Chương 3012: Đại Hư Không, một đại dương màu tím 3
Đạo Hoàng đứng ở chỗ cao kéo y một tay, không mang ý nghĩa đại đạo của Đạo Hoàng vượt qua Hậu Thiên đại đạo của y, chỉ có thể nói là cảnh giới của Đạo Hoàng cao hơn. Mà Hồng Mông đạo hải chiếu rọi ra ảnh phản chiếu của Hứa Ứng, tức là Hồng Mông đạo hải bao quát cả Hậu Thiên đại đạo!
Lúc này, chỉ nghe một tiếng cười của nữ nhân vang lên: "Là Hứa công tử đó sao?"
Hứa Ứng tỉnh lại từ trong u ám, theo tiếng nhìn lại, thấy trong Hồng Mông đạo hải có một chiếc thuyền hoa chạy tới, trên thuyền hoa có nữ tử áo đỏ, phong thái phi phàm.
Hứa Ứng hơi khom người nói: "Chính là tại hạ. Xin hỏi phu nhân là?"
Nữ tử kia cười nói: "Ta tên Hồng La, là nữ chủ nhân của Hồng Mông Hải."
Hứa Ứng lộ vẻ kinh sợ, kính cẩn nói: "Hóa ra là Hồng Mông công tử..."
Nữ tử kia cười nói: "Ta không phải Hồng Mông công tử. Hồng Mông công tử là tướng công nhà ta, tâm huyết của chàng dâng trào, nói ngươi đến Đại Hư Không, bởi vậy mới bảo ta đến đây đón chào, mời Hứa công tử đến gặp mặt."
Cô dung mạo mỹ lệ, da thịt như ngọc châu, được xiêm y đỏ tôn lên không giống dáng vẻ nhân gian, cười nói: "Phu quân nhà ta và Hứa công tử có quan hệ sâu xa. Còn nhớ gốc linh căn hoa sen mà ngươi lấy được năm xưa không? Là lúc phu quân nhà ta chu du Hỗn Độn Hải, đặt ở cạnh Hứa công tử, lưu lại một đoạn duyên phận."
Hứa Ứng nhớ rõ việc này, y đi tới Bỉ Ngạn, nhận thấy có Hỗn Độn linh căn nở rộ, kết thành vũ trụ Hồng Nguyên, đi đến tìm kiếm, thế là tìm được hoa sen Hỗn Độn.
Có lẽ ến lúc đó, Hồng Mông công tử ở gần đó nhìn chăm chú vào mình.
"Hứa công tử, mời lên thuyền." Hồng La phu nhân cười nói.
Hứa Ứng vâng dạ, đang muốn mang theo Quả Chuông leo lên chiếc thuyền hoa này, bàn chân vừa chạm vào mặt nước, chú ý tới bóng ngược dưới nước của mình, trong lòng lại buồn bã.
"Với bản lĩnh hiện giờ của ta, cho dù có trở lại Hỗn Độn Hải cũng không thay đổi được bất cứ kết quả gì. Hậu Thiên đại đạo của ta, thậm chí còn không thể ra khỏi đại đạo của Hồng Mông công tử bao quát, ta không thể nào chống lại mộ phần vũ trụ được, ta càng không thể nào là đối thủ của Đạo Hoàng..."
Y đi tới thuyền hoa, thần thái tiêu điều, bi thương ảm đạm. Hiện tại, y chỉ có thể hi vọng vào vị Hồng Mông công tử xưa nay chưa từng gặp mặt này, hy vọng hắn có thể chỉ điểm để bản thân đột phá, có thể chống lại Đạo Hoàng, có thể cứu được Hỗn Độn Hải.
Hồng La phu nhân thấy ý chí của y sa sút, đạo tâm tựa hồ bị tổn hại, cười nói: "Chắc Hứa công tử lo lắng cho an nguy của Hỗn Độn Hải? Ngươi không cần lo lắng. Phu quân nhà ta đã biết việc này, lần này là mời Hứa công tử qua đó, bàn bạc các thức giải quyết."
Hứa Ứng lẳng lặng gật đầu nói: "Cảm ơn hiền phu quân."
Tuy Hồng La phu nhân nói nhiều nhưng thấy Hứa Ứng có tâm sự nên không quấy rầy. Hứa Ứng đi tới bên thuyền hoa, chỉ thấy thuyền hoa đang đi trên Hỗn Độn Hải, như chạy trên mặt gương.
Bọn họ lướt qua từng tòa vũ trụ đầy mỹ lệ, trong những vũ trụ được chiếu rọi lẫn nhau cũng có sinh mệnh tồn tại.
Sinh mệnh của hai vũ trụ có quan hệ ảnh phản chiếu.
Bọn họ đều mặc quần áo và trang phục giống nhau, cùng có cử chỉ, lời nói giống nhau, cho dù là tu sĩ, cũng giống nhau như đúc, không có nửa điểm khác biệt.
Hồng La phu nhân thấy y quan sát rất cẩn thận bèn cười nói: "Nhà ta gọi đại đạo là nhất, nhất có thể lên thành vô hạn, hai bên của nhất là chính phản của đại đạo. Ví dụ như mặt trái của Lôi Đình đại đạo là cái gì? cũng là Lôi Đình đại đạo. Mặt trái của ngươi cũng như ngươi."
Hứa Ứng nghe, không khỏi giật mình.
Đột nhiên một luồng linh quang xuất hiện, phảng phất như muốn phá tan hỗn độn trong đầu hắn, chiếu sáng đạo tâm của hắn, xua tan làn sương mù!
"Mặt trái của ta cũng là ta! Đúng rồi, ta ở trạng thái hỗn độn cũng là ta! Ta có thể thống nhất vô số bản thân trong trạng thái hỗn độn, hóa thành chân ngã duy nhất! Ta cũng có thể thống nhất ta trong trạng thái Hồng Mông, khiến Hồng Mông đạo hải này không còn nhìn thấy bất cứ hình bóng nào của ta!"
Vẻ phiền muộn trên gương mặt y đột nhiên biến mất không còn nữa, đi tới cạnh thuyền hoa, vươn tay ra, vươn về phía mặt biển Hồng Mông đạo hải.
Dưới mặt biển cũng có một Hứa Ứng, cũng thò người ra khỏi thuyền hoa.
Ngay khoảnh khắc bàn tay hai người chạm vào mặt biển, bàn tay Hứa Ứng đột nhiên nắm vào trong biển, dùng sức kéo mạnh!
"Soạt —— "
Giờ khắc này, Hứa Ứng chỉ cảm thấy Hồng Mông Hải đang xoay tròn, vô số vũ trụ trên mặt biển cũng đang quay cuồng, có một loại cảm giác đầu váng mắt hoa.
Khoảnh khắc sau, hắn phát hiện mình vẫn đứng trên thuyền hoa Hồng La phu nhân, tựa hồ vừa rồi mình dùng sức kéo một cái, cũng không lôi ra được bất luận vật gì.
Nhưng trên thuyền hoa còn có một mình khác.
Một quả chuông lớn khác.