Chương 2952: Diệt trừ Minh chủ Nghĩa Minh 2
Mọi người nghi hoặc không thôi, tiến vào tiên điện, khom người nói: "Nương nương, Hỗn Độn chung bay đi là có chuyện gì?"
Nguyên Vị Ương ngẩng đầu, cười nói: "Hỗn Độn chung chính là Nguyên Thủy chí bảo, bay đi tất có thâm ý. Sao ta có thể biết dụng ý của nó? Chư vị an tâm là được."
Mọi người đành phải ra khỏi tiên điện.
Thân Đồ Luân cau mày nói: "Với cước lực của Minh chủ và Hỗn Độn Chủ hiện tại có lẽ vẫn chưa thể đến được Đạo Minh. chắc là lúc này bọn chúng vẫn chưa giao thủ với Nguyên Hư, vì sao Hỗn Độn Chủ lại triệu hoán Hỗn Độn chung? Hắn triệu hoán Hỗn Độn chung là định đối phó ai?"
Trong lòng mấy vị cường giả của Nghĩa Minh hơi động, một người nói: "Không phải đối phó với Minh chủ Đạo Minh, đương nhiên là đối phó với Minh chủ Nghĩa Minh! chỉ e Hỗn Độn Chủ sẽ hạ độc thủ với Võ Minh chủ!"
Trong lòng Thân Đồ Luân rất bất an.
Lúc này, giọng nói của Hồn Truân Sinh vang lên: "Chỉ e chư vị đã hiểu lầm. Hỗn Độn Chủ gọi Hỗn Độn chung, chắc chắn không phải đối phó Võ Minh chủ."
Thân Đồ Luân liếc mắt nhìn hắn, nhớ tới thù trước hận cũ, hừ một tiếng nói: "Hồn Truân đạo hữu có cao kiến gì?"
Hồn Truân Sinh đi tới nói: "Cao kiến thì không dám. Có điều nếu Hỗn Độn Chủ muốn đối phó với Võ Minh chủ, thì không cần phải sử dụng Hỗn Độn chung."
Các cao thủ của Nghĩa Minh không khỏi giận tím mặt, Vu Dận Ma Quân cười lạnh nói: "Thối hoắc! Hỗn Độn Chủ tất nhiên lợi hại, nhưng vẫn kém Võ Minh chủ! Nhưng cộng thêm Hỗn Độn chung thì khác, Võ Minh chủ quá nửa sẽ bị Hỗn Độn chung gõ chết!"
Hồn Truân Sinh biết hắn là loại hồ đồ, không thèm để ý tới hắn mà tiếp tục nói: "Nếu muốn đối phó với Nguyên Hư, thì Hỗn Độn Chủ và Võ Minh chủ liên thủ với nhau, cũng không cần Hỗn Độn chung, tại sao lại phải gọi ra Hỗn Độn chung vào lúc này..."
Hắn suy đoán: "Theo ý ta, trên đường Hỗn Độn Chủ tới Đạo Minh chắc chắn sẽ phát sinh biến cố!"
Đạo Minh.
Minh chủ Đạo Minh Nguyên Hư đang bế quan, giờ phút này hắn đã đến thời kì mấu chốt. Một hắn khác mang thân phận Minh chủ Nghĩa Minh Võ Trưng bị Hứa Ứng vạch trần, tất nhiên cũng không gạt được hắn.
Chỉ có điều lần này hắn bế quan, dựa vào Nguyên Thủy đạo khí do những bá chủ của mộ phần vũ trụ ban xuống, nhiều đạo khí như vậy, giúp hắn gia tăng đột phá, có thể nói là xa xỉ, quyết không thể lãng phí.
Hơn nữa, thời gian cũng không kịp, bởi vậy hắn cũng không đi cứu viện Võ Trưng.
Võ Trưng đã không thể cứu được, không bằng dứt khoát nhân cơ hội này, nhanh chóng tu luyện, mặc dù không thể gia tăng tới Nguyên Thủy đạo cảnh, trong khoảng thời gian này cũng phải tăng cường tu vi, chờ đến đại chiến ngày mai!
Trận chiến này, hắn nhất định phải thắng!
Nửa ngày sau, đột nhiên trong lòng Nguyên Hư có cảnh giác, khai mở sáu tòa tế đàn, phân biệt dâng hương cầu khẩn, tiếp theo lưu lại một bộ đạo thân ở trên các tòa tế đàn, chân thân từ chỗ bế quan bay ra.
Hắn vừa mới làm xong, chỉ thấy Hỗn Độn Hải bên ngoài Đạo Minh đột nhiên dâng trào sóng dữ, không ngờ lại lại Hỗn Độn Hải lao thẳng đến gần Đạo Minh, trở nên vô cùng áp lực!
Ngàn vạn Đạo điện của Đạo Minh vốn là để chống đỡ sức ép của Hỗn Độn Hải, không ngờ giờ phút này ngàn vạn Đạo điện lại bị ép tới mức vang lên răng rắc!
Ngàn vạn Đạo điện lần lượt sáng rực, đạo quang lấp lánh, từng Đạo điện đối đầu với Hỗn Độn Hải nghiền ép. Những Điện chủ bên trong Đạo điện cũng bị kinh động, lần lượt đi ra quan sát tình hình.
Mây đen kịch liệt ép xuống.
Lúc này, khi đối mặt với Hỗn Độn Hải, trong lòng bọn họ lại dâng lên cảm giác này, dường như chỉ khoảnh khắc sau Hỗn Độn Hải sẽ đè tới, nghiền tất cả bọn họ thành bột phấn!
Đột nhiên, tiếng nổ lớn ông ông vang lên, hào quang sáng tỏ vô cùng chiếu rọi vùng Hỗn Độn Hải kia, soi rõ như ban ngày, từng quầng sáng vô cùng khổng lồ cắt khỏi Hỗn Độn Hải, chiếu sáng toàn bộ tiên sơn lục lớn lớn nhỏ nhỏ địa của Đạo Minh.
Thậm chí ngay cả những vũ trụ treo trong hư không kia, dưới hào quang chiếu rọi, cũng trở nên nhỏ bé hẳn đi, tựa như một con sứa trong suốt dưới quầng sáng.
Từng luồng ánh sáng cắt qua trên không của ngàn vạn tiên điện cắt qua, bên tai mọi người lập tức vang lên các loại đạo âm kỳ dị, âm thanh mãnh liệt, khiến cho người nghe cảm thấy tứ chi, bách hài vạn tám ngàn lỗ chân lông, không chỗ nào không thoải mái.
Tiếp theo, một gương mặt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, gạt mở Hỗn Độn Hải, từ từ hiện ra, từ trên cao nhìn xuống Đạo Minh phía dưới.
Ngàn vạn Điện chủ cùng với vô số đệ tử Đạo Minh ngơ ngác ngẩng đầu nhìn gương mặt như Cổ Thần này.
Chỉ thấy còn có Hỗn Độn chi khí dày nặng lưu chuyển giữa môi và mắt mũi của hắn, nhìn như rất nhỏ, nhưng nếu rơi xuống, chỉ e có thể lấp đầy đại dương mênh mông!
"Hứa Ứng..."
Có người nhận ra gương mặt này, giọng nói run rẩy.