Chương 948: Thanh Phong Tự

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 948: Thanh Phong Tự

Sau lưng là truy binh chằng chịt, trường tiễn phóng tới, Ngư Động Chân Ngư Động Chân phất trường bào đánh tan, hoặc bắt được mấy mũi tiễn thì lập tức ném ngược trở lại.

Nhữ Nam Thành vốn không lớn, cho nên không mất bao lâu liền tới cửa đông. Còn chưa triệt để tới gần, thì đã thấy hai bên đường dài chật ních binh sĩ giáp nâu, tay nắm chặt trường mâu. Vừa thấy Trình Đại Lôi xuất hiện thì đồng thời gào thét xông lại.

“Đi.”

Trình Đại Lôi nhìn thấy một màn này lập tức chuyển hướng, bằng ba người bọn hắn muốn xông cửa thành thì có chút khó khăn. Bây giờ chỉ mong trong bốn cửa thành của Nhữ Nam, có một cửa hòng thủ trống rỗng, mình có thể nhắm mắt xông ra.

Hướng đông, vũ khí mọc lên như rừng, hướng nam, cửa nam cũng phòng thủ nghiêm mật, hướng tây lại hướng bắc, nói chung tình huống cũng không kém hơn bao nhiêu. Ngụy Mục Xung phân bố binh lực ra bốn cửa, mặc dù chỉ có vài trăm người trấn giữ, nhưng cũng phải số lượng mà một mình Trình Đại Lôi có thể xông phá.

Theo hướng di chuyển của Trình Đại Lôi, ngày càng có nhiều binh lính đuổi theo phía sau lưng hắn. Cả tòa Nhữ Nam Thành đã bị tiếng vó ngựa làm cho giật mình tỉnh giấc, Trình Đại Lôi cho dù cưỡi trên lưng trâu nhưng bây giờ cũng thở hồng hộc, mồ hôi trên mặt lẫn vào huyết thủy thi nhau đổ xuống.

“Đại đương gia!”

Lưu Phát Tài cắn răng, nửa bộ quần áo đã bị máu tươi thẩm thấu. Bây giờ lên trời không đường, xuống đất không cửa, thật sự đã gặp phải tuyệt lộ.

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, bốn phương tám hướng đều có binh sĩ lao tới, một khi tạo thành vây quanh, Trình Đại Lôi coi như chắp cánh cũng khó thoát.

Lưu Phát Tài trong lòng biết điểm này, cắn chặt răng nghĩ tới một ý. Trình Đại Lôi mang theo mấy người cùng chạy trốn, rõ ràng không thể được. Nhưng Trình Đại Lôi tự mình rời đi thì chưa hẳn làm không được.

Mạng của Trình Đại Lôi là quan trọng nhất, bỏ đi mấy người bất quá về sau sẽ báo thù, dù sao cũng tốt hơn tất cả mọi người gãy ở đây.

Từ Thần Cơ từ trong xe ngựa nhô đầu ra: “Đại đương gia, ngươi phải mang theo ta, đừng bỏ ta ở nơi này.”

Câu này làm cho hai mặt đỏ ngầu của Lưu Phát Tài thoáng chững lại.

“Đi hướng Bắc.” Thôi Bạch Ngọc cũng từ trong xe ngựa thò đầu ra.

“Đại đương gia, nữ nhân này tin được sao?” Lưu Phát Tài nắm đao, nói không chừng Thôi Bạch Ngọc chính là muốn đại gia theo nàng chết chung.

Trình Đại Lôi nhìn nàng một cái, bỗng nhiên cắn răng nói: “Tạm thời tin ngươi một lần, đi về phía bắc.”

Trình Đại Lôi vẫn như cũ là một ngựa đi đầu, đột phá vòng vây khi vòng vây nguy hiểm hình thành, toàn bộ hướng về phía bắc.

Có một ngọn núi ở thành bắc, trên núi có tòa miếu, gọi là Thanh Phong miếu. Đây là nơi cầu mưa cầu gió, cầu tài trong nội thành, ngày bình thường hương hỏa rất thịnh. Trong miếu có mấy chục tăng nhân, ngày bình thường ăn chay niệm Phật, cũng rất có nhân duyên tại Nhữ Nam Thành.

Trình Đại Lôi một thân huyết tinh, xông vào nơi phật gia thanh tịnh.

