Chương 825: Tàn tích hợp đạo, Hứa Nhị Cẩu Tử 2
Hứa Ứng suy tư nói: “Giao tranh dưới hạ giới là biểu hiện của tranh đấu giữa bá chủ Tiên giới. Cõi âm xâm lấn, Quỷ Khư xâm lấn và Ma Vực xâm lấn có lẽ là minh tranh ám đấu giữa bá chủ Tiên giới. Ngoài ra còn có ta!”
Hứa Ứng đi tới đi lui nói: “Lúc trước mỗi khi ta thoát khỏi giám sát, bắt đầu tu luyện là Thiên thần các nơi sẽ tới trấn áp, thậm chí Tiên giới phái tiên nhân hạ giới đích thân trấn áp. Nhưng mấy năm nay ta không chỉ tu luyện mà còn bắt đầu phá giải phong ấn, mở được những ký ức phủ bụi khi xưa, vậy mà đến giờ Tiên giới vẫn không có động tĩnh gì lớn, cứ như không rảnh tay hỏi tới. Điều này hết sức kỳ lạ.”
Y nói như vậy, Tiểu Thiên Tôn cũng cảm thấy trong chuyện này có gì đó quái lạ.
Thần linh nguyên thủy ở Côn Lôn khôi phục, Côn Lôn mất khống chế, tứ đại bá chủ cõi âm lần lượt phục sinh, chỉ e cõi âm cũng có biến chuyển lớn nhưng đều không khiến Tiên giới coi trọng, thật quá quỷ dị!
Trước đó không lâu, Hứa Ứng mới gây động tĩnh rất lớn ở vùng đất Đạo Khải, Tiên giới cũng chỉ ra tay trấn áp tượng trưng một lần, sau đó không giải quyết được gì.
Chẳng lẽ Tiên giới cũng có vấn đề rồi?
Hai người này liếc mắt nhìn nhau, đồng thanh nói: “Chắc chắn trong chuyện này có chuyện lạ gì đó.”
Hứa Ứng nhanh chóng nói: “Tiểu Thiên Tôn, nội dung kế hoạch bổ thiên của ngươi là gì? Làm sao thực hiện? Có nói với người ngoài không? Chắc có người biết kế hoạch của ngươi, thuận nước đẩy thuyền, muốn làm đại sự tại Chư Thiên Vạn Giới!”
Tiểu Thiên Tôn nói: “Sư phụ, kế hoạch bổ thiên là ngươi nói ra, mấy năm nay ta chỉ hoàn thiện kế hoạch bổ thiên mà thôi. Đi theo ta.”
Hắn dẫn Hứa Ứng tới một cánh cửa tròn, nói: “Ta thu thập các loại mảnh vỡ đại đạo của Tổ Đình, đang muốn hoàn thiện kế hoạch bổ thiên của sư phụ. Năm xưa sau khi sư phụ đi khỏi, các vị thúc bá cũng quy ẩn, chỉ còn mình ta chỉnh lý những thứ này. Tuy trong Tổ Đình có không ít người biết chuyện này, nhưng có ai tiết lộ hay không thì không biết được.’
Hứa Ứng đi vào trong cửa tròn, kinh ngạc bật thốt lên một tiếng, chỉ thấy đi qua cánh cửa là một không gian khác.
Phía đối diện là một mảnh vỡ tiên khí lớn như ngọn núi, trên tiên khí có đạo văn kỳ dị, thi thoảng lại sáng lên.
Đây là một tiên khí vỡ nát từ thời cổ đại, đã tử vong, không còn linh tính.
Bên cạnh mảnh vỡ tiên khí này còn có từng dãy giá sách, Hứa Ứng cầm một quyển lên đọc một lượt, trên sách ghi chú thích của Tiểu Thiên Tôn đối với mấy đạo văn này, cùng với đạo văn mà hắn thử bổ sung.
Hứa Ứng đặt sách xuống, đi thẳng về phía trước, không bao lâu sau đã thấy một mảnh vỡ tiên khí khổng lồ khác, trông như quai của quả chuông.
Bên cạnh cũng có rất nhiều giá sách, bày biện thư tịch.
Hứa Ứng bay lên trên, dõi mắt nhìn quanh, chỉ thấy trong không gian này khắp nơi đều là mảnh vỡ pháp bảo khổng lồ, từng loại đạo văn sáng tối chập chờn!
Còn bên cạnh những mảnh vỡ pháp bảo này là một loạt giá sách, chất đầy thư tịch.
Nhưng thư tịch này chính là thử nghiệm bổ thiên của Tiểu Thiên Tôn trong hơn bốn vạn năm qua!
Hắn tìm khắp những di tích văn minh thất lạc, tìm kiếm mảnh vỡ pháp bảo mai một trong di tích, chỉnh lý phù văn đại đạo trong đó, thử căn cứ theo những đạo văn không trọn vẹn này tiến hành suy luận, bù đắp!
Đây là một nhiệm vụ khổng lồ tới mức khó lòng hoàn thành, sức người không thể làm xong, trí tuệ con người cũng chẳng đảm đương nổi!
Cho dù Tiểu Thiên Tôn không thể bổ thiên nhưng kiên trì suốt bốn vạn năm cũng đủ khiến người ta khâm phục!
Hứa Ứng trong lòng đầy cảm động, im lặng một hồi rồi nói: “Kế hoạch bổ thiên là ta đưa ra, ta còn phi thăng phản bội chạy trốn rồi, sao ngươi còn kiên trì làm tiếp?”
Tiểu Thiên Tôn suy nghĩ rồi cười nói: “Ai nói đó phải là mộng tưởng của mình ngươi? Sư phụ, ngươi dạy ta phải đưa ý chí ra khắp thiên hạ, sao nó không thể trở thành giấc mộng của ta?”
“Ý chí ra khắp thiên hạ?’
Hứa Ứng lẩm bẩm nói: “Chính ta còn không làm được, sao lại yêu cầu ngươi như vậy? Đúng rồi!”
Hứa Ứng mừng rỡ cười nói: “Ta vẫn luôn gọi ngươi là Tiểu Thiên Tôn, còn chưa biết tên thật của ngươi là gì. Nếu ngươi còn nhận ta là sư phụ, thế thì nên cho ta biết tên thật của ngươi.”
Tiểu Thiên Tôn thoáng chần chờ rồi nói: “Đệ tử cũng không nhớ rõ.”
Hứa Ứng cười nói: “Ngươi là do ta nhặt được, lại do ta nuôi lớn, còn định giấu giếm ta?”
“... Nhị Cẩu Tử, không biết cha mẹ là ai, cho nên...”
Tiểu Thiên Tôn mặt mày cau có, nửa ngày sau mới nói: “Chỉ có tên không có họ. Sau này gặp sư phụ nên mới được cho họ, Hứa.”
“Hứa Nhị Cẩu Tử?” Hứa Ứng hỏi.
Tiểu Thiên Tôn cắn răng gật nhẹ đầu.
Hứa Ứng im lặng một hồi rồi nói: “Sau này cứ gọi ngươi là Tiểu Thiên Tôn vậy.”