Chương 2962: Trồng linh căn trong biển 1

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 2962: Trồng linh căn trong biển 1

Thiếu niên áo vàng nói với Hứa Ứng: "Chắc là Nguyên Hư đã không còn tác dụng."

Hứa Ứng nhẹ nhàng gật đầu, dò hỏi: "Đạo huynh, ngươi có thể khai mở vũ trụ này Hồng Nguyên này không?"

Thiếu niên áo vàng lắc đầu nói: "Hồng Nguyên này đã không thể khai mở được."

Hứa Ứng dò hỏi: "Như vậy, có thể diệt trừ gốc hắc ngọc linh chi này hay không?"

Thiếu niên áo vàng nâng Hỗn Độn chung lên, bay về phía hắc ngọc linh chi nói: "Có thể thử một lần!"

Chung gia vội vàng nhắc nhở: "Chung lão gia, đồ nhi ngoan, đừng đi!"

"Keng!" "Keng!" "Keng!" "Keng!" "Keng!"

Một lát sau, thiếu niên áo vàng mặt mũi bầm dập quay trở về, lắc đầu nói: "Ta không đánh lại nó."

Hứa Ứng nhẹ nhàng nói: "Không đánh lại nó cũng không sao, chúng ta lại nghĩ cách là được."

Y xoay người lại, nhìn về phía mấy vị Đạo Chủ, tận cùng đại đạo của Đạo Minh ở đằng xa, nhìn về phía mấy Điện chủ như Cố Đạo Sinh, Quách Thủ Đạo. Dù cho những cường giả này nhìn thấy Nguyên Hư đã chết nhưng vẫn không rời đi.

"Thấy được đại đạo chân thật, thật sự quan trọng như vậy sao?"

Hứa Ứng lắc đầu, cất bước rời đi: "Có thể khiến cho một người quên đi cách làm người, có thể khiến cho một người bỏ qua chúng sinh, bỏ qua đạo nghĩa, không chuyện ác nào không làm, không chỗ từ mọi thủ đoạn. Nhìn thấy đại đạo như vậy, có phải là đại đạo chân chính hay không?"

Y vung ống tay áo về phía sau, tay áo hóa dài, tung bay về phía sau như thần tiên.

Thi thể của Nguyên Hư bay lên, tan rã giữa không trung, nghiền nát hóa thành vô số mảnh vỡ đại đạo rồi tan biến.

Ánh sáng rực rỡ chiếu rọi, theo ống tay áo Hứa Ứng phất phơ, chảy vào bên trong hắc ngọc linh chi.

"Ngươi cũng là người của Hỗn Nguyên tiên triều, Hỗn Nguyên vũ trụ nhập tịch, Hỗn Nguyên tiên triều đã bị diệt, Đế Chiếu, trả lại phần nhân quả này thôi!"

Nương theo giọng nói của Hứa Ứng, Nguyên Hư tan thành tro bụi.

Hứa Ứng đi vào Hỗn Độn Hải, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Rất nhiều năm trôi qua, bên trong biển có vô số ba ba lớn, đó chính là sinh vật hỗn độn đang vây quanh một con sinh vật hỗn độn khổng lồ.

Sinh vật hỗn độn kia vô cùng cường tráng, trên lưng có một tòa Hỗn Độn tiên sơn, trên tiên sơn có tiên điện, trong điện có tiên nhân cư ngụ.

Bên dưới mái cung điện kia treo một chiếc Hỗn Độn chung, thi thoảng có tiếng chuông vang vọng Hỗn Độn Hải, thường thường truyền tới rất nhiều vũ trụ khiến cho cường giả nơi đó nghe thấy tiếng chuông.

"Đó là Hỗn Độn Chủ đi tuần."

Có người nói với vãn bối của mình: "Hỗn Độn Chủ là một vị tồn tại cao thâm khó lường, trong truyền thuyết, là chúa tể của Hỗn Độn Hải. Người này mạnh mẽ vô biên, nếu muốn lập lời thề với người khác thì có thể thề với Hỗn Độn Chủ, nhưng nếu vi phạm lời thề, nhất định sẽ ứng nghiệm, mười lần như một."

Bây giờ Hỗn Độn Hải ngày càng mỏng manh, có rất nhiều tu sĩ cảnh giới Bất Hủ đi ra vũ trụ của từng người, tới trong Hỗn Độn Hải, không ngờ lại có thể dựa vào thân thể để vượt qua Hỗn Độn Hải, bởi vậy trong biển trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều.

Theo Hỗn Độn Hải trở nên mỏng manh, Hư Không đạo lực cũng trở nên dồi dào hơn, Hư Không đại đạo trở nên càng thêm hoàn chỉnh, cũng có không ít người lĩnh ngộ được Hư Không đại đạo, đạt được thành tựu không tầm thường.

Có người từng gặp Hỗn Độn Chủ dạo chơi khắp nơi trong Hỗn Độn Hải, hàng vạn sinh vật hỗn độn tung bay, tạo thành từng vết tích mỹ lệ trên mặt biển.

Cũng có người nhìn thấy Hỗn Độn Hải đột nhiên trở nên cực kỳ thanh tịnh, hỗn độn như không còn tồn tại, từng vũ trụ trong Hỗn Độn Hải như lơ lửng trong hư không, có vẻ cực kỳ tĩnh lặng.

Có người cơ duyên trùng hợp leo lên Hỗn Độn tiên sơn, đi tới bên ngoài tiên điện, chỉ thấy tiên điện cổ xưa, trong điện sâu thẳm, tựa hồ ẩn chứa đạo diệu vô tận.

Thế nhưng khi bọn họ đi về phía cung điện, lại phát hiện bản thân vĩnh viễn không cách nào đi vào trong điện.

Hôm nay, sinh vật hỗn độn chuyển động, chỉ thấy Hỗn Độn Hải phía trước vô cùng nồng đậm, phảng phất như không bị hắc ngọc linh chi ảnh hưởng chút nào.

Những sinh vật hỗn độn này vây quanh lấy tiên sơn hỗn độn, bơi qua vùng biển này, lại thấy vùng hải vực này cổ xưa và hùng vĩ, từng vũ trụ cũng cực kỳ xa lạ.

Sinh vật hỗn độn lại không hề kinh ngạc đối với điều này, như đã nhìn nhiều thành quen.

Nhưng phía sau bọn họ lại có người lần theo, lặng lẽ bám đuôi bọn họ. Rất nhiều năm sau, sinh vật hỗn độn ra khỏi vùng biển này, người truy tung bọn họ cũng đi theo họ tới vùng biến hỗn độn dần dần mỏng manh.

Người nọ kinh ngạc nhìn bốn phía, chỉ thấy trong Hỗn Độn Hải này Hỗn Độn chi khí không dày nặng bằng mảnh hải vực mà hắn sinh sống, áp lực của Hỗn Độn Hải cũng kém xa tít tắp.

"Hỗn Độn Hải thật kỳ diệu, không ngờ lại có khu vực Hỗn Độn chi khí mỏng manh."

Người nọ lấy làm lạ, tiếp tục truy tung sinh vật hỗn độn, lại thấy những sinh vật hỗn độn đã biến mất tăm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right