Chương 916: Có Việc Hỏi Ngươi
Lâm Ngữ Hi lúc này vừa rời khỏi cổng trường học, chuẩn bị đón xe đi tìm người bạn kia.
Nhưng mà xe còn chưa đón được, trước mắt lại đột nhiên lóe lên một cái, chỉ thấy một tia chớp xẹt qua, lập tức Từ Khuyết cùng Khương Hồng Nhan đã xuất hiện ở trước mặt cô.
- Ah!
Lâm Ngữ Hi lập tức bị hoảng sợ, vô ý thức lui về phía sau, suýt chút nữa ngã quỵ.
Cũng may một luồng lực lượng nhu hòa đột nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đỡ lấy cô.
Khương Hồng Nhan thu hồi tay ngọc, ánh mắt nhìn sang Từ Khuyết, cười nhạt nói:
- Ngươi hù nàng sợ.
- Khụ... ta có chút quá gấp rồi.
Từ Khuyết lập tức ngượng ngùng sờ lên chóp mũi, nhìn về phía Lâm Ngữ Hi nói:
- Thật ngại quá Lâm đồng học.
- Không sao, tôi không có chuyện gì.
Lâm Ngữ Hi vội lắc đầu đáp, trong nội tâm có cảm giác ảm đạm không hiểu, Từ Khuyết xin lỗi, cũng không mang đến cho cô cảm giác an ủi, trái lại làm cho cô cảm thấy khoảng cách giữa mình cùng Từ Khuyết càng thêm xa xôi.
- Lâm đồng học, đến cùng là cậu từ chỗ nào biết được tin tức của Phỉ Phỉ?
Lúc này, Từ Khuyết mở miệng dò hỏi.
Hắn đã thử dùng thần hồn quét qua cả khu vực trường đại học, thậm chí một đường tới đây, cũng đem thần hồn khuếch tán đến tất cả các khu vực lớn nhỏ xung quanh, nhưng mà đều không phát giác được bất kỳ khí tức của ai có khả năng là Từ Phỉ Phỉ.
Chuyện này chỉ có thể nói rõ, Từ Phỉ Phỉ không ở trong trường học, thậm chí không ở trong Kinh Thành.
Nhưng Từ Khuyết cũng thật sự không dám vững tin kết quả này là hoàn toàn chính xác, bởi vì bây giờ đã quá lâu không gặp Từ Phỉ Phỉ, hắn cho rằng có khả năng không cảm ứng ra được khí tức, là do bản thân mình không để ý đến.
- Người bạn kia cậu cũng biết, không biết cậu còn nhớ hay không, chính là Lưu Lam, bạn cùng phòng của tôi lúc trước.
Lâm Ngữ Hi mở miệng nói.
- Lưu Lam?
Từ Khuyết suy nghĩ một chút, trong đầu chậm rãi hiển hiện hình ảnh một nữ sinh có chút mập mạp đáng yêu, lập tức gật đầu nói:
- Tôi nhớ ra rồi, thịt bò nạm.
Bởi vì cái tên Lưu Lam này rất dễ dàng bị khẩu âm của một số địa phương nói thành thịt bò nạm, cộng thêm khi đó cô nàng còn có chút mập mạp, cho nên bị đặt cho cái biệt danh "Thịt bò nạm"!
Năm đó lúc Từ Khuyết yêu Lâm Ngữ Hi, vừa thấy được Lưu Lam, đều thân thiết gọi một câu "Thịt bò nạm", chọc tới đối phương tức giận chạy tới đánh hắn.
- Bây giờ cô nàng kia đã tiến vào ngành giải trí, đã tính là có chút danh tiếng. Ta vốn cũng định tới tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường, cho nên tối hôm qua liên hệ với cô ấy, mới biết cô ấy nhận được thư mời tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường, trong lúc lơ đãng liền trò chuyện nhắc tới em gái của cậu, kết quả cô ấy nói nàng từng gặp được em gái của cậu ở nước Mỹ.
Lâm Ngữ Hi nói ra.
Từ Khuyết lập tức ngạc nhiên, Từ Phỉ Phỉ lại du học ở Mỹ?
