Chương 3092: Tựa như cố nhân trở về 4
Hồng Mông công tử thỉnh giáo hắn cách thấy đại đạo nguyên thủy, khách nhân giảng giải quá trình bản thân bước vào nguyên thủy. Hồng Mông công tử nhíu mày nói: "Ta tìm kiếm phía cuối, đạo hữu lại thăm dò về phía ngọn nguồn, trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Ta không cách nào tu được thành tựu tương tự đạo hữu."
Không bao lâu sau, khách nhân xin từ giã, Hồng Mông công tử đưa tiễn, dò hỏi: "Lần này Hứa đạo hữu rời đi, định đi đâu? Hay vẫn muốn đi tìm Tam giới?"
Khách nhân gật đầu.
Hồng La phu nhân nói năng sảng khoái: "Nếu Tam giới không còn tồn tại thì sao?"
Khách nhân chần chờ không đáp.
Hồng Mông công tử cười nói: "Đạo hữu, ngươi có thần thông vô lượng, nhưng không thể không chuyện gì không làm được. Lần này đến Đại Hư Không, không ngại đi gặp Hỗn Độn một lần, nói không chừng hắn đã gặp Tam giới."
Vị khách cảm ơn nói: "Là Hỗn Độn Chủ đời thứ nhất? Ta cũng muốn tới thăm hỏi hắn."
Vị Hồng Mông công tử nói: "Nơi hắn ở khác với những người khác, chính là một vùng Hỗn Độn Hải khác. Năm xưa, vũ trụ mà hắn đã sinh sống đã trải qua Hư Không Kiếp, hóa thành hư không chung cực, tất cả sinh linh đều bị xé rách. Vì muốn tìm kiếm phương pháp giải quyết, vì vậy hắn muốn tìm hiểu ngọn nguồn, tiến vào Hỗn Độn Hải. Trong Hỗn Độn Hải hắn đạt được thành tựu vô thượng, trở về hư không chung cực, dùng Hỗn Độn đạo hải của bản thân áp chế trạng thái hư không chung cực của vũ trụ, dùng nó để giải quyết kiếp vận."
Khách nhân cảm ơn nói: "Tồn tại bực này, nhất định phải đi gặp mặt một lần!" Dứt lời, từ biệt rời đi.
Hồng Mông công tử đưa mắt nhìn một chủ một phó đi xa, rời khỏi Hồng Mông đạo hải, trong lòng không khỏi cảm khái muôn vàn.
Hồng La phu nhân đi tới, Hồng Mông công tử ôm lấy eo thon, ngửi mùi thơm trên sợi tóc cô nói: "Có lẽ ta vĩnh viễn cũng không thể đạt tới thành tựu của Hứa đạo hữu, nhưng hắn lại không hạnh phúc bằng ta."
Hồng La phu nhân tựa vào bả vai hắn, lẩm bẩm nói: "Tam giới còn tồn tại thật không?"
Hồng Mông công tử thoáng chần chờ, lắc đầu: "Không biết."
Lại trôi qua không biết bao lâu, Hỗn Độn đạo hải cũng nghênh đón khách nhân của mình. Hỗn Độn công tử trò chuyện với vị khách quý này một lúc lâu, khiến cho trên dưới Duyên Khang đều kinh hãi không thôi.
"Long Kỳ Lân, cha ta đang gặp ai vậy?"
Một cô bé chạy đến ngoài Di La cung, tò mò nhìn vào bên trong, chỉ có điều nhìn không rõ lắm, đành phải hỏi quái vật như rồng mà không phải rồng, giống kỳ lân mà không phải kỳ lân.
Quái vật kia nói: "Ta cũng không biết. Có thể luận đạo với lão gia lâu như vậy mà không bị đánh chết, có thể thấy được người tới vô cùng cao siêu."
Cô bé định xâm nhập Di La cung, lúc này lại thấy phụ thân của mình đưa vị khách kia ra Di La cung nói: "Đạo hữu đạo pháp vô lượng, ta chỉ gặp qua trên một người khác. Người này gọi là Nguyên Thủy, ở tận cùng đại đạo, có năng lực không thể tưởng tượng nổi. Đạo hữu tìm kiếm Tam giới, không bằng đi ra gặp hắn. Nói không chừng hắn đã từng thấy qua Tam giới."
Hắn chỉ phương hướng cho khách nhân, khách nhân cảm ơn rồi từ biệt rời đi.
Hỗn Độn công tử đưa mắt nhìn cặp chủ tớ này rời đi, có phần cảm khái.
Nữ hài dò hỏi: "Cha, hắn là ai? Lợi hại lắm sao?"
Hỗn Độn công tử nói: "Có lẽ ta là người lợi hại nhất ta từng gặp, nhưng ta không hâm mộ hắn."
