Chương 834: Diệu dụng của Kim Cương trác 2
Nhưng cũng vì vậy y mất cơ hội tốt nhất quan sát Võ Đạo Bỉ Ngạn!
“Hứa Nhị Cẩu Tử ra tay trước ta, thôi thôi, ta lĩnh ngộ Ly Hận thiên vậy!” Hứa Ứng ổn định tâm thần, tiếp tục làm theo lời Thái Thanh đạo nhân, lĩnh ngộ dấu ấn Đạo Tổ.
Dấu ấn Đạo Tổ ở Ly Hận thiên tuy tán loạn tả tơi nhưng thi thoảng lại nhận được một số cảm ngộ tinh diệu, có thể dẫn dắt cho y. Y từng dung hợp đại đạo ở vùng đất Đạo Khải, vùng đất Đạo Khải là đạo tràng của Thái Thanh đạo nhân, Thái Thanh đạo nhân là Thái Thanh nguyên thần của Đạo Tổ, lần này tập trung lĩnh ngộ, lại thêm lần trước hợp đạo có thu hoạch, có thể nói lĩnh ngộ đối với đạo pháp của Hứa Ứng tiến bộ thần tốc!
Bất tri bất giác y đã ở lại trong Đâu Suất cung mấy chục ngày mà vẫn đang đắm chìm trong lĩnh ngộ, thu thập dấu ấn Đạo Tổ rải rác Ngoan Thất thiên địa, lĩnh ngộ càng ngày càng sâu.
Thái Thanh đạo nhân đến thăm y vài lượt, thấy vậy thầm than trong lòng: “Người này mới là truyền nhân tốt nhất của Kim Cương trác, con rắn thối kia chỉ là rắn, nhưng thôi vẫn tốt hơn không có.”
Ngoan Thất và quả chuông cũng tới Đâu Suất cung thăm Hứa Ứng, thấy y vẫn lẳng lặng lĩnh ngộ, rắn và chuông đành về Bồng Lai, tiếp tục tu luyện.
Trên Bồng Lai có tiên quang từ Tiên giới, tiếp dẫn tiên khí, tu hành ở đây cũng rất thoải mái.
Từ khi Ngoan Thất được Thái Thanh đạo nhân nhập mộng dạy bảo, hắn như được khai khiếu, tu vi thực lực tiến bộ mãnh liệt, nhất là khi tế luyện Kim Cương trác, có thể nói lớn nhỏ như ý, thu phát tùy tâm!
Kim Cương trác được hắn luyện ra nhiều thần diệu, trong vòng âm dương nhị khí đan xen hóa thành hình thái cực, thu người thu vật, có thể biến hóa theo ý muốn.
Quả chuông thấy mấy ngày nay hắn tế luyện pháp bảo, kích động nói: “Thất gia, bảo vật của ngươi có uy lực ra sao? Hay là chúng ta so tài thử xem.”
Ngoan Thất cũng không biết Kim Cương trác có uy lực ra sao, bèn tế bảo vật này lên.
Quả chuông bay ào ào tới, hô to: “Ta nương tay một chút...’
“Xoạt~~” Quả chuông bị Kim Cương trác thu vào, khoảnh khắc sau đã rơi vào trong Thiên Cơ Điện, uy lực mất sạch, coong một tiếng rơi xuống dưới đất, lăn hai vòng rồi không hề nhúc nhích.
Quả chuông giật nảy mình: “Ta chết rồi?”
Ngoan Thất cũng giật nảy mình, cuống quít chạy tới, giơ đuôi chọc chọc quả chuông. Một lúc lâu sau quả chuông mới khôi phục tinh thần, cảm giác đạo hạnh trên người đã trở lại như lúc ban đầu, bèn nói luôn: “Thất gia, vừa rồi ta nương tay, không tính. Lần này ta dốc toàn lực!”
Ngoan Thất thấy nó không sao mới yên tâm.
Quả chuông lại bành trướng khí tức, điều động tất cả dấu ấn trên người, tăng cường uy lực tới cực hạn, không kém gì tiên khí, bay ào ào tới!
Trên thực tế sau khi được Trúc Thiền Thiền rèn luyện chế tạo lại, tính chất của nó đã là cấp bậc tiên khí, nó lại cực kỳ chăm học, bên trong vẽ ba ngàn phù văn Thiên đạo,muốn bên ngoài khắc vạn tượng vạn loại, còn có các loại phù văn Tiên đạo, bất luận hiểu hay không cũng lưu dấu lên người mình.
Đương nhiên uy lực của nó cũng không thể coi thường, giờ phút này muốn vãn hồi thể diện nên vận toàn bộ khí lực, phía ngoài có ba tầng hư ảnh quả chuông, phía trong có dấu đạo tràng Thiên đạo, tựa như Thần Vương Thiên đạo nâng chuông, chuẩn bị diệt thế!
“Xoạt~!”
Quả chuông lại không khống chế được mình bị kéo vào hình thái cực trong Kim Cương trác, mất sạch uy lực, rơi xuống đất vang lên tiếng leng keng, vô lực lăn hai vòng rồi không hề nhúc nhích.
Ngoan Thất cẩn thận từng chút một chọc vào thân chuông, thử dò xét: “Ngài chuông?”
Quả chuông đột nhiên đứng bật dậy, trong chuông vang lên tiếng người, cả giận nói: “Chắc chắn Thiền Thiền lão tổ lại bớt xén nguyên vật liệu rồi! Dừng phế liệu thay thế tiên kim mà Tây Vương Mẫu ban cho ta! Nếu không vì sao lúc vừa rồi ta còn chưa kịp thi triển chiêu thúc mà đã bị bắt rồi?”
Ngoan Thất thử dò xét: “Ngài chuông, liệu có thể nào là uy lực pháp bảo của ta mạnh mẽ quá không?”
“Tuyệt đối không thể!”
Quả chuông lao lên trời, kêu lên: “Lại lần nữa!”
Lần này nó vận dụng Nguyên Dục Bát âm, tiếng chuông chấn động, thậm chí phù văn tám chữ Linh Ngữ Tù Hữu Phong Cấm Hữu Ngữ cũng có năm cái được phát động!
Giữa các huynh đệ bọn họ những phù văn này là cấm thuật, tuyệt đối không thể vận dụng, nếu không có thể gặp cảnh huynh đệ tương tàn. Ngươi cho ta một phát cấm thuật, ta trả ngươi một môn cấm pháp, cả hai toi đời.
Nhưng quả chuông đã bị đánh tới đỏ cả mắt, chẳng buồn nghĩ nhiều, phát động phù văn phong ấn Tiên đạo!
“Xoạt~!:
Quả chuông lại bay vèo cái vào trong hình thái cực, mất sạch uy lực, rơi leng keng dưới đất.
Nó chán nản nằm gục dưới đất. Phù văn Tiên đạo mà quả chuông vừa sử dụng là phù văn phong ấn Hứa Ứng, nhưng những phù văn này cũng không phát huy được tác dụng đã bị vòng tay kia hóa giải, khiến nó cực kỳ chán chường.