Nước Mỹ cũng coi như không nhỏ, nếu như trước đây dùng thần hồn tìm kiếm một phen, có lẽ cũng có thể dễ dàng tìm được Từ Phỉ Phỉ, nhưng bây giờ hắn không dám xác định còn có thể phân biệt ra được khí tức của Từ Phỉ Phỉ nữa hay không.
- Lưu Lam nói là lúc nhìn thấy Phỉ Phỉ, đại khái là khoảng một tháng trước, hơn nữa còn biết là Phỉ Phỉ đã lấy được học vị tiến sĩ, công tác ở một viện nghiên cứu sinh học nổi danh ở nước Mỹ, thành công nghiên cứu chế tạo ra một loại dược vật có thể kéo dài tuổi thọ, đạt được quốc tế chứng thực. Về sau cô ấy nói ở trên danh sách khách mời về tham dự kỷ niệm ngày thành lập trường, cũng nhìn thấy tên ở nước ngoài của Phỉ Phỉ, hơn nữa còn gọi điện thoại liên hệ qua với Phỉ Phỉ, xác định là Phỉ Phỉ sẽ đến.
Nói đến đây, Lâm Ngữ Hi có chút dừng lại, lắc đầu nói:
- Nhưng mà bây giờ xem ra, chuyện này quả thực có điểm rất đáng nghi, Phỉ Phỉ đã biến mất lâu như vậy, trường học không thể có phương thức liên lạc với cô ấy mới đúng, hơn nữa vừa rồi tôi đã thử liên hệ với Lưu Lam, điện thoại di động của cô ấy lại ở trạng thái tắt máy.
- Cậu biết Lưu Lam ở đâu không?
Từ Khuyết lập tức hỏi.
Trong ấn tượng, Lưu Lam mà hắn nhận thức không giống như người biết nói dối, nhưng chỗ cổ quái của chuyện này quá nhiều, hơn nữa đã cách nhiều năm không gặp như vậy, lòng người cũng sẽ thay đổi.
Nếu như Lưu Lam nói sự thật, vậy có thể từ chỗ cô ta hỏi ra phương thức liên lạc hoặc là địa chỉ của Từ Phỉ Phỉ.
Nếu như nàng nói dối, vậy thì đã nói rõ cô ta có quan hệ với việc Từ Phỉ Phỉ mất tích.
Cho nên việc mấu chốt bây giờ, chính là tìm được Lưu Lam trước, hỏi rõ tất cả mọi chuyện.
- Tối hôm qua lúc tôi liên hệ với cô ấy, cô ấy nói cô ấy muốn tham gia một cuộc gặp gỡ của ngành giải trí, không có thời gian tới đây, bây giờ tôi đang chuẩn bị đi tới đó tìm.
Lâm Ngữ Hi mở miệng đáp.
- Cuộc gặp gỡ kia được tổ chức ở nơi nào?
Từ Khuyết hỏi.
Lâm Ngữ Hi mở miệng, báo ra tên của một khách sạn cỡ lớn, chỉ ra vị trí.
Từ Khuyết cũng không nói nhảm, lập tức vung cổ tay lên, đánh ra một đám chân nguyên, cuốn Lâm Ngữ Hi lên, bay thẳng đến phương hướng khách sạn kia.
Không bao lâu sau, ba người liền hạ xuống trên mái khách sạn.
Mặt mũi Lâm Ngữ Hi tràn đầy tái nhợt, mặt không còn chút máu, hiển nhiên đối với thể nghiệm lần thứ nhất "phi hành" rất không quen.
Khương Hồng Nhan thì đã yên lặng cải biến dung mạo.
Nàng biết rõ thân phận bây giờ mặc kệ đi đến nơi đâu, đều sẽ gây xôn xao cùng oanh động, thậm chí sẽ đưa tới không ít phiền toái, cho nên vì để không ảnh hưởng tới Từ Khuyết làm việc, nàng lựa chọn dùng dung mạo bình thường để gặp người.
Từ Khuyết thấy thế, lại mở miệng nói:
- Hồng Nhan, không cần phải như thế, nếu như có ai dám đến làm phiền ngươi, ta giết là được!
Trước đây ở trong trường đại học, cho rằng rất nhanh có thể nhìn thấy Từ Phỉ Phỉ, cho nên hắn mới có tâm tình thoải mái, thả Hạ Vân Hải trở về cảnh cáo Hạ gia, cho Hạ gia một cái cơ hội.
