Chương 946: Tin Tức Truyền Ra

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 946: Tin Tức Truyền Ra

Trình Đại Lôi được sắp xếp ở phủ thành chủ của Nhữ Nam Thành, tòa phủ đệ này cũng coi như rất có khí phái, nhưng lại không có mấy tay sai hạ nhân, nhìn sang như thế, lại có mấy phần hoang vu.

Nói như thế, Ngụy Mục Xung là thanh quan hiếm thấy. Nhưng chuyện này thật sự không tính là gì, bản thân Ngụy Mục Xung chịu được cái nghèo khó, nhưng thân thích của ông ta thì chưa chắc chịu được. Nhữ Nam Thành bây giờ đã chướng khí mù mịt, mặc dù tự tay mình giết thân tử có chút tàn nhẫn, thế nhưng cái chết của Ngụy Minh chưa hẳn không có ý nghĩa.

Người đều lui, dọc theo đường đi, Lưu Phát Tài cũng thu hồi vẻ hững hờ, chân thành nói: “Đại đương gia, họ Ngụy thực sẽ thả chúng ta bình an rời đi sao?”

Trình Đại Lôi lắc đầu, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn nói: “Nên nghĩ kế thoát thân a.”

Ngụy Mục Xung không động thủ, chỉ là bởi vì lo lắng giết không được mà thôi. Không chỉ một mình ông ta muốn như vậy, mà Trình Đại Lôi có rất nhiều kẻ thù, rất nhiều người đều mong Trình Đại Lôi nhanh đi chết.

Nếu như đã bại lộ thân phận, vậy thì con đường tiếp theo sẽ tràn ngập sát ý.

Trình Đại Lôi vừa chết, Kinh Châu nhất định là mười năm đại loạn. Loại sự tình này, Ngụy Mục Xung không phải là không có nghĩ đến, nhưng chưa chắc có nhiều quan tâm. Có thể giết Trình Đại Lô , ắt hẳn có thể lưu danh sử xanh, nói tới nói lui, trong lòng bọn họ chưa hẳn nghĩ là vì nước vì dân, vẫn là nghĩ đến chính mình nhiều một chút.

Trình Đại Lôi đoán không sai, khi hắn tiến vào phủ thành chủ, thì tin tức Trình Đại Lôi rời Lương Châu đã truyền ra ngoài.

Mọi người đều biết đương kim thiên tử mời Trình Đại Lôi đến họp chư hầu, nhưng hắn có thể tới hay không thì trong lòng mọi người không ai biết được. Quả nhiên không nghĩ tới, hắn thật sự có gan, dám rời khỏi Lương Châu.

Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng, tin tức Trình Đại Lôi đi ra Lương Châu lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà truyền khắp Kinh Châu. Ven đường bao nhiêu thế lực mài đao xoèn xoẹt, không có khả năng để cho Trình Đại Lôi sống sót đi đến thành Trường An.

Một màn này Trình Đại Lôi trước đó chưa hẳn không nghĩ tới, lúc ở trà lâu hắn bại lộ thân phận thì đã biết những chuyện này sẽ xảy ra.

Tuy nhiên, nhiệm vụ cấp bách nhất lúc này là làm sao để thoát khỏi Nhữ Nam thành. Ngụy Mục Xung đang nghĩ gì trong đầu, thật sự cũng khó đoán được.

Nữ hài Kiều Lộng Vân lúc này đã tỉnh dậy, Thôi Bạch Ngọc canh giữ ở bên giường nàng. Cẩn thận từng li từng tí mở to mắt, tựa hồ vẫn không thể tin được một màn trước mắt. Sửng sốt rất lâu, mới thử thăm dò kêu một tiếng: “Tỷ tỷ, là ngươi sao?”

Thôi Bạch Ngọc lấy tay vuốt vuốt đầu nàng, dạng động tác thân mật này làm Kiều Lộng Vân có chút không thích ứng. Trong ấn tượng của nàng, chính mình và vị biểu tỷ này thực sự không phải quá thân thiết.

Trước đây Thôi Bạch Ngọc có giá đỡ là Thôi Tương, phóng nhãn toàn bộ Thôi gia, chuyện nàng nói nàng vẫn là mấy phần làm được, còn Kiều Lộng Vân bất quá là một ngoại thích không đáng kể. Bất quá, bây giờ không phải lúc trước, Thôi gia đã đổ, hai người cũng chỉ có thể ôm lấy sưởi ấm cho nhau.

Đầu to của Trình Đại Lôi lại gần: “Người không có sao chứ?”