Nữ hài kinh ngạc nói: "Vì sao không hâm mộ hắn?"
Hỗn Độn công tử nói: "Ta có cố hương, có gia thất, có thân nhân bằng hữu, có cố nhân, có đạo hữu. Mà hắn chỉ còn lại có một mình lẻ loi, hắn tuy là đạo, lại phiêu bạt trong hư không, tìm kiếm vạn ngàn năm. Ta thấy hắn, thấy trong lòng hắn còn có một chút hi vọng, không muốn hy vọng này phai mờ. Linh Quân, đại đạo chân thật và đại đạo nguyên thủy đều không quan trọng. Người sống trên đời, mục tiêu theo đuổi vĩnh viễn không phải đại đạo chân thật đại đạo nguyên thủy."
Lại qua nhiều năm, lúc vị khách phong trần mệt mỏi kia tới tìm Nguyên Thủy, tiếp cận nơi vũ trụ hư không của Nguyên Thủy, thì thấy phía trước đột nhiên hiện ra một vùng Đạo hải rộng lớn ầm ầm sóng dậy.
Y đi tới trên biển, trên biển có cố nhân, là Hỗn Độn Chủ Thái Hoàng.
Thái Hoàng trên nghênh tiếp y trên Luân Hồi đạo hải, cười nói: "Chưa từng nghĩ tới lại có thể gặp được cố nhân của Hỗn Độn Hải trong Đại Hư Không."
Vị khách kia hỏi hắn vì sao lại ở đây, Thái Hoàng cười sang sảng nói: "Ta và Ngọc Hư Thiên Tôn tới khiêu chiến kẻ thù, kẻ thù tự xưng là Nguyên Thuỷ, kết quả chúng ta thua, rút kinh nghiệm xương máu, cuối cùng cũng có thành tựu. Ta tu thành Luân Hồi đạo hải, bèn ở lại đây tìm hiểu, bất tri bất giác hình thành vũ trụ của mình bên trong Đạo hải. Bởi vậy không cần phải trở về Hỗn Độn Hải. Hiện giờ Hỗn Độn Hải ra sao?"
Vị khách thuật lại cho hắn mọi chuyện xảy ra ở Hỗn Độn Hải, Thái Hoàng nghẹn họng nhìn trân trối, cảm thấy tiếc nuối rất lâu.
"Ngọc Hư đạo hữu ở đâu?"
"Sau khi tu thành Đạo hải hắn đã cướp đi nhi tử của hắn, không biết tung tích."
Khách nhân lại hỏi dò Thái Hoàng, có từng nhìn thấy Tam giới hay không, Thái Hoàng lắc đầu: "Chưa từng gặp qua. Hứa đạo hữu, ngươi đã tới cảnh giới không thể tin nổi rồi, đừng nên có quá nhiều chấp niệm."
Khách nhân nói: "Thái Hoàng có buông bỏ chấp niệm hay không?"
Thái Hoàng ngạc nhiên, lắc đầu.
Khách nhân từ biệt Thái Hoàng, đi gặp Nguyên Thủy.
Hai người ngồi dưới Đạo thụ của Nguyên Thủy, có hồ nữ dõi mắt nhìn về bên này, trắng trẻo như tuyết.
Hai người lặng lẽ ngồi đó, Nguyên Thủy đang định mở miệng, lại thấy khách nhân mắt nhìn hồ nữ, hai người đều không nói một lời.
Không biết qua bao lâu, khách nhân đứng dậy, từ biệt Nguyên Thủy.
Nguyên Thuỷ nhẹ nhàng gật đầu, không hề đưa tiễn.
"Ta muốn khuyên hắn buông bỏ chấp niệm, nhưng hắn lại nhìn thẳng vào chấp niệm của ta, bởi vậy chỉ có thể không nói một lời." Nguyên Thủy nói với hồ nữ kia.
Khách nhân của Đại Hư Không mang theo Đạo Tịch đi lại trong hư không, tìm được rất nhiều địa phương kỳ diệu, cũng gặp được rất nhiều người kỳ lạ.
Y phong trần mệt mỏi, mỗi khi đến một chỗ là chỉ lưu lại một ít thời gian, sau đó lại vội vã rời đi.
"Hắn là một vị khách qua đường, không thuộc về nơi này." Có người nói.
Khách nhân còn đang tìm kiếm, năm tháng qua đi không chút mệt mỏi.
Nhưng hư không thật sự quá khổng lồ, Tam giới mà y muốn tìm rốt cuộc nằm ở nơi nào?
Tam giới khiến y hồn mơ mộng cảnh, thật sự còn tồn tại hay sao?
"Coong —— "
Thân hình khách nhân chợt run rẩy, trong hư không vang lên tiếng chuông du dương, vô cùng quen thuộc.
Tựa như cố nhân trở về.
~~ HẾT~~