Chương 978: Ngọc Hoàng Qua

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 978: Ngọc Hoàng Qua

Đến bây giờ, hắn cũng thấy rõ ràng bộ dáng của bên phía đối phương. Quần áo vải thô, trên mặt che vải đen, người người trong tay mang theo cương đao.

Bách Lý Thắng không hoảng hốt mà còn cười, xách theo đao lạnh lùng nói: “Tới tới tới, để cho bản Hầu Gia thử công phu của các ngươi, nếu là không có trở ngại, bản hầu sẽ sắp xếp các người vào quân ngũ.”

Sát ý nở rộ trong nháy mắt, người của đối phương đồng thời tới gần Bách Lý Thắng. Bách Lý Thắng còn hung ác hơn bọn họ, thân hãm tuyệt cảnh, vậy mà trước tiên nhào ra ngoài. Loạn giết loạn chiến bừa bãi, vũ khí va vào nhau phát ra tiếng leng keng.

Ngọc Tước núp ở góc tường, tay nàng trói gà không chặt. Đối mặt một màn này, tự nhiên không có bất kỳ biện pháp gì. Chỉ có thể đem tất cả hy vọng ký thác vào trên thân Bách Lý Thắng.

Bách Lý Thắng dùng đao phong bế quanh người, chỉ ngắn ngủi nháy mắt, đã đả thương hai người. Gã chân chính từ trong núi thây biển máu đi ra, cũng không phải người giá áo túi cơm.

Thế nhưng trong lòng gã cũng vô cùng gấp gáp, dưới mắt muốn trốn cũng không phải không làm được. Nhưng muốn làm thì gã buộc phải bỏ Ngọc Tước lại cho đám thích khách này.

Đường Đường đế quốc tướng quân, nhân vật chuẩn bị một bước lên trời, nếu như làm như vậy thì sợ ngay cả mình cũng sẽ tự coi thường bản thân.

Vậy chỉ còn lại một biện pháp, chính là giết sạch toàn bộ đám thích khách này.

Lấy bản lĩnh của gã mà muốn làm chuyện này thì là chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Mấy thích khách cảm thấy đánh lâu không xong, cho nên đem lực chú ý phóng tới trên thân Ngọc Tước. Lúc bọn hắn mới vào đây, đã giết sạch toàn bộ hoàn nô bộc trong viện, cho nên cũng không quan tới việc giết thêm một nữ nhân nữa.

Hai người đồng thời ra tay với Ngọc Tước, Bách Lý Thắng dùng đao ngăn cản.

“Hắc, thật bỉ ổi, chớ để bản Hầu Gia xem thường các ngươi .”

Cát!

Một tiếng gió xé rách không khí vang lên, thừa dịp cơ hội này, một thanh đao xẹt qua bụng dưới Bách Lý Thắng. Bách Lý Thắng ngẩn người, theo sát lấy, một thanh đao rơi vào trên bả vai gã.

Bách Lý Thắng lui về sau, máu theo vết thương chảy ra. Bách Lý Thắng lấy đao chống đất, tay che lấy vết thương, nở một nụ cười ảm đạm trên mặt.

“Lưu cái tên đi, dưới cửu tuyền ta cũng biết là ai đến giết ta?”

Đối phương không có trả lời, ánh mặt của bọn họ giống như mất hết cảm giác, ánh mắt tên dại nhìn về phía Bách Lý Thắng giống như nhìn một người chết.

Bách Lý Thắng ngửa mặt lên trời cười dài: “Tới tới tới, để cho bản hầu lôi kéo các ngươi cùng xuống Địa ngục.”

Mười mấy người đồng thời nhào về phía Bách Lý Thắng, loạn đao chém vào trên người gã.

Sau khi rời đi, Trình Đại Lôi cũng không hồi phủ, hỉ là đuổi Lưu Phát Tài đi về trước, chính mình thì cùng Lý Uyển Nhi đến Ngọc Hoàng Quan.

Liên quan tới vị Trương Thiên Sư của Ngọc Hoàng Quan, Lý Uyển Nhi cũng có chút hiểu biết. Hai người đi bộ cũng như đi xe ngựa, một đường Lý Uyển Nhi cùng Trình Đại Lôi nói chuyện về Trương Thiên Sư.

