Chương 781: Bằng hữu trong kiếp đầu 1

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 781: Bằng hữu trong kiếp đầu 1

Thần ma được thờ trên bệ là một bức tượng hung ác dữ tợn, không có khí hương hỏa nặng nề.

Hứa Ứng đi vòng một lượt, thấy không có gì thú vị bèn tới ngoài miếu. Sau miếu có ngọn núi, có đạo nhân canh miếu mới từ trên núi xuống, tay gánh hai cái giỏ, trong giỏ còn chút tàn hương.

Hứa Ứng dò hỏi: “Trong miếu này thờ cúng thần thánh phương nào?”

“Thờ một kẻ vô danh, chẳng biết lai lịch ra sao, dù sao rất lâu trước đây cũng ở chỗ này.”

Đạo nhân kia buông đòn gánh xuống, cười nói: “Ta là tạp dịch trong miếu, tên là Ngũ Liễu. Trong miếu nhiều hương quá nên ném lên núi ủ phân, trồng chút cây quả. Quý khách từ đâu tới? Lúc bình thường lạy vị thần linh nào?”

Hứa Ứng cười nói: “Ta từ hải ngoại tới, không lạy thần.”

Ngũ Liễu đạo nhân cười nói: “Làm chuyện trái lương tâm mới phải lạy thần. Ngươi không làm chuyện gì trái lương tâm?’

Hứa Ứng suy nghĩ rồi nói: “Ta chưa bao giờ làm chuyện gì trái lương tâm.”

Ngũ Liễu đạo nhân kinh ngạc nhìn y một cái rồi cười nói: “Người không thẹn với lương tâm như ngươi rất hiếm thấy. Nếu đã gặp, tiểu đạo sĩ nhất định phải mời ngươi uống hai chén.’

Hắn thu dọn đòn gánh, mang rượu thịt trong miếu lên, mời Hứa Ứng ngồi xuống, hai người rót rượu cùng uống.

Rất nhiều người đến đây thắp hương, đi qua bên cạnh hai người, thấy hai người lại vui vẻ uống rượu trong miếu, ai nấy nhíu chặt lông mày.

Ngũ Liễu đạo nhân cười nói: “Huynh đài nói mình chưa bao giờ làm việc gì trái với lương tâm, đạo nhân này từng nghe một chuyện, ngươi xem thử có trái lương tâm không. Trước đây có một thiếu niên chạy nạn tới một thôn, thôn kia không giàu có gì, trong ngoài thôn đều có yêu ma quấy phá, thôn dân kẻ chết thì chết, người trốn thì trốn, người ngoài thôn còn gọi bọn họ là yêu ma.”

Hắn rót rượu cho Hứa Ứng nói: “Thiếu niên này gây ra rất nhiều tai họa trong thôn, thiếu chút nữa giết chết tất cả mọi người trong thôn nhưng cũng cứu được rất nhiều người. Hắn dẫn theo vài thôn dân to gan đánh yêu ma, còn dạy cho bọn họ pháp thuật, nói sẽ giúp các thôn dân có cuộc sống tốt hơn. Tất cả mọi người rất khâm phục nên chọn làm trưởng thôn.”

Hắn nâng chén rượu lên đặt bên môi nhưng không uống nói: “Sau này, đột nhiên có một ngày thiếu niên này biệt tăm, có người phát hiện hóa ra hắn quy thuận yêu ma. Ngươi nói xem trong chuyện này thiếu niên kia có trái lương tâm không?”

Hứa Ứng suy nghĩ rồi nói: “Nếu thiếu niên này không tới thôn, thôn sẽ ra sao?”

Ngũ Liễu đạo nhân suy nghĩ một hồi rồi nói: “Có lẽ sẽ thảm hại hơn.”

Hứa Ứng cười nói: “Thiếu niên tới thôn, đã cứu thôn, sao lại là thẹn với lương tâm?”

Ngũ Liễu đạo nhân sắc mặt chán chường, đặt chén rượu xuống nói: “Có lẽ chưa bao giờ thấy hi vọng cho nên không biết tuyệt vọng là gì. Thiếu niên kia mang hi vọng tới, lại hủy nó đi, cho nên mới càng tuyệt vọng.”

Hứa Ứng cảm khái nói: “Đúng là như vậy, sau này thiếu niên kia ra sao?”

Ngũ Liễu đạo nhân suy nghĩ xuất thần, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch nói: “Sau này? Ta nghe nói hắn làm phản Tiên giới, bị người ta ám toán dọc đường, trấn áp tới tận bây giờ. Nhưng, ta chưa từng gặp lại hắn.”

Hắn như đã say, cầm theo vò rượu, lảo đảo đứng dậy đi ra khỏi miếu.

Hứa Ứng bám theo, chỉ thấy đạo nhân kia đi lên trên núi.

Hứa Ứng đi tới phía trước, đột nhiên thấy dưới chân mềm nhũn, dùng chân gẩy dưới đất, hóa ra toàn bộ ngọn núi đều do tàn hương tạo thành.

Y tỉnh lại.

Không phải ngôi miếu này thờ tượng thần hung ác dữ tợn kia, mà chính là Ngũ Liễu đạo nhân.

Đám người đi vào ngôi miếu chẳng chút bắt mắt này dâng hương, hương bọn họ cháy thành tro tàn, được Ngũ Liễu đạo nhân quét sạch, đổ ra sau núi, dần dà tạo thành một ngọn núi lớn!

Còn những người tới dâng hương lại không ngờ thần linh mà bọn họ khấn bái thật ra ở ngay bên cạnh bọn họ, chính là đạo nhân hoàn toàn không đáng chú ý kia!

Hứa Ứng nhìn lên đỉnh núi, tàn hương chất đống lên thành núi, lực lượng hương hỏa hùng hồn không gì sánh được. Có thể thấy hắn mạnh mẽ tới mức khó lòng tưởng tượng!

“Thiếu niên đi vào thôn trang mà hắn nói thật ra chính là ta? Thôn trang trong miệng hắn thật ra là tổ đình. Có lẽ hắn là người quen trong kiếp đầu tiên của ta.’

Theo câu chuyện mà Ngũ Liễu đạo nhân kể cho y, có lẽ y là một trong số những người đã đi theo y trong kiếp đầu, do có hi vọng nên mới càng thất vọng, dẫn tới ý chí sa sút, ẩn cư nơi này.

“Nhưng ta không nhớ năm xưa mình đã làm gì.” Hứa Ứng nói với cây liễu bên cạnh.

Y không nhớ được.

Trí nhớ của y bị phong ấn, hơn bốn vạn năm qua lang bạt khắp nơi, trải qua từng đợt vận mệnh mà người khác an bài, ngơ ngơ ngác ngác, không khác gì kẻ ngốc.

Trên đỉnh núi, Ngũ Liễu đạo nhân ngồi dưới tán cây, tay xách vò rượu gác lên đầu gối, nhìn về phương xa.