Chương 847: Lôi âm tự có quỷ 2
Thế giới Nguyên Thú có quá nhiều khách câu cá và dân cắt rau hẹ, làm việc tính lợi ích cẩn thận từng chút một, hiếm thấy người chân thành.
Mà tấm lòng hai thầy trò này cũng cực kỳ giản dị.
Vốn dĩ Hứa Ứng chỉ tiện đường đi cùng hai thầy trò, không coi hai người bọn họ như bằng hữu, bây giờ thì tận đáy lòng đã coi họ là bạn bè.
“Ta không sao, chắc quệt trúng xương rồng dưới ao nên bị thương thôi.”
Hứa Ứng cười nói.
Hai sư đồ vẫn không dám lơ là, Hỏa Long Thượng Nhân lấy ra một phù chút, đốt thành tro bụi rồi ném vào trong ao, thì thào mấy từ: “Lui tránh! Tà linh lui tránh!”
Hứa Ứng thấy phù chú của hắn loáng thoáng phù văn quỷ thần cõi âm, đúng là thực học, thầm nghĩ: “Có phải lúc thường Thần Thứu cung khu quỷ trừ tà để kiếm sống không?’
Y ngẩng đầu nhìn lên trời, vết thương trên tay vẫn còn đau ê ẩm, trong lòng nghi hoặc không thôi.
Bóng người cao lớn đột ngột xuất hiện lúc vừa rồi mang theo thần lực quá khủng khiếp, dễ dàng phá bỏ Hồ Thiên Chứng Đạo kinh của y, có tu vi thần lực như vậy, chẳng lẽ là Huyền Không Thần Vương?
“Nhưng thần lực của vị Thần Vương này thật quá bá đạo hùng hồn? Lúc trước ta gặp Huyền Ngô Thần Vương là một trong Tứ Đại Thần Vương trên thế giới Thiên Đạo, nhưng pháp lực của Huyền Ngô còn không xứng xách giày cho hắn!”
Hứa Ứng thầm kinh hãi!
Y vận dụng Hồ Thiên Chứng Đạo kinh tuy bắt nguồn từ Ngọc Hồ Chân Nhân nhưng y có ngộ tính phi phàm, lại có căn cơ từ kiếp đầu, xét riêng trình độ Hồ Thiên Chứng Đạo kinh, nếu Ngọc Hồ Chân Nhân không có tiến bộ lớn, chưa chắc đã sánh được với y.
Y thi triển thần thông, trải qua Hồ Thiên phóng đại, uy lực tăng lên hơn mười lần, lại có đạo tràng Thiên đạo của bản thân gia trì, Giáng Cung tăng cường thân thể, nhưng giao thủ một chiêu với Huyền Không Thần Vương là lập tức bại trận!
Hồ Thiên Chứng Đạo kinh là thần thông thi triển từ khoảng cách xa, pháp lực Huyền Không Thần Vương đánh tới lại động được tới được căn cơ Hứa Ứng.
Nếu không phải Hứa Ứng cắt đứt liên hệ kịp thời, không chừng thương tích của y không phải chỉ là bàn tay.
“Hơn bốn vạn năm qua Huyền Không Thần Vương được bách tính trên Tu Di sơn tín ngưỡng thờ cúng, không chỉ có thần lực gia tăng tới mức độ cực kỳ đáng sợ, thậm chí còn tự động học được rất nhiều phù văn Thiên đạo, không còn là Thần Vương mù chữ nữa.”
Hứa Ứng thầm nghĩ.
Hàn Trạch Khang phe phẩy tay trước mặt y mới khiến y ngừng xuất thần....
“Hứa huynh đệ, nơi này quỷ dị, không nên ở lại lâu!”
Hàn Trạch Khang nói: “Chúng ta mau mau đi thôi. Trên đỉnh núi đại điển tế lễ đã bắt đầu rồi. Chúng ta đã hơi muộn, chậm thêm chút nữa không khéo đại điển sẽ kết thúc mất!”
Hỏa Long Thượng Nhân nói: “Kết thúc cũng chẳng sao. Lần đại điển lần này sẽ kéo dài hơn mười ngày, nhưng trải qua chuyện ầm ĩ vừa rồi, chỉ e Hứa tiểu hữu muốn vào cũng khá phiền toái.”
Hàn Trạch Khang bừng tỉnh: “Hứa huynh đệ, gương mặt khổng lồ trên bầu trời lúc vừa rồi giống tướng mạo ngươi! Nếu ngươi lên đỉnh núi bị người ta thấy mặt, e rằng sẽ có chuyện.”
Hứa Ứng lấy mặt nạ Sở Thiên Đô ra cười nói: “Ta có mặt nạ, có thể che mặt mình.”
Sở Thiên Đô thấy dáng dấp của mình quá đẹp, mất vẻ uy nghiêm, thế nên suốt ngày đeo mặt nạ. Hứa Ứng bắt chẹt được mấy cái ở chỗ hắn, hôm nay vừa vặn phát huy tác dụng.
Hàn Trạch Khang và Hỏa Long Thượng Nhân chưa từng tới Tổ Đình, đương nhiên không nhận ra cái mặt nạ này.
Hứa Ứng đang định đeo mặt nạ lên, lại đột nhiên phát hiện có điểm lạ. Y buông mặt nạ xuống nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy cảnh tượng trên Tu Di sơn đột nhiên biến đổi, không còn là thần quốc trong núi, chư thần san sát nữa.
Lọt vào tầm mắt y là mây mù trùng điệp, kim quang rực rỡ, tạo thành từng luồng hào quang hoa sen sinh trưởng từ trong mây mù.
Tu Di sơn trở nên khổng lồ hơn những gì y từng thấy, càng cao lớn hơn nữa. Trên núi có rất nhiều tượng Phật nguy nga đỉnh thiên lập địa, cái to cái nhỏ san sát nhau.
Còn trên đỉnh Tu Di sơn có động thiên khác, chư phật đầy trời ngồi giữa hư không, bảo quang lộng lẫy, xán lạn không gì sánh được!
Từng luồng Phật âm vang dội lan tỏa, gột bỏ chướng ngại trong tâm linh.
Hứa Ứng trong lòng nghiêm nghị: “Không tốt, trong Đại Lôi âm tự có tà linh thật! Chư phật định phá hỏng đạo tâm của ta, làm loạn tâm trí ta!”
Y vội vàng cao giọng nói: “Hỏa Long Thượng Nhân! Hàn Trạch Khang!”
Giọng nói của y vang lên chỉ nhận được tiếng vọng đáp lại, Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang vừa ở bên cạnh y đã không cánh mà bay!
Hứa Ứng không cần nghĩ ngợi, tế ra động thiên Tiên giới, lại chuẩn bị sẵn sàng lấy ra ba món pháp bảo Tiên Vương, cưỡng ép phá tan không gian này.