Nhưng bây giờ, hắn cảm thấy có khả năng Từ Phỉ Phỉ đã xảy ra chuyện, trong lòng đã khó chịu tới cực điểm.
Nếu như lúc này Hạ Vân Hải ở trước mặt hắn, hắn tuyệt đối sẽ đấm một phát giết chết tên kia, thậm chí nếu toàn bộ Hạ gia đến, hắn cũng giết sạch, một cái cơ hội cũng sẽ không cho.
Cho nên nếu như có người không có mắt, còn đi quấy nhiễu Khương Hồng Nhan, hắn cũng sẽ tiện tay giết luôn.
Tất cả đều chỉ thuận theo tâm ý, đây chính là đạo uẩn của hắn.
Nói đơn giản, chính là lúc tâm tình ta tốt, muốn không giết ngươi liền không giết ngươi, nếu tâm tình của ta không tốt, dù là ngươi chỉ trêu chọc đến ta một chút, ta cũng muốn giết ngươi!
Lâm Ngữ Hi nghe thấy lời nói của Từ Khuyết, lập tức bị dọa cho hoảng sợ.
Dưới con mắt của người hiện đại như cô, lời này của Từ Khuyết có chút vô cùng bá đạo, có chút ngang ngược không nói đạo lý.
Nếu quả thật có người đến quấy rầy Khương Hồng Nhan, sẽ trực tiếp giết đi, lời này không khỏi cũng quá độc ác đi?
Nhưng sau khi cô nhớ tới nguyên nhân cái chết năm đó của Từ Khuyết, liền lập tức im lặng.
- Không sao, ta dùng cái dung mạo này gặp người, nhất định sẽ thanh tịnh hơn chút ít.
Lúc này, Khương Hồng Nhan khẽ lắc đầu, hơi cười nhạt nói, nàng cũng không hy vọng khiến cho quá nhiều người vây xem.
- Ừm.
Lúc này Từ Khuyết mới khẽ gật đầu.
Lập tức, ba người liền cất bước đi xuống sân thượng, đi vào bên trong khách sạn.
...
Lúc này cả tầng cao nhất của khách sạn đều bị người bao hết.
Vô số minh tinh lớn nhỏ của ngành giải trí, cùng với những ông chủ trong giới kinh doanh khắp nơi, người có thân phận phi phàm đều tề tụ ở đây.
Mục đích của trận gặp gỡ này, kỳ thật chính là mấy nhà đầu tư lớn mới làm được một bộ phim điện ảnh bán chạy, vì vậy làm một bữa tiệc ăn mừng.
Người bên trong ngành giải trí đến hơn phân nửa, một vài người là xuất phát từ tình nghĩa, đến đây cổ động, một vài người là xuất phát từ mở rộng quan hệ, tới đây giao tiếp.
Lưu Lam đã ra đời vài năm, mặc dù có chút danh tiếng, nhưng ở trong hội cũng không tính là có tiếng tăm gì lớn, cuối cùng chỉ có thể là tiểu minh tinh cấp ba cấp bốn, tới tham gia tụ hội, đương nhiên là muốn kết giao thêm vài bằng hữu, thuận tiện kết bạn với một vài đạo diễn lớn, đóng thêm vài bộ phim.
Nhưng giờ phút này, cô đã chọc phải phiền toái.
Sau khi người đại diện mang cô tới đây, liền sắp xếp cô cùng vài tên nhà đầu tư là tổng giám đốc ngồi cùng một cái bàn, sau đó bản thân y đi ra.
Một mình Lưu Lam căn bản khó có thể ứng phó với những tổng giám đốc này, mấy người trước sau đều đang rót rượu cho cô, hơn nữa theo rượu càng uống càng nhiều, cũng bắt đầu động tay đông chân.
Lưu Lam vẫn bảo trì trạng thái nửa phần thanh tỉnh, mặc dù có năng lực phản kháng, nhưng đúng là vẫn cắn răng cứng rắn nhịn xuống.
Bởi vì cô rất rõ ràng, nếu như đắc tội với những nhà đầu tư đại nhân vật này, cơ bản sau này không cần lăn lộn ở trong ngành giải trí này nữa.