Kiều Lộng Vân sợ hết hồn, suýt nữa lại ngất đi, nàng thật vất vả mới đứng vững, trái tim phanh phanh nhảy loạn. Tỉ mỉ đánh giá Trình Đại Lôi, thấy Trình Đại Lôi rùng mình, hoài nghi chính mình có phải dính hạt cơm trên mặt hay không.

Trong mắt thế nhân, Trình Đại Lôi là người ác độc. Nói tới nói lui, Thôi gia lần này rơi đài, cũng có chút quan hệ với Trình Đại Lôi. Nếu như không phải hắn thế chỗ Tống Bá Khang, nắm toàn bộ Lương Châu vào trong tay. Thì Lý Nhạc Thiên cũng chưa chắc ném chuột vỡ bình, động thủ với Tưởng phủ.

Nếu như hắn chưa từng động thủ, vậy đế quốc bây giờ sẽ là một cục diện khác.

Cho dù trong mắt của dạng tiểu nhân vật như Kiều Lộng Vân, cũng từng thiên kim tiểu thư cao cao tại thượng, cẩm y ngọc thực, bên cạnh nô bộc thành mây. Nhưng nếu như không có chuyện này, thì liệu nàng bây giờ mệnh như cỏ rác, vân vê liền bị đánh gãy?

Thôi Bạch Ngọc gương mặt lạnh lùng: “Ăn rất nhiều đắng, cũng may là không có thương tổn đến xương cốt.”

“Sách, ta nói cái gì ấy nhỉ, cứu được chắc chắn là chuyện phiền phức. Đầu tiên nói trước, ngươi có cha mẹ tỷ muội các loại, ta cũng mặc kệ, cho nên không cần cầu xin.”

Kiều Lộng Vân bị dọa đến không dám lên tiếng, Thôi Bạch Ngọc vẫn như cũ giữ lấy khuôn mặt lạnh lùng. Chờ Trình Đại Lôi đi ra khỏi phòng, Kiều Lộng Vân mới thận trọng nói: “Tỷ tỷ, khổ ngươi .”

Thôi Bạch Ngọc lắc đầu: “Nghỉ ngơi cho tốt, khi nào lên đường, chúng ta sẽ mang ngươi theo, lời của hắn cũng không phải là không có đạo lý, cữu cữu, mợ, chúng ta thật sự không thể cứu được.”

Thôi gia chết rất nhiều người, về sau sẽ còn chết nhiều người hơn nữa. Những người này hoặc nhiều hoặc ít cùng Thôi Bạch Ngọc có chút quan hệ, nếu như nàng thật muốn cứu học, thì chính là ngang nhiên khiêu chiến cùng Lý Nhạc Thiên. May mắn, bản thân Thôi Bạch Ngọc là người có tính tình lạnh nhạt, cũng không phải lòng dạ bồ tát.

Kiều Lộng Vân khe khẽ thở dài, có mấy lời nàng muốn nói nhưng không dám nói. Chuyện Thôi Bạch Ngọc rơi vào trong tay của Trình Đại Lôi, nàng đã biết. Trong suy nghĩ của nàng, biểu tỷ đã lấy thân hầu tặc mới đổi lấy mạng sống. Hắn chịu đáp ứng cứu mình, cũng nhất định là biểu tỷ đáp ứng điều kiện vô sỉ của hắn.

Thôi Bạch Ngọc là người kiêu ngạo như vậy, nhưng đã làm đến tình trạng này, chính mình sao có thể hi vọng xa vời khác đây.

“Tỷ tỷ, chúng ta làm sao trốn?” Kiều Lộng Vân hỏi.

“Trốn?” Thôi Bạch Ngọc nhắc lại, tiếp đó lắc đầu. Thiên hạ rất lớn, người từng nhận qua ân huệ của Tướng phủ không thiếu, nhưng nếu nói bây giờ ai chịu thu lưu chính mình? Hết lần này tới lần khác cũng chính là một mình Trình Đại Lôi. Chớ nói chạy không thoát, cho dù thoát được, rơi vào trong tay chư hầu khác, lấy vẻ thùy mị của mình, chỉ sợ cũng thất phu vô tội, mang ngọc có tội.

Ít nhất, Trình Đại Lôi không có làm chuyện quá phận.

Gia tộc sụp đổ, Thôi gia còn có thể sống mấy người. Giống như cha mẹ của Kiều Lộng Vân, trước đây ỷ vào thế lực Tướng phủ mà làm mưa làm gió, bây giờ tự nhiên cũng chạy không thoát một chữ "chết". Ngay cả chính bản thân của Kiều Lộng Vân thì mấy việc cưỡi ngựa trên đường, chèn ép bình dân, có lẽ cũng không thiếu.

Cho nên nàng ta giống như Ngụy Minh, chết cũng không hết tội.