Chương 793: Mặt nạ Tiểu Thiên Tôn 3
Đầu óc Hứa Ứng suy nghĩ điên cuồng, ra sức tìm kiếm cách thức cứu vớt Tiểu Thiên Tôn, nhưng từng loại biện pháp đều bị y phủ quyết.
Tiểu Thiên Tôn cố cưỡng ép trấn trụ thương thế, dốc nốt pháp lực cuối cùng, sau lưng hiện ra nguyên thần của bản thân, trấn áp Hứa Ứng.
“Sư phụ, ta tu luyện tới cảnh giới hiện giờ, sống hay chết, ta hiểu rõ hơn bất cứ ai.”
Tiểu Thiên Tôn mỉm cười, nguyên thần của hắn đã thương tích nặng nề, tam hồn thất phách rách rưới, hại đại Tiên Vương liên thủ, lưu lại đạo thương khó mà mài mòn!
Hắn điều động xiềng xích đại đạo còn sót lại, đánh vào thân thể Hứa Ứng, trong mũi bắt đầu chảy máu, hạ giọng nói: “Con quá vụng về, những gì người từng dạy con, con không lĩnh ngộ được, thường xuyên phải làm phiền người... Sau khi người phi thăng, mấy trăm năm sau con nghe nói người lại trở về, bị kẻ khác trấn áp. Con đã tới tìm người, con rất hận người, nhưng khi thấy người là không còn hận...”
Hắn bước tới, đi quanh người Hứa Ứng, vừa ra tay phá giải phong ấn tận sâu trong chân linh của Hứa Ứng, vừa tự nhủ: “Con thấy người sống cũng chẳng dễ chịu gì, con thử nghiệm mở phong ấn cho người, con muốn tự mình hỏi xem vì sao người lại phản bội tổ đình, vì sao người lại phản bội lý tưởng của chính người. Nhưng con quá ngu ngốc, từ đầu tới cuối con vẫn không giải được phong ấn trên cơ thể người. Hơn bốn vạn năm qua, con chỉ phá giải được tầng ngoài của bốn phù văn này...”
Con mắt hắn bắt đầu chảy máu, khóe miệng cũng có máu tươi không ngừng chảy ra, hai tay phá giải phong ấn bốn chữ, miệng vừa lẩm bẩm: “Con bắt đầu nghiên cứu Tiên đạo từ đầu, học tập học vấn của kẻ địch, nhưng dù sao con cũng không phải là người. Con thậm chí không thể hiểu được công pháp thần thông của bọn chúng, chỉ có thể học lại từ đầu, con học rất chậm, đến giờ vẫn không mấy tiến bộ.”
Sau khi phong ấn bốn chữ Linh Ngữ Hữu Ngữ chậm rãi phá giải, ký ức càng xa xưa của Hứa Ứng dần dần thức tỉnh, đẩy về trước thời đại của Kim Bất Di.
Hứa Ứng trong lòng căng thẳng: “Ngươi biết mình không thể phá giải toàn bộ phong ấn cho ta, vì sao còn cưỡng ép sử dụng pháp lực? Ngươi không thể đánh thức tất cả ký ức của ta đâu! Mau dừng tay! Ta giúp ngươi trấn áp thương thế, giữ mạng rồi tính!”
Tiểu Thiên Tôn không để ý tới lời y, tiếp tục phá giải phong ấn bốn chữ. Lúc trước đi với Hứa Ứng hắn rất ít nói, giờ phút này lại như muốn bộc lộ tất cả nỗi lòng tịch tụ suốt bốn vạn năm.
“Con từng nghĩ, sau khi phá giải phong ấn cho sư phụ con sẽ làm gì? Trách móc người, tra hỏi người, hay là ra tay giết người. Con nghĩ hết lần này tới lần khác, nhưng vẫn không làm được. Sư phụ, người nuôi con lớn, dắt tay con dạy con thần thông, con không làm được!”
Ký ức càng thêm xa xưa được lật ra, như một quyển sách mở dần tới trước, lật từng tờ từng tờ về quãng đầu, quay lại lịch sử càng xa xưa trong cuộc đời Hứa Ứng.
“Sau khi người đi, tất cả mọi người đều tuyệt vọng, cảm thấy tổ đình không thể phục hưng được nữa. Tứ thánh, Huyền Nhai Tử, Ngũ Liễu tiên sinh, Phan Ma thần, Linh gia tứ kiệt... còn rất nhiều sư thúc sư bá từng đi theo người, bọn họ đều tuyệt vọng. Con vẫn muốn học theo người, học theo hành động của ngươi, mang hi vọng tới cho bọn họ, khiến bọn họ tỉnh lại. Nhưng dù sao con cũng không phải là người!”
Hắn đột nhiên ho ra máu, máu tươi bắn trúng người Hứa Ứng.
Hứa Ứng muốn thoát khỏi trấn áp của hắn nhưng lại phát hiện mình không làm được.
Y lo mình sẽ làm Tiểu Thiên Tôn bị thương.
“Lần này, con làm được rồi.”
Tiểu Thiên Tôn nở nụ cười, cuối cùng cũng phá giải được phong ấn bốn chữ mà mình lĩnh ngộ, thân thể lung lay một chút, ký ức của Hứa Ứng đã mở tới giai đoạn ba vạn năm trước.
Thân thể Tiểu Thiên Tôn lảo đảo, Hứa Ứng vội vàng đỡ lấy hắn mới giúp hắn không ngã gục xuống.
“Người xem tổ đình đi, trận chiến vừa rồi của con đã giúp rất nhiều người khôi phục chiến ý, khôi phục lòng tin. Tiểu Thiên Tôn không phải Hứa Thiên Tôn, nhưng Tiểu Thiên Tôn có thể khích lệ tất cả mọi người!”
Hắn nắm chặt tay Hứa Ứng, cười nói: “Sư phụ, người từng nói với con, na pháp có một loại pháp môn luyện khí, là cắt gương mặt Thiên thần, luyện tinh khí thần của Thiên thần vào gương mặt Thiên thần, chế tạo thành mặt nạ. Đeo mặt nạ lên mặt là có thể biến thành bộ dạng của Thiên thần. Người cắt mặt của con ra...”
Hắn ngăn Hứa Ứng phản bác, lẩm bẩm nói: “Tiểu Thiên Tôn không thể chết, ít nhất trước mắt không thể. Nhưng mà, con không sống nổi nữa. Người đeo mặt nạ của con lên, tổ đình vẫn cần Tiểu Thiên Tôn.”
Hơi thở của hắn yếu dần.
“Sư phụ, người có thể làm tốt hơn con.”
Thân thể chuyện dần dần vô lực, tứ chi càng lúc càng nặng nề, ánh mắt dần mất đi thần thái: “Lần này, người đừng làm loạn nữa.”