Hòa thượng trong miếu bị kinh động, cầm thiền trượng thiêu hỏa côn xông ra ngoài, nhìn thấy bộ dáng của đám người Trình Đại Lôi thì có chút e sợ nhưng lại không lui ra phía sau.

“Ta nói, tất cả không cần động thủ, cẩn thận lão tử tàn sát đẫm máu nơi này.” Lưu Phát Tài nắm đao phô trương thanh thế, thấp giọng nsoi với Trình Đại Lôi: “Đây rõ ràng là xử tử, nữ nhân này quả nhiên không thể tin.”

Thôi Bạch Ngọc từ trên xe ngựa nhảy xuống, nói: “Thanh Phong miếu tường cao cửa dày, đồng thời là vị trí cao nhất tại Nhữ Nam Thành, chỉ cần giữ được cửa, bọn hắn liền không thể xông vào. Huống chi, bọn hắn cũng chưa chắc dám xông vào đây.”

Trình Đại Lôi đột nhập vào nơi này, đích xác có mấy phần tự trói mình. Như thế, Ngụy Mục Xung sẽ không dễ dàng động thủ, dù sao, chỉ cần có thể giữ hắn, còn việc muốn giết chết hắn, vậy cần trả ra đại giới quá lớn.

Bằng cách này, Trình Đại Lôi có được thời gian để xoay chuyển tình thế. Kinh Châu có rất nhiều người muốn Trình Đại Lôi chết, nhưng chỉ có một người là không nỡ để Trình Đại Lôi chết. chính là vị thiên tử cao cao tại thượng kia.

Chỉ cần cho Trình Đại Lôi đầy đủ thời gian, vậy tử địa này liền có thể trở thành con đường sống.

Trình Đại Lôi sớm đã nhìn ra điểm này, ánh mắt của Thôi Bạch Ngọc không kém hắn, tự nhiên cũng đã hiểu.

Đúng như nàng dự đoán, khi đến gần Thanh Phong miếu, những truy binh đang đuổi theo đều đột ngột dừng lại. Bọn họ có thể không dám đắc tội xúc phạm thần phật, cho nên đều đứng cách chùa năm trăm bước, toàn bộ ngôi chùa đều bị bao vây.

Không có thêm một bước, tự nhiên cũng không có lùi một bước.

Trận chiến này bắt đầu nhanh chóng mà kết thúc cũng rất nhanh. Có ít người vừa mới tỉnh ngủ, muốn đánh bạo ra ngoài xem náo nhiệt, thì phát hiện chiến đấu đã kết thúc.

Bây giờ Thanh Phong tự đã bị bao bọc vây quanh, tình cờ tọa lạc trên một gò đất, nhìn lên, ngôi chùa về đêm có vẻ trang nghiêm khí phách.

Ngụy Mục Xung ngồi trên một chiếc kiệu mềm, bây giờ ông ta đang nhìn về phía hình dáng của Thanh Phong tự. Là một thành chủ có xuất thân từ người học thức, ông ta kỳ thực không biết cưỡi ngựa, chuyện này nói ra cũng kỳ quái, chủ yếu là hồi nhỏ gia cảnh bần hàn cho nên không được tiếp xúc với những súc vật có hình dáng lớn.

Nhưng mọi người cũng không vì chuyện này mà xem thường vị tân thành chủ. Dù sao, dám tự tay giết chết con trai mình, từ xưa đến nay lại có mấy người.

Bây giờ binh lâm thành hạ, Ngụy Mục Xung cũng không có hạ lệnh tiến công. Đế quốc trọng phật, trước đây hộ vệ thiếp thân của Minh Đế cũng có xuất thân từ phật môn.

Va chạm vào thánh địa phật môn này có thể giết chết Trình Đại Lôi, thế nhưng dễ dàng bỏ lỡ dân tâm. Huống hồ, Trình Đại Lôi hiển nhiên đã đi không thoát, đơn giản là kéo dài hơi tàn mấy ngày thôi.

Chiến báo đã báo lên, kết quả làm cho người nhìn thấy mà giật mình, Trình Đại Lôi từ phủ thành chủ lao ra, đại sát bốn môn, mặc dù không có xông ra cửa thành, nhưng năm ngàn lính giữ thành cũng ngăn cản được hắn, ngược lại thương vong hơn trăm người.

Trong màn đêm, Ngụy Mục Xung thở dài một hơi, dạng ác tặc này một khi thả ra còn đến mức nào, sợ là sẽ trở thành tai hoạ của toàn bộ đế quốc.