- Lưu tiểu thư, đến, chúng ta tiếp tục uống, bộ phim cô diễn lúc trước kia tôi đã xem nhiều lần, thật sự rất thích cô.
Lúc này, một vị tổng giám đốc họ Ngô giơ chén rượu nhích lại gần, cánh tay trực tiếp đặt lên trên vai Lưu Lam, vô tình hữu ý cọ xuống.
Sắc mặt của Lưu Lam khẽ biến thành trắng bệch, ma trảo kia lập tức càng ngày càng làm càn, trong nội tâm cô lại càng cảm thấy bất lực.
Nên phản kháng không?
Phản kháng liền mang ý nghĩa sau này rất có thể sẽ không có cách nào tiến thêm một bước nữa, thậm chí từ nay về sau không có tiếng tăm gì.
Nhưng nếu như không phản kháng, lại tiếp tục nữa, những người này sẽ càng ngày càng quá phận.
Làm sao bây giờ?
Ta nên làm cái gì bây giờ?
"BA~!"
Đột nhiên, ngay lúc trong lòng Lưu Lam đang gian nan giãy dụa, một âm thanh thanh thúy đột nhiên vang lên.
Trước một giây, Lưu Lam vẫn còn đang dần dần lâm vào tuyệt vọng.
Nhưng giờ khắc này, cô đột nhiên cảm thấy trên vai chợt nhẹ đi, Ngô tổng mới vừa rồi còn đang dùng sức muốn dính lên trên người mình, hiện tại giống như đột nhiên biến mất.
Cô lập tức khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy thân hình mập mạp của Ngô tổng giờ phút này lại bị người nhấc lên, treo ở giữa không trung, khuôn mặt còn mang theo một chút ngơ ngác, có vẻ còn có chút không kịp phản ứng lại là đang đã xảy ra chuyện gì.
- Cái này...
Lưu Lam lập tức bị làm cho hoảng sợ, lập tức nhìn về phía người trước mắt, không khỏi ngây dại.
Từ Khuyết đang một tay nhấc lấy Ngô tổng, trên mặt cười nhạt nhìn cô, bên người còn có Lâm Ngữ Hi cùng với một cô gái lạ lẫm đang đứng.
- Từ Khuyết, Ngữ Hi, cậu... các ngươi sao lại tới đây?
Lưu Lam lập tức kinh ngạc nói, tỏ vẻ ngạc nhiên.
Tối hôm qua cô cũng đã từ trong cuộc nói chuyện điện thoại với Lâm Ngữ Hi, biết được tin tức Từ Khuyết còn chưa chết.
Thế nhưng không nghĩ rằng, bây giờ Từ Khuyết lại xuất hiện ở trước mặt cô, lại còn dùng một tay nhấc Ngô tổng có hình thể lớn như vậy lên.
Chuyện này làm cho cô khó có thể tin, gần như hoài nghi có phải là mình uống say, xuất hiện ảo giác rồi hay không.
Mà đúng lúc này, Ngô tổng bị tóm giơ lên trên không trung đã kịp phản ứng lại, đột nhiên nổi giận, rống lớn nói:
- Mày làm gì? CMN, mày biết lão tử là ai không hả? Thả lão tử xuống!
- Om sòm!
Từ Khuyết lập tức hừ lạnh một tiếng, tay vung lên, thân hình mập mạp của Ngô tổng trong nháy mắt hóa thành một đường vòng cung, đột nhiên bay ra ngoài.
Rầm!
Ngay sau đó, một tiếng động cực lớn vang lên.
Thân hình mập mạp kia của Ngô tổng trực tiếp nện ở trên một bàn bàn cơm, trong nháy mắt lật nghiêng cả cái bàn, làm mọi người ngồi ở cái bàn kia sợ tới mức từ trên ghế nhảy dựng lên.
- Aaaa...
Ngô tổng cùng cái bàn cùng nhau rơi lên trên mặt đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo.
Bộ âu phục sạch sẽ lúc này đã bị vô số thức ăn dính khắp nơi.
Trong khoảnh khắc, tất cả âm thanh huyên náo ở đây đều két két ngừng lại.
Rất nhiều khách mời cùng đám minh tinh, trong nháy mắt bị hấp dẫn chú ý, mọi ánh mắt lúc này đều tề tụ đến.
