Chương 2922: Ta và ngươi đều ngẫu nhiên 3
Trong lòng Hứa Ứng lại dấy lên một tia hi vọng nói: "Đạo huynh bị người ám toán, chẳng lẽ không muốn báo thù?"
"Đương nhiên phải báo thù."
Thái Hoàng vung trường đao một cái, cười nói: "Lần này ta phục sinh, chính muốn cầm đao này, đi chém giết loại đạo chích đã ám toán ta. Mà chuyện càng quan trọng hơn, là một chuyện khác!"
Nụ cười gương mặt hắn dần thu lại, sắc mặt nghiêm nghị nói: "Ta và Ngọc Hư Thiên Tôn đánh nhau thành quen biết, tình bằng hữu thâm hậu, ta biết hắn có một kẻ địch ở Đại Hư Không. Kẻ địch này thật sự cường đại vô biên, hắn một thân một mình khó mà thủ thắng. Với tư cách đạo hữu, bất luận thế nào ta cũng phải giúp hắn một tay! Sau khi báo thù, ta sẽ rời Hỗn Độn Hải, tiến về Đại Hư Không! Hứa đạo hữu!"
Ánh mắt của hắn nhìn vào gương mặt Hứa Ứng, mời nói: "Ta sẽ đi tới mộ phần vũ trụ, đánh một trận với những tồn tại ám toán ta, ngươi có đồng ý đi cùng hay không?"
Hứa Ứng thoáng chần chờ, lần trước y cự tuyệt lời mời của Ngọc Hư Thiên Tôn, khi đó bởi vì y quá nhỏ yếu, khó có thể chịu nổi xung kích giao phong của tồn tại cỡ này.
"Nhưng bây giờ, tu vi thực lực của ta hơn rất nhiều so với lúc đó, chắc là... vẫn chưa có lực tự bảo vệ mình!"
Hứa Ứng nghĩ tới đây, cười nói: "Ta đi cùng đạo huynh, nhưng ta chỉ chờ bên ngoài mộ phần vũ trụ , không đi vào được. Còn có, vừa rồi ta kéo Đàm giới đã sớm tịch diệt trở về, hiện tại chỉ e chúng ta đang trong Hỗn Độn Hải mấy trăm ức năm trước, chúng ta nên trở về như thế nào đây?"
Thái Hoàng cười nói: "Hỗn độn là một loại trạng thái hỗn độn không trước sau tả hữu, sao lại mấy trăm ức năm trước? Mấy trăm ức năm trước và hiện tại đồng thời tồn tại, chúng ta không cần trở về, bởi vì chúng ta luôn luôn tồn tại."
Hắn cắm trường đao sau lưng, cất bước đi đến.
Hứa Ứng đuổi theo hắn, chỉ thấy nơi Thái Hoàng đi qua, Hỗn Độn Hải trở nên vô cùng thanh tịnh, như không có vật gì, đại đạo như ráng chiều lơ lửng trong hư không, đẹp đẽ như mộng ảo.
Hứa Ứng vốn định lĩnh giáo đạo pháp chỗ hắn, nhưng những nơi Thái Hoàng đi qua, đủ loại đại đạo của Hỗn Độn Hải hiển hiện, trong đó có đủ loại đại đạo mà ngay cả y cũng chưa từng gặp qua, lập tức thu hút ánh mắt y.
Đồng hành với Thái Hoàng, chính là một đợt lĩnh giáo hoàn toàn mới, Hứa Ứng thu hoạch rất nhiều.
"Lần đầu ta và Ngọc Hư Thiên Tôn lần đạo, hắn cười nhạo ta là lão già thô kệch thích múa đao, ta cười nhạo hắn còn cần mở hỗn độn mới có thể nhìn thấy đại đạo, là cử chỉ của mãng phu."
Thái Dương cười nói: "Ta và hắn lần đầu tiên gặp mặt, luận đạo chính là vì vậy. Chỉ có điều khi đó, ta và hắn đều không quá mạnh, còn lâu mới đạt tới cấp độ như bây giờ. Hứa đạo hữu quan sát những đại đạo này, lập tức hiểu ảo diệu trong đại đạo, loại ngộ tính này thật khiến người ta hâm mộ. Đúng rồi, ngươi cho rằng đại đạo là Dịch, hay là Đồng?"
Hứa Ứng cầu giáo nói: "Xin hỏi như thế nào là Dịch, thế nào là Đồng?"
"Cái gọi là Dịch, chính là chỉ đại đạo vô định, không ngừng biến hóa, vô cùng vô tận, đây mới thực sự là đạo. Cái gọi là Đồng, là chỉ tất cả đại đạo quy về một thể, hợp lại làm Đạo chân chính."
Thái Hoàng nói qua lý niệm của mình và Ngọc Hư Thiên Tôn một phen, hỏi: "Ngươi cảm thấy, ta và hắn ai đúng ai sai?"
Hứa Ứng thoáng chần chờ nói: "Ta cảm thấy lý giải về đại đạo của hai vị đều có chút sai lệch."
Thái Hoàng nhìn y một thật sâu nói: "Ngươi trước nói lý giải của ngươi trước đã. Nếu nói tốt, tương lai luận đạo lại có thêm một vị đạo hữu."
Hứa Ứng tinh thần phấn chấn nói: "Ta cho rằng bất luận là Dịch hay là Đồng, đều không thể đạt được bản chất của đạo. Đạo chân chính, nó chưa bao giờ hoàn toàn xuất hiện, nhận thức của mọi người đối với đạo, tạo thành cái gọi là Tiên Thiên đại đạo, thiên địa đại đạo, cùng với đại đạo do con người sáng tạo ra, như các loại đạo Cầm Kỳ Thư Họa. Cho nên, ta cho rằng tất cả đại đạo, đều là Hậu Thiên, đều là do ý thức con người, chứ phải là đạo chân chính. Đạo chân chính, bao gồm tất cả Tiên Thiên, toàn bộ thiên địa, tất cả mọi người vì sáng tạo. Bao gồm đại đạo của Hỗn Độn Hải, bao gồm đại đạo của Hư Không đại đạo, còn bao gồm các loại đại đạo Hồng Mông Hải.
"Nó huyền diệu khó tả, bao gồm thứ đã biết, không biết, tự nhiên, sáng tạo. Nó tồn tại trong một vũ trụ nào đó, cũng tồn tại trong một vũ trụ khác. Nó có thể biến hóa, có thể giống nhau, có thể hóa thành tịch diệt, cũng có thể diễn sinh linh sinh mệnh."
Thái Hoàng nghe đến đây, dò hỏi: "Như, thực hiện như thế nào?"
Hứa Ứng nói: "Nếu tất cả đại đạo đều là ý thức của con người, là Hậu Thiên, như vậy tu luyện Hậu Thiên đại đạo, đạt tới cảnh giới vốn đã có đủ, thì tất cả đại đạo chỉ cần liếc một cái là rõ ràng, đều có thể tu thành."