Chương 791: Mặt nạ Tiểu Thiên Tôn 1
Trong tổ đình tứ thánh, người cao to tên là Cao Dương, nửa trên ẩn trong mây mù, đột nhiên giơ tay ra, năm ngón tay giang rộng khắp phương viên mấy chục mẫu, đè thẳng xuống!
Dưới bàn tay này, ngọn lửa hừng hực dấy lên, cứ như ruộng lửa lớn vài chục mẫu!
Người vừa nói chuyện tu vi không yếu, lập tức tế ra tiên khí Huyền Cơ thuẫn, nghênh tiếp bàn tay của Cao Dương. Tiên khí và pháp thuật tổ đình va chạm, phù văn Tiên đạo và đoạn văn, hai hệ thống lực lượng khác biệt xung đột, hào quang lóa mắt bắn giữa Huyền Cơ thuẫn và bàn tay khổng lồ của Cao Dương, như hai cánh bướm sặc sỡ!
Tuy tiên khí kia có thể chịu được một đòn từ Cao Dương trong tổ đình tứ thánh, nhưng trong cơ thể tu sĩ kia lại xuất hiện nội hỏa, thiêu đốt nguyên thần và khu vực Hi Di, chỉ trong khoảnh khắc đã đốt trụi thân thể hắn, nguyên thần cũng bị thiêu sạch!
Người điều khiển đã chết, tiên khí lập tức mất khống chế, hóa thành một luồng tiên quang xé gió bay đi.
Ở đằng khác, người lùn nhất trong tổ đình tứ thánh Ngải Thần đối thủ lao tới, kéo một đại cao thủ của một đại thế giới vào trong lòng đất, hai người giao chiến trong lòng đất.
Lại thấy mặt đất tách ra một khối lớn, đột nhiên có tiên khí phá tan mặt đất chui ra, bay lên bầu trời, là chủ nhân của tiên khí đã chết trong tay Ngải Thần.
Nhị thánh còn lại người béo tên là Bàng Hầu, người gầy tên là Thọ Công, ai nấy cũng lao về phía đám cường giả tổ đình định bỏ trốn, đại khai sát giới!
“Khốn kiếp!”
Hơn mười người bay lên không trung, sắc mặt nghiêm nghị, ai nấy tế tiên khí trấn giáo của mình ra, đè thẳng xuống người Thọ Công, cười lạnh nói: “Mấy năm nay Ma Vực có thể an ổn, các ngươi có thể sống sót tới bây giờ, đều là vì các ngươi an phận trong góc không phản kháng! Bây giờ các ngươi dám tạo phản, muốn bị diệt tộc hay sao?”
Thọ Công bị chế ngự tới mức không thể động đậy, tam thánh còn lại bay tới, ai nấy tế nguyên thần của mình ra, như tứ đại thần linh nguyên thủy, tiếng lê dân lễ bái tụng niệm vang đội, nâng một loạt tiên khí lên, không cách nào giáng xuống!
Bàng Hầu cười ha hả nói: “Nếu năm xưa Hứa Thiên Tôn không phi thăng, chúng ta đã phản từ lâu rồi!”
Tứ thánh đồng tâm hợp lực, hất bay đống tiên khí kia, ai nấy giết ra, hạ thủ giết chết hơn mười luyện khí sĩ các giới kia.
Cùng lúc đó, một tòa Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp bay tới, tỏa hào quang vạn trượng. Viên Công Thông thống lĩnh đông đảo đệ tử Linh Lung thiên tông giết tới tàn tích Tử Vi.
“Tiểu Thiên Tôn quyết tâm hành động, chống lại ức hiếp từ vạn giới, sao chúng ta có thể không theo?”
Viên Công Thông đứng trên Linh Lung bảo tháp, thất bảo tỏa hào quang đối đầu với tiên khí, cười ha hả nói: “Hôm nay là ngày tổ đình ta nở này nở mặt!”
Cùng lúc đó lại có một môn phái tổ đình đánh tới, là quan chủ Ngũ Trang quan, hắn tế ra một gốc cây khô khốc, quát lớn: “Chúng ta bị sỉ nhục là ma tộc, đạo của chúng ta bị gọi là Ma đạo, giết tộc nhân của chúng ta mà còn thóa mạ thi thể của chúng ta là trừ ma vệ đạo, đáng lẽ nên ra tay từ lâu, giết sạch lũ thú vật này!”
Lại có tông chủ Thúy Hoa tông đánh tới, pháp bảo được tế lên cũng rách tung tóe, là một cái lồng lớn tạo hình chín con kim long.
Thúy Hoa tông tế Cửu Long tráo rách rưới lên, hóa thành chín con hỏa long đánh về phía cường giả các giới đang bỏ trốn, tức giận nói: “Lúc trước đám người tự xưng chính đạo các ngươi lao vào tổ đình, muốn tới thì tới muốn đi thì đi, muốn giết ai thì giết, ngay cả đệ tử Tiểu Thiên Tôn là Sở Thiên Đô cũng nhiều lần bị các ngươi khiêu chiến trong thánh địa tổ đình. Nhưng, nay đã khác xưa!”
Còn có cao thủ không biết của môn phái nào, pháp bảo tế lên là một bình lưu ly vỡ nát chỉ còn đáy bình, chứa nửa bình nước.
Cô gái kia tế nửa bình nước lên, giội nước xuống như cả một vùng biển rộng, vây khốn một vị cường giả và tiên khí của thế giới Cam Lộ, cười lạnh nói: “Trước kia chúng ta làm rùa đen rụt đầu, bây giờ tới phiên chúng ta phản kích!”
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, toàn bộ cao thủ trong tổ đình đều ra tay, thậm chí những thần ma được thờ cúng trong miếu cũng xuất thủ, chặn giết cao thủ vạn giới đang đào tẩu.
Bọn họ bất mãn với Chư Thiên Vạn Giới và Tiên giới đã lâu, không dám động đậy để mặc người ta ức hiếp, một là vì tổ đình đang là rắn mất đầu, hai là Chư Thiên Vạn Giới nắm đại thế, tổ đình không phải đối thủ, chọc giận người ta chỉ dẫn tới họa diệt tộc.
Khắp nơi trong tổ đình đều có khu vực Tiên đạo dị thường, nguy hiểm không gì sánh được. Đối với Chư Thiên Vạn Giới đây là nơi chim không thèm ỉa, không cần chiếm giữ nơi này.