Kỳ nhân họ Trương, tên gọi Trương Thiên Tứ. Xuất thân cũng không cao như Trình Đại Lôi tưởng tượng, phụ mẫu cũng là nông hộ bình thường. Lời đồn liên quan đến người rất thì rất nhiều, nghe nói lúc ra đời, mẫu thân mơ thấy một quả trứng đỏ, sau đó bà vội vàng nuốt vào bụng.

3 tuổi liền biết chữ, bảy tuổi có thể tụng Đạo Tạng, tám tuổi bái nhập Ngọc Hoàng Quan, chuyên tâm tu hành. Sáu năm sau mới xuất thế, mười bốn tuổi bắt đầu xem bói cho người khác, bách vấn bách linh, cho nên mới có danh xưng Tiểu Thiên Sư.

Hắn không chỉ có tài cao học rộng trên con đường đạo học, mà đồng thời tinh thông cầm kỳ thư họa, rất nhiều sĩ tử lấy chuyện kết giao với hắn làm tự hào. Lời đồn nói rằng hắn có thần thông, có thể biến đá thành vàng và trồng được hoa sen khi đặt chân xuống đất. Trước kia Kinh Châu đại hạn, là hắn Tích Cốc bảy ngày, cầu được mưa từ trên trời xuống.

Nói đến đây, Lý Uyển Nhi nhíu mày: “Thanh danh của hắn rất tốt, ngươi chỉ nghe lời của nữ nhân kia nói, lỡ như hiểu lầm hắn thì sao?”

“Yên tâm.” Trình Đại Lôi tùy tiện nói: “Con người của ta nhất là công đạo, đây không phải là đi xem một chút sao, sau khi xác nhận mới có thể xuống tay.”

Trình Đại Lôi không ở lại thành Trường An quá lâu, ngày mai sau khi cầm được vương ấn của Lương Châu vương thì lập tức rời đi. Cho nên, thời gian làm việc của hắn của hắn cũng chỉ có một ngày một đêm mà thôi.

“Nàng nói có kỳ quái hay không, ta đã lăn lộn ở Trường An một thời gian nhưng lại chưa từng nghe nói qua tên tuổi của vị Tiểu Thiên Sư này.”

Lý Uyển Nhi đơn giản nói thẳng: “Ngươi và hắn không cùng một loại người.”

Trình Đại Lôi bất đắc dĩ gật gật đầu, trước đây hắn ở thành Trường An, người xung quanh hắn đã phần đều là kẻ xấu làm chuyện phi pháp. Mà Tiểu Thiên Sư lại là hồng nho, tiếng thơm bay xa. Cho nên Trình Đại Lôi chưa nghe qua tên của nhân vật này cũng không phải chuyện kỳ quái.

Lần này đi Ngọc Hoàng Quan, hắn muốn nhìn xem người kia có đúng là tiên phong đạo cốt hay không, hoặc chỉ là lừa đời lấy tiếng.

Trong tiềm thức của Trình Đại Lôi, hắn cho rằng Ngọc Tước cũng không có nói dối. Bởi vì hoàn toàn không cần như thế, hơn nữa, nếu như nàng đang nói dối thì hoang ngôn rất dễ bị phơi bày ra ngoài.

Mười lăm tháng tám là đại tế, Ngọc Hoàng Quan nhất định kín người hết chỗ, hôm nay, đã có không ít người lên núi tế bái.

Trình Đại Lôi cùng Lý Uyển Nhi dọc theo đường núi đi lên, hai người lẫn trong đám người cũng không thấy được.

Phía trước đã thấy sơn môn của Ngọc Hoàng Quan, quả nhiên có chút khí phái thần tiên. Lầu các cung điện, tiếng thông reo từng trận, rất nhiều người thành kính quỳ lạy.

Loạn thế, nhân mạng như lục bình, thật ra không có nhiều người có thể nắm chặt vận mệnh của mình, bởi vì không cách nào tự chủ, liền nhờ vả quỷ thần.

Trình Đại Lôi đi vào Ngọc Hoàng Quan mới biết, hôm nay là thời gian để Ngọc Hoàng Quan phân phát Phúc Bính. Phúc Bính xuất từ Ngọc Hoàng Quan, dính khí vận tiên nhân. Bệnh nhân ăn có thể không uống thuốc mà khỏi bệnh, người bình thường ăn ích thọ duyên niên, muốn phát tài ăn phát tài, nghĩ thăng quan ăn thăng quan.