan tâm đến ông ta, đợi đã lâu, đã hơi không kiên nhẫn, hắn nhìn bốn phía xung quanh, nói: “Động tác của thành chủ các ngươi chậm như vậy, nếu không tới thì ta đành đi vậy.”

Âm thanh vừa mới rơi xuống đất, liền có một người trung niên bước lên cầu thang, ông ta mặc quan phục cẩm tú, dáng người hơi khô gầy, nhưng hai mắt sáng ngời làm cho ông ta có một khí chất không giận tự uy.

Tướng quân trẻ tuổi vừa thấy được ông ta, tựa như che đại xá, mở miệng nói: “Cha, giết bọn hắn.”

Người này chính là thành chủ tân nhiệm của Nhữ Nam Thành, Ngụy Mục Xung. Ông ta nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, cẩn thận đem hắn dò xét một lần, nói: “Ngươi đã đến.”

Trình Đại Lôi đặt thất phu kiếm xuống bàn, nói: “Ân, tới, ngươi mau dập đầu.”

Ngụy Mục Xung hít sâu một hơi, có thể thấy được, ông ta đang cực miễn cưỡng mới đè nén xuống cảm xúc nội tâm sôi trào.

Sở dĩ chịu kiềm chế lửa giận của mình, là bởi vì ông ta đã nhận ra Trình Đại Lôi .

Sau khi nhận được tin tức, ông ta liền ngựa không dừng võ mà lao tới. Nghe thông tin, đối phương cưỡi trâu đen, hơn nữa tướng mạo tục tằng, phương thức làm việc bất chấp hậu quả. Chỉ với mấy nhiêu đã khiến Ngụy Mục Xung nhận ra thân phận với đối phương.

Biểu lộ của Trình Đại Lôi toát ra bất mãn: “Làm sao còn không quỳ xuống?”

Cả sảnh đường yên tĩnh, vừa rồi mọi người đều thắc mắc không biết bên tai có ảo giác thính giác hay không. Lần này hoàn toàn là sự thật, sau đó mọi người đều cho rằng kẻ lỗ mãng này bị điên rồi. Dám động thử đả thương người ở Nhữ Nam Thành, đáng lẽ phải nghĩ mình có sống để rời đi hay không, nhưng hắn lại dám bắt người đứng đầu một thành quỳ xuống.

Kế tiếp, mọi người liền thấy cảnh tượng khó tin, Ngụy Mục Xung hai chắp tay, hơi hơi gập cong, thi lễ với Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi híp mắt, nhưng cũng không có nói cái gì.

“Xin hỏi Trình đương gia, vì sao vừa vào thành đã vô cớ đả thương người, làm bị thương các binh sĩ của ta?” Ngụy Mục Xung.

Mọi người đều là khẽ giật mình, đã có người suy đoán ra thân phận của Trình Đại Lôi. Chẳng trách hắn lại dám để Ngụy Mục Xung hành lễ với mình, hóa ra chính là vị kia. Nghe nói bệ hạ đã truyền chỉ đến Lương Châu, muốn hắn vào kinh thành tiếp nhận phong thưởng, mười phần chắc chín là Lương Châu Vương đời tiếp theo.