Chương 2911: Đạo là vô tình lại hữu tình 2
Giang Tự Lưu còn nhìn thấy một con khỉ lông vàng, một người đá ngàn tay, không ngờ lại cũng tu thành Đạo Chủ!
Ngoài ra, còn có mấy vị Đạo Chủ khác, thực lực cũng vô cùng mạnh mẽ, không ngờ đều lựa chọn một loại đại đạo nào đó bên trong Tiên Thiên Cửu Đạo, tu thành Đạo Chủ!
"Vì sao vũ trụ Tam giới này tại sao lại có nhiều cao thủ bất phàm như vậy? Hơn nữa theo lộ tuyến như vậy, thật sự vô cùng quái lạ!"
Giang Tự Lưu đang kinh ngạc, đột nhiên lại nhìn thấy cường giả Bất Hủ cảnh lít nha lít nhít từ Thiên Địa Nhân Tam giới bay ra, rậm rạp chằng chịt, ào ào tiến tới, cũng tự đánh về phía Quả Chuông!
Trong đó, chim chóc , rắn rết, vân vân hình thái gì cũng có, thậm chí còn có một con chó mực, không ngờ lại cũng là Bất Hủ!
Giang Tự Lưu nghi hoặc không thôi, đã thấy tu vi cao nhất trong này, lại là một tu sĩ cao tuổi tu luyện Hư Không đại đạo!
"Một vũ trụ Tam giới nho nhỏ, không ngờ lại sinh ra nhiều cao thủ như vậy, tựa như một tiểu Đạo Minh, quả thật không tầm thường!"
Giang Tự Lưu không nhịn được cảm thán, hạ giọng nói: "Nếu là thời kỳ bình thường ngược lại có thể tiến cử đến Đạo Minh. Nhưng hiện tại, đại thế của Đạo Minh ta đã thành, mọi vũ trụ trong hỗn độn đều sẽ bị tịch diệt, hóa thành hỗn độn. Bởi vậy, những nhân tài này thật đáng tiếc."
Người xông về phía Quả Chuông chính là đám người Hư Hoàng, Địa Tiên, Ngộ Không Đạo Nhân, Viễn Tổ, Tổ Thần. Mọi người phát giác được thiên địa đại đạo của Tam giới bị một luồng cự lực khủng khiếp nghiền nát, bèn lập tức phi thân đến.
Tu vi của Đạo Chủ cường đại cỡ nào?
Với thực lực của bọn họ, đủ để bước qua biển sao chỉ trong chốc lát, mười mấy ngày thôi là đã có thể đi tới biên giới vũ trụ.
Đặc biệt là Hư Hoàng, tu vi mạnh mẽ nhất, đi trước một bước, không ngờ lại chỉ mất có nửa ngày đã từ Địa Tiên giới đi tới biên giới vũ trụ!
Hắn đến nơi đây, chỉ thấy phía trước tựa như một đại dương đạo vuẹc, vô số đại đạo bắn ra hào quang, bao phủ chòm sao Tam giới, thậm chí ngay cả tiên nhân của một số Thánh địa cũng không kịp chạy trốn đã tự biến mất trong đạo quang!
"Quy mô lớn như vậy, rốt cuộc là ai?"
Cho dù là Hư Hoàng cường đại vô cùng, thực lực sát với La Thái Tông và Đạo Tôn năm xưa, thấy tình hình này vẫn tim đập chân run.
Hắn nhìn lại vũ trụ bên ngoài, loáng thoáng như nhìn thấy vách chuông vô cùng khổng lồ.
Vách chuông như đang xoay tròn, khiến cho Hỗn Độn Hải cũng xoay tròn theo.
"Đó là Hỗn Độn chung sao?"
Ttrong lòng Hư Hoàng có phần tuyệt vọng thế nhưng vẫn dốc hết khả năng điều động thiên địa đại đạo Tam giới mà bản thân có thể điều động. Chỉ thấy phía sau hắn lại có vô số hào quang vọt tới khiến hắn như khổng tước nhiều màu.
Hư Hoàng hét lớn, khống chế thần thông đại đạo đánh thẳng vào vách chuông đang trấn áp xuống từ bên ngoài vũ trụ!
"Leng keng —— "
Bên ngoài vũ trụ vang lên tiếng chuông vang dội, quả chuông lớn kia chưa từng dừng lại một chút nào, kèm theo tiếng chuông vang lên, trong chuông đạo quang như thủy triều ào ào đánh tới, nhấn chìm Hư Hoàng!
Thân thể Hư Hoàng chấn động, hào quang sau lưng lập tức sụp đổ!
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cơn sóng ánh sáng phun trào, bao phủ tất cả tinh không xung quanh bằng tốc độ kinh người.
Với tốc độ như vậy, quả chuông này chỉ phá hủy Tam giới cùng lắm chỉ tốn thời gian khoảng hai ba ngày!
"Rốt cuộc là ai muốn phá hủy Tam giới của ta?" Hư Hoàng tuyệt vọng.
Chẳng bao lâu sau, quả chuông lớn kia hình thành nên một cơn sóng triều ánh sáng đánh tới phía trước của đám người Địa Tiên Chi Tổ, Viễn Tổ, Tổ Thần, Thanh Huyền.
Thái Ất Thiên Tôn dốc hết thị lực, nhìn ra phía ngoài, mơ hồ thấy được một gương mặt cực kỳ khổng lồ trong Hỗn Độn Hải, nhưng vẫn không nhìn rõ là ai.
"Luân Hồi đại đạo!"
Hắn điều động Luân Hồi, lập tức toàn bộ vũ trụ Tam được Luân Hồi đạo lực ảnh hưởng, tựa như hình thành một vầng sáng rất lớn, treo phía sau đầu hắn ta.
Thái Ất Thiên Tôn ngẩng đầu, chỉ thấy được gương mặt như Cổ Thần của Hứa Ứng.
"Hứa Đạo Tổ, Chung gia!"
Thái Ất Thiên Tôn giật nảy cả mình, lập tức tiếng chuông vang lên, luân hồi của hắn tan vỡ, Quả Chuông nuốt tới, đạo quang cuồn cuộn bao phủ lấy hắn!
Hư Hoàng chưa kịp chuẩn bị, nhưng những người khác đã có phòng bị, Thánh Tôn, Viễn Tổ và các vị Đạo Chủ tự phát động thủ đoạn mạnh nhất của mình, trận địa sẵn sàng đón địch.
Nhưng sóng ánh sáng đã đến, chỉ thấy Hư Hoàng, Thái Ất hai vị Đạo Chủ đứng ở giữa đạo quang, cất cao giọng nói: "Các vị đạo hữu, đạo quang này không có ác ý!"
Địa Tiên Chi Tổ cười lạnh nói: "Hủy Tịch Diệt đại đạo của ta chứ không có ác ý? Hư Hoàng, Thái Ất, đại đạo của các ngươi đã bị thanh tẩy, đã không thật sự là các ngươi nữa rồi!"
Mọi người khống chế thần thông, tế ra pháp bảo đánh về phía trước.
Hư Hoàng thở dài, đón lấy đám đông!