Vẻ mặt của Từ Khuyết lạnh nhạt, giống như không coi ai ra gì nhìn Lưu Lam, mỉm cười nói:
- Bạn học cũ, đã lâu không gặp. Đi theo tôi, tôi có việc muốn hỏi cậu.
- Hả?
Lưu Lam lúc này còn có chút ngây người, vẻ mặt kinh ngạc.
Từ Từ Khuyết đột nhiên xuất hiện, lại hơi vung tay liền ném Ngô tổng ra, toàn bộ quá trình không đến vài giây, làm cho cô đều không kịp phản ứng lại, có chút phát mộng.
Từ Khuyết cười cười:
- Tôi nói là, tôi có việc muốn hỏi...
- Thật to gan, ai gây sự ở trong tiệc ăn mừng của tôi?
Đột nhiên, một tiếng quát chói tai vang lên, trực tiếp cắt đứt lời nói của Từ Khuyết.
Rào!
Ánh mắt của tất cả mọi người, trong nháy mắt ngay ngắn hướng phía sau đám người quét tới.
Rất nhiều minh tinh thậm chí một ít ông chủ, khuôn mặt đều lộ ra vẻ kính sợ, đều chủ động thối lui.
- Vương tổng!
- Vương ca!
- Vương lão bản!
Ở dưới âm thanh cung kính xưng hô của mọi người, một người đàn ông trung niên ăn mặc âu phục giày tây, cất bước đi ra.
Sắc mặt của y âm trầm, khuôn mặt lúc tức giận tràn ngập lệ khí, xem ra chính là một tên tàn nhẫn.
Thân hình Lưu Lam lập tức run lên, khuôn mặt nhỏ nhắn liền trắng bệch tại chỗ, đôi môi có chút khẩn trương đến run rẩy.
- Đã xong đã xong, Từ Khuyết cậu lần này gây ra đại phiền toái rồi!
Cô thấp giọng nói, lo lắng tới mức hai tay vặn vẹo vào nhau ở trước người, đứng thẳng bất an.
Bởi vì lăn lộn trong ngành giải trí, không có một ai không biết Vương lão bản trước mắt này.
Y có vô số công ty, dưới cờ có vô số minh tinh, trong đó có mười minh tinh rất nổi tiếng, càng mấu chốt hơn chính là y còn cùng với không ít siêu minh tinh có giao tình rất sâu, hơn nữa nghe đồn rằng y đều có quan hệ với cả hai nhà hắc bạch.
Bằng không mà nói, tiệc ăn mừng ngày hôm nay này cũng sẽ không lập tức có hơn phân nửa người của ngành giải trí đến dự.
Có thể nói, chỉ cần một câu của vị Vương lão bản này, là có thể hô phong hoán vũ ở trong ngành giải trí.
Hôm nay Từ Khuyết ở trên tiệc ăn mừng của y động thủ đánh người, gây ra động tĩnh lớn như vậy, hơn nữa người bị đánh còn là một lão bản nhà đầu tư, chuyện này đồng nghĩa với việc đã trực tiếp hủy đi mặt mũi của y.
Lưu Lam đã sợ hãi, không dám tưởng tượng kế tiếp sẽ phải đối mặt với thứ gì.
Suy nghĩ trực quan nhất, chính là sẽ xong đời rồi! Không chỉ có Từ Khuyết sắp xong đời, ngay cả cô cũng sắp xong đời!
Nhưng mà vẻ mặt của Từ Khuyết lại bình thản, cùng Khương Hồng Nhan bình tĩnh đứng ở tại chỗ.
Lâm Ngữ Hi lại hơi trở nên khẩn trương, không khác Lưu Lam là mấy, có chút bất an đứng thẳng.
Cô không phải lo lắng Từ Khuyết và Lưu Lam sẽ xảy ra chuyện, mà lo lắng tới tình cảnh sẽ xảy ra tiếp theo.
Trước khi Từ Khuyết đến nói lời gì, đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rành mạch, tên này chuẩn bị chạy đến giết người đó!
- Cậu là ai? Biết rõ đây là chỗ nào không? Ai mời cậu tới?
