Chương 802: Ta muốn giết ngươi, Hứa Ứng cũng chẳng cứu được 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 802: Ta muốn giết ngươi, Hứa Ứng cũng chẳng cứu được 3

Trong lòng Cô Xạ Tiên Tử càng cảm giác nặng nề, lập tức bỏ qua tiên sơn này.

“Lại một thi thể Tiên Vương.’

Cô lùi về Hỗn Nguyên cung, lại thấy tất cả mọi nẻo đường xung quanh Hỗn Nguyên cung đều có tiên thi không ngừng áp sát, chúng tiên đã biết tiên gia ép tới cửa Hỗn Nguyên cung, trong lòng cô lại càng lo lắng.

“Đây là tai kiếp Bồng Lai mà luật Nhân quả của ta đã tính ra được, nếu không chạy trốn, chúng ta đều khó thoát khỏi tai kiếp!”

Cô Xạ Tiên Tử thoáng chần chừ, nhìn về phía những tiên nhân canh trước Hỗn Nguyên cung. Bọn họ là người quen, nhưng bảo cô hi sinh cả tính mạng ở bên bọn họ, cô lại hơi chần chừ.

“Ta phi thăng Bồng Lai là vì trường sinh, là vì thành tiên, chứ không phải để chết ở nơi này!”

Cô cắn răng, xoay người bay đi.

Ngay lúc cô sắp bay khỏi Bồng Lai tiên sơn, lại thấy trên không trung, giữa những tiên sơn san sát có một bóng dáng quen thuộc bay thẳng tới, tránh né đám tiên thi truy sát.

“Viên Thiên Cương, hắn vẫn còn sống?’

Cô Xạ Tiên Tử bay tới trước, bắn ra tiên kiếm nhỏ bé, giết chết một tiên thi bao vây Viên Thiên Cương, tụ hợp với hắn.

Viên Thiên Cương thấy cô, vừa mừng vừa sợ, vội vàng nói: “Tiên tử, cô cũng thấy mấu chốt phá cục rồi à? Gặp dữ hóa lành mà ta tính ra là ở lúc này! Cô nhìn lên trời đi!”

Cô Xạ Tiên Tử đang định khuyên hắn theo mình rời khỏi Bồng Lai, nghe vậy lại nhìn lên bầu trời. Chỉ thấy trên không trung có rất nhiều thân hình giao thoa, chắc là cao thủ Quỷ Khư Hoa gia bố trí trận thế kỳ lạ nào đó.

Viên Thiên Cương nói: “Mấu chốt của gặp dữ hóa lành là phải đưa ra một cao thủ, diệt trừ đám cao thủ Quỷ Khư trên không trung! Bọn chúng mới là kẻ điều khiển thi thể, diệt trừ bọn chúng là phá giải được tình thế nguy hiểm của Bồng Lai! Thực lực của ta không đủ, không thể giết bọn chúng, nhưng thực lực của cô chắc sẽ làm được! Tiên tử, ta đưa cô ra ngoài!”

Hắn dốc toàn lực chém giết, yểm hộ Cô Xạ Tiên Tử lao ra ngoài Bồng Lai, cao giọng nói: “Tiên tử, an nguy của tất cả chúng ta giao cho cô đấy!”

Cô Xạ Tiên Tử lơ lửng trên không trung, y phục bồng bềnh, trong lòng đắn đo: “Nếu ta bỏ đi ngay bây giờ thì còn giữ được mạng sống. Nếu ta tới quyết chiến sinh tử với cao thủ Quỷ Khư, rất có thể sẽ chết ở đó. Dù sao Quỷ Khư không thể không phòng bị. Hơn nữa ta đã tính rồi, kiếp này chúng ta dữ nhiều lành ít.”

Đạo tâm của cô phân vân dữ dội, đột nhiên xoay người bỏ đi, hạ giọng nói: “Xin lỗi các đạo hữu, thứ cho ta không thể mạo hiểm sinh tử...”

Cô bay xa khỏi chiến trường, một lúc lâu sau, Cô Xạ Tiên Tử đột nhiên cắn răng lao lên tận trời, phóng về phía cao thủ Hoa gia bên dưới quái nhãn Quỷ Khư.

“Nhân quả là nhân quả trong quá khứ, tương lai còn chưa biết được! Có lẽ còn cơ hội sống sót, ngay trong lần đặt cược này đây!”

Cô đằng đằng sát khí, nếu cứ thế bỏ đi, cho dù cô có thể sống sót, nhưng cả đời này đạo tâm sẽ ăn năn tự trách.

Nếu vậy, chẳng thà dứt khoát phát vỡ luật nhân quả của mình, liều mạng vì chúng tiên Bồng Lai!

๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑

Tàn tích Tử Vi.

Tử khí như thác nước từ trên trời đổ xuống, treo cao giữa thiên địa. Quái nhãn Quỷ Khư che phủ bầu trời, trong quái nhãn Hứa Ứng và Ngũ Tuyệt Tiên Vương đứng đối diện nhau.

Lúc trước Ngũ Tuyệt Tiên Vương kinh hãi vì Hứa Ứng đỡ được Ngũ Tuyệt tiên quang của mình, tưởng là ký ức kiếp đầu của Hứa Ứng khôi phục, đợi khi thấy là thần nhân Thiên đạo mới yên tâm.

Năm xưa hắn cũng là một trong những Tiên Vương ngăn cản Hứa Ứng trên thiên lộ, bị Hứa Ứng kiếp đó giết tới mức kinh hãi, giờ vẫn hơi ám ảnh.

Hứa Ứng y phục phất phới, bước vào quái nhãn Quỷ Khư, thần nhân Thiên đạo lơ lửng sau lưng.

Quanh người Ngũ Tuyệt Tiên Vương có năm luồng tiên khí quấn quanh, mỉm cười nói: “Hứa Ứng, Tiểu Thiên Tôn, thua dưới tay ta hai lần. Lần thứ nhất là ở Thiên Thần điện, ta bảo đồ tử đồ tôn luyện thành Vạn Tiên Ngũ Tuyệt trận, đánh hắn trọng thương. Còn lần này hắn lại trọng thương, không thể không nhờ ngươi ra mặt cứu giúp. Đúng là đáng thương.”

Hắn không khỏi bật cười, nói: “Hắn nhờ ai cứu hắn chứ không nên nhờ ngươi. Bởi vì ngươi còn đáng thương hơn hẳn!”

Hắn cười ha hả nói: “Năm xưa ngươi bị cắt thành hơn mười phần, chia cắt sạch sẽ, bột bỏ thân thể nguyên thần, phong ấn ký ức, chỉ còn lại bất diệt chân linh. Hơn bốn vạn năm qua, bất diệt chân linh tái tạo thân thể, cứ như cái xác không hồn, không có năng lực nắm giữ vận mệnh của mình. Ngươi bị bỡn cợt hơn bốn vạn năm mà hắn còn nhờ ngươi cứu giúp, thế thì ai cứu được ngươi?”

Hứa Ứng đứng đối diện hắn, nhìn thẳng vào vị Tiên Vương này, nghe lời nói đó mà không hề lay động, thản nhiên đáp: “Ta khiến ngươi cảm thấy bị uy hiếp nên mới dùng ngôn ngữ khích bác, làm loạn đạo tâm của ta. Ngũ Tuyệt Tiên Vương, năm xưa sau khi các ngươi vây giết ta, tình cảnh thế nào?’