Chương 3041: Quyết chiến Huyền Nguyên 1
Bấy giờ hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nếu ảnh phản chiếu của mình lập tức di động theo mình, như vậy chứng tỏ Hứa Ứng đã hiểu rõ đạo pháp thần thông của mình, không cần phải đấu với y nữa, trực tiếp nhận thua, để Hứa Ứng đánh chết là được.
"Tuy đạo hạnh của hắn vượt qua ta nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được đạo pháp thần thông của ta, bởi vậy trận chiến này, ta vẫn có hy vọng!"
Hắn nghĩ tới đây, tu vi bộc phát, không nói năng gì lại một lần nữa nhấc chân, giậm mạnh xuống đất!
"Ầm!"
Dưới chấn động của đạo lực, Đạo hải gần như nổ tung, hai mặt đối lập chấn động kịch liệt, vô số vũ trụ theo đó mà chao đảo!
Lần đầu tiên hắn giậm chân, mục đích là nghịch chuyển đạo pháp của Hứa Ứng, khiến Hứa Ứng vô pháp sử dụng đạo pháp và đạo lực mình. Hiện tại thấy không thể thành công, vì thế liền thay đổi mục tiêu, lần giậm chân này là để phá hoại đại đạo của Hứa Ứng, khiến cho tu vi của y tổn hao nặng nề!
Đạo hải Đạo thụ và vũ trụ đại đạo, thật ra là đạo pháp và đạo lực của Hứa Ứng đang tự mình diễn hóa. Chỉ cần phá vỡ tất cả những thứ này, bên giảm bên tăng, mình sẽ là người chiến thắng!
Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn thi triển ấn pháp cái thế, đại đạo của bản thân hình thành vô số vũ trụ đại đạo treo ngược, theo động tĩnh đó, vô số đại đạo nghịch chuyển, nương theo đạo ấn của hắn đánh về phía trước!
Tuy hắn không thể hình thành Đạo hải, nhưng đạo pháp thâm sâu tinh xảo, lại thêm cảnh giới vượt xa Hứa Ứng, lần ra tay này không ngờ lại nhảy ra khỏi Đạo hải!
Thân thể cao lớn và Đạo hải vô tận của Hứa Ứng đột nhiên nhỏ đi nhiều.
So sánh với thế công bùng nổ của Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn, Hứa Ứng lại có vẻ bình tĩnh thong dong hơn nhiều, thân hình y sừng sững phía trên Đạo hải, vô số vũ trụ đại đạo theo đó múa lượn, vừa rồi mặt biển và vũ trụ đại đạo bị Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn phá hoại, theo ảnh phản chiếu xoay chuyển, chẳng bao lâu sau đã khôi phục như lúc ban đầu, còn nhanh hơn so với Cửu Đạo Tuần Chứng!
Lúc đạo ấn của Huyền Nguyên hạ xuống, y đã khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, chân đạp Hỗn Độn Hải, lưng tựa vào Đạo thụ.
Trên biển, trên cây, vũ trụ như Đạo quả, tuần hoàn sinh diệt, mang tới cho y đạo lực vô cùng vô tận!
Y giơ tay đón lấy đạo ấn của Huyền Nguyên, trong nháy mắt khi ấn pháp hai người va chạm, hào quang quanh người Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn như thủy triều dâng lên, bị bắn lên cao cao.
Dưới chân Hứa Ứng, mặt biển cũng rung chuyển kịch liệt, trong khoảng thời gian ngắn ảnh trong gương đã đã mất đi hiệu lực. Nhưng mặt biển lập tức phẳng lặng.
Thân hình Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn lóe lên, lại tấn công tới, hai người va chạm lần thứ hai, trong nháy mắt hai loại ấn pháp chạm nhau, sắc mặt Hứa Ứng trầm xuống, lập tức trở nên đỏ bừng.
Khóe miệng Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn tràn ra một vệt máu.
Mặt biển dưới chân Hứa Ứng ầm ầm nổ tung, từng tòa vũ trụ đại đạo dồn dập tan vỡ. Vũ trụ đại đạo xung quanh Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn cũng tan vỡ gần nửa.
Hai người một người điều động Cửu Đạo Tuần Chứng, một Đạo hải gợn sóng, lập tức khôi phục bình tĩnh, nghênh đón giao phong lần thứ ba!
Lần này, phía sau Hứa Ứng đột nhiên phát ra một tiếng vang lớn răng rắc, Đạo thụ bẻ gãy, tán cây đột nhiên văng ra, kéo theo ngàn vạn vũ trụ đại đạo trên Đạo thụ theo đó mà tan vỡ.
Hứa Ứng ho ra ngụm từng máu lớn, vũ trụ sau lưng Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn dồn dập tịch diệt, cũng phun ra một ngụm máu.
Hai người đều không tiếp tục tiến công, mỗi người tự vận công chữa thương, cố gắng khôi phục đỉnh phong trước đối phương, giết chết đối thủ.
Không bao lâu sau, đột nhiên Hứa Ứng tiến công trước tiên, thương thế của Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn chưa khỏi hẳn, lập tức xuất thủ ngăn cản.
Hai người va chạm lần thứ tư, Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn chỉ cảm thấy không ngờ tu vi của đối phương lại gia tăng không ít so với lúc trước, trong lòng giật mình, liếc mắt nhìn qua Đạo hải và Đạo thụ của đối phương, trong lúc nhất thời khó có thể nhận ra có biến hóa gì.
Đợi tới lần va chạm thứ năm hắn càng không chống đỡ nổi, trong lòng càng thêm hoài nghi.
Đợi đến lần va chạm thứ bảy, Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn bị Hứa Ứng bức lui, đột nhiên nhìn thấy bóng dáng của mình trong Đạo hải còn chậm trễ bao nhiêu, trong lòng căng thẳng, lập tức tỉnh ngộ.
"Trong quá trình giao thủ với ta, hắn mượn Đạo hải phản chiếu đạo pháp của ta, học trộm đạo pháp của ta!"
Hắn nghĩ đến đây, đánh hờ một chiêu, phá không mà đi, chỉ một thoáng đã chạy mất dạng, bỏ lại Hứa Ứng ở đằng xa!
Hứa Ứng nhanh chóng đuổi theo, lúc sắp đuổi kịp lại thấy Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn đã cách mộ phần vũ trụ không xa, bấy giờ mới lưu luyến dừng bước.
"Huyền Nguyên Đại Thiên Tôn rộng lượng, khó trách có thể sống đến bây giờ."