Vương lão bản lúc này đã đi tới đây, nhìn chằm chằm vào Từ Khuyết, trực tiếp dừng lại nghiêm nghị chất vấn.
Lưu Lam sợ hãi, vội lo lắng đứng ra, sợ hãi nói:
- Vương... Vương lão bản, thực xin lỗi, là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi, hắn là bạn của tôi, những thứ này đều là hiểu lầm, tôi...
- Câm miệng, nơi này có phần cô nói chuyện sao? Cô thì tính là thứ gì, rác rưởi!
Một đôi nộ nhãn của Vương lão bản lập tức trừng lên nhìn Lưu Lam.
Đôi mắt của Từ Khuyết híp lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, lắc đầu nói:
- Chậc chậc chậc, vốn còn muốn giết ít người đi một chút, dù sao chỉ là một vài con sâu cái kiến, bây giờ xem ra không được nữa rồi.
Giết ít người một chút?
Con sâu cái kiến?
Mọi người ở đây nghe được mấy câu này, lập tức khẽ giật mình, mặt mũi lập tức tràn đầy cổ quái.
Tên này đang nói cái gì thế?
Đầu hỏng rồi sao?
Ở trước mặt Vương lão bản, lại còn nói muốn giết người ít một chút? Còn ám chỉ Vương lão bản là con sâu cái kiến?
- Ha ha, thì ra là một tên điên.
Đột nhiên, có người trêu tức nở nụ cười.
Đó là một nam minh tinh, bộ dáng tuấn lãng, dáng người cao ngất, trong tay còn vuốt vuốt một cái ly uống rượu, chậm rì rì đi tới.
Mọi người ở đây nhìn thấy, khuôn mặt lập tức lộ ra vẻ suy nghĩ.
Sắc mặt của Lưu Lam trong nháy mắt càng trở nên tái nhợt, như là giấy trắng.
Nam minh tinh này cô cũng biết.
Đường Bân, là một minh tinh chuyên đóng phim võ thuật trong nước, hơn nữa còn là người luyện võ thực sự có công phu trong người, nghe nói đã từng một đánh bốn, trực tiếp đem bốn vệ sĩ chuyên nghiệp gục, thậm chí còn từng tại studio tay không nâng lên một chiếc xe con.
Loại thân thủ này, loại thực lực này, Từ Khuyết có thể là đối thủ sao?
Nghĩ đến điểm này, trong mắt Lưu Lam đã tràn ngập sự tuyệt vọng, cô giống như đã chứng kiến kiếp sống minh tinh của mình sắp dừng ở đây.
- Vương tổng, loại phiền toái nhỏ này, cứ để tôi đến giải quyết cho.
Lúc này, Đường Bân đã chậm rãi đi tới, trên tay chẳng biết từ lúc nào đã đeo lên hổ chỉ, nhìn về phía Vương lão bản nói.
Sắc mặt của Vương lão bản âm trầm khẽ gật đầu.
- Được, đừng đánh chết là được, miễn làm ô uế nơi này!
Hítt!
Tất cả mọi người ở đây lập tức hít sâu một hơi.
Đừng đánh chết là được?
Đây chẳng phải là đánh cho ngốc hoặc đánh cho tàn phế cũng đều được sao?
- Ha ha, yên tâm đi Vương lão bản, nhất định khiến anh thoả mãn!
Đường Bân lập tức nở nụ cười, ánh mắt trêu tức chậm rãi quét về phía Từ Khuyết, nói:
- Đồ ngốc, bây giờ là xã hội văn minh, không phải động một chút là có thể giết người! Còn có...
XÍU... UU! !
Đột nhiên, chỉ thấy một đạo ánh sáng trắng hiện lên, Đường Bân đột nhiên ngừng lại tiếng nói, cả người đứng im tại chỗ.
Tất cả mọi người lập tức khẽ giật mình, có chút nghi hoặc nhìn Đường Bân, còn không kịp phản ứng xem là đã xảy ra chuyện gì.
- Có cm mày, nói nhảm nhiều thật.
Đột nhiên, âm thanh hời hợt của Từ Khuyết vang lên.
Đồng thời, hắn cầm lấy một chiếc khăn ăn sạch sẽ màu trắng trên bàn, chậm rãi lau đi vết máu trên thanh lợi kiếm trong tay.