Chương 757: Vũ trang đỉnh phong 4

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 757: Vũ trang đỉnh phong 4

Y từ trên không trung chậm rãi giáng lâm, bồng bềnh phía trên hắn.

Kế đạo nhân hít sâu một hơi, còn định tái chiến, nhưng lại thấy nguyên thần Tam Thanh của Hứa Ứng hạ xuống từ các hướng khác nhau, bao vây hắn vào giữa.

Khóe mắt Kế đạo nhân giật giật, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nguyên thần bản thể của Hứa Ứng vẫn còn trên không, chưa hạ xuống.

"Hứa Thiên Tôn, ta thua!"

Kế đạo nhân nhìn về phía Hứa Ứng nói: “Ngươi là Hứa Thiên Tôn, ta chẳng qua chỉ là gà rừng, ngươi người lớn không chấp trẻ con, thả ta đi cũng tiện tuyên dương uy danh xưa nay chưa từng có của ngươi!”

Hứa Ứng lắc đầu nói: “Ngươi tự nhận là ma, vì thành tiên mà phản bội tổ đình tới giết Tiểu Thiên Tôn, ta mà tha cho ngươi, ai biết ngươi sẽ gây ra những chuyện gì nữa.”

Kế đạo nhân thầm giật mình, hung tính lập tức bộc phát, đột nhiên dung hợp cùng nguyên thần, vỗ cánh phóng lên tận trời, kiêu ngạo lên: “Hứa Ứng, ngươi muốn giết ta, ta cũng liều mạng với ngươi! Diệt nguyên thần của ngươi trước!”

Trên bầu trời, ánh lửa phun trào, một lò lửa khổng lồ xuất hiện.

Kế đạo nhân thầm giật mình, lập tức chuyển hướng lao về phía bản thể Hứa Ứng, nhưng đập xuống mặt hắn lại là Bát Hoang Luyện Nhật Lô mang theo thần hỏa rực rỡ không gì sánh được.

Hắn lao sang hướng khác, nhưng lại thấy bốn phía là từng lò lửa còn rực rỡ hơn cả mặt trời, chặn hết mọi đường đi của hắn.

“Ầm!”

Từng ngụm Bát Hoang Luyện Nhật Lô hòa thành một thể, còn Kế đạo nhân bị thu vào lò.

Một lúc lâu sau, lão đạo sĩ này bị đốt thành tro tàn.

Hứa Ứng thu hồi nguyên thần, quay người đi về phía tiên mộ Tam Đàn Hải Hội đại thần, thầm nghĩ: “Không thể đợi ở đây thêm nữa. Kế đạo nhân có thể tìm tới nơi này, nhưng người khác cũng có thể. Ta phải đem Tiểu Thiên Tôn tới nơi khác tránh né.”

Sau lưng y, một nguyên thần Tam Thanh chui vào người Tiểu Thiên Tôn, khống chế thân thể hắn.

Tiểu Thiên Tôn đứng dậy.

Hứa Ứng đi tới trước tiên mộ, lấy vài nén nhang ra dâng hương cho Tam Đàn Hải Hội đại thần, cầu nguyện một phen sau đó nói với các loại tiên khí Hỗn Thiên lăng, Càn Khôn quyển: “Thời gian vừa qua đã quấy rầy các vị rồi, trong lòng Ứng rất áy náy. Bốn mươi tám ngàn năm trước nếu có gì đắc tội, chư vị cứ việc trừng trị, ta tuyệt đối không hoàn thủ.”

Phong Hỏa luân và gạch vàng trong tiên mộ bay ra, nhưng không ra tay với y.

Hứa Ứng cảm tạ rồi mang Tiểu Thiên Tôn xoay người đi vào Loạn Tinh Hải.

Y mới đi chưa được bao xa, đột nhiên từng luồng khí tức cường đại chấn động tinh hải, phía sau từng mảnh vỡ ngôi sao xuất hiện rất nhiều thân hình cường đại.

Trong lòng Hứa Ứng trầm xuống, lập tức chuyển hướng.

Lúc này phía sau cũng có từng luồng khí tức phóng lên tận trời, trong tinh hải lại có rất nhiều thân hình cường đại bước ra.

“Đế Quân hạ lệnh, đoạt mạng Tiểu Thiên Tôn có thể đổi lấy một suất phi thăng!’

Một giọng nói già nua vang lên, thản nhiên nói: “Chư Thiên Vạn Giới, ai lại không điên cuồng?”

“Hứa Ứng, khi ngươi giết Kế đạo nhân, chúng ta đã thấy sự cường đại của ngươi.”

Một cường giả tổ đình đi tới, thản nhiên nói: “Nhưng cho dù ngươi có mạnh hơn nữa cũng không thể mang theo Tiểu Thiên Tôn sống sót ra khỏi Loạn Tinh hải!”

Trong lòng Hứa Ứng từ từ trầm xuống, y không sợ bất cứ ai trong số những kẻ đi vào Loạn Tinh hải. Những người này mạnh thì mạnh đấy nhưng đơn đả độc đấu thì y có tự tin giết chết bất cứ kẻ nào, cho dù đối phương nổi tiếng đến đâu đi nữa.

Nhưng nhiều cường giả như vậy xuất hiện trong Loạn Tinh Hải, kiến nhiều còn cắn chết voi, huống chi trong số những cường giả này có rất nhiều người có tu vi không kém gì y!

Khóe mắt Hứa Ứng giật giật, lấy một sợi dây thừng ra, Tiểu Thiên Tôn đi tới nằm nhoài lên lưng y.

Hứa Ứng dùng dây thừng buộc hắn vào người mình rồi thu hồi nguyên thần Tam Thanh trong cơ thể Tiểu Thiên Tôn, hạ giọng nói: “Đừng sợ, ta mang ngươi giết ra ngoài!”

Y mới nói đến đây, đột nhiên trước mắt hiện lên một cảnh tượng, cũng là bước đường cùng như vậy, cũng là thiếu niên mười bốn tuổi, nhưng khi đó mình lại cười nói với một bé con: “Đừng sợ, ta mang ngươi giết ra ngoài.”

Cảnh tượng đó như tái hiện lại.

Hứa Ứng đang định lao ra, đột nhiên trước mặt hiện lên ánh đỏ, một dải lụa đỏ bay tới, xuyên qua dưới nách y, lượn một vòng sau đầu rồi lại xuyên qua một bên nách khác.

Hỗn Thiên lăng bay phất phới, lấp lóe tiên quang.

Hứa Ứng đang kinh ngạc, đột nhiên dưới chân nóng lên, hai cái Phong Hỏa luân xé gió bay tới, xuất hiện dưới chân hắn.

“Đùng!”

Một ánh lửa bay tới, trong tay y nhiều thêm một mũi Hỏa Tiêm thương!

Gạch vàng và Càn Khôn quyển khẽ rung động, một cái lồng qua vai y, một cái treo trên đỉnh đầu y!

Chỉ trong chớp mắt, Hứa Ứng khắp người đều là tiên khí, vũ trang đầy đủ, bảo bối trên người tỏa tiên quang tứ phía!