Chương 861: Người thu hoạch chung cực 2
Bên ngoài Phạm Thiên các, Hứa Ứng và Ngọc Xuyên công tử cùng nhau tản bộ, thưởng thức thắng cảnh Tu Di sơn.
Tu Di sơn tựa như tiên cảnh, đình đài lầu các, dòng nước uốn lượn, xa xa có cây cầu vắt ngang qua sóng, gần đó vườn tược thơ mộng. Tiên lộc gần gũi, tiên hạc thân thiện, trong núi còn có cự thú thái cổ nằm ngoài, thi thoảng lại phát ra từng tiếng gầm hừ.
Ngọc Xuyên công tử nhìn về đằng xa nói: “Lai lịch của Tu Di sơn cực kỳ cổ xưa, tương truyền đã tồn tại không biết bao nhiêu vạn năm trên thế gian, tông môn này gọi là Phật, cực kỳ thần thông quảng đại. Sau này chỉ trong một đêm mà tông môn biến mất, chỉ để lại Đại Lôi âm tự. Một nền văn minh cực thịnh lại tan thành mây khói, đúng là khiến người ta thổn thức không thôi.”
Hứa Ứng dò hỏi: “Ngọc Xuyên công tử có biết gì về chuyện Ma Vực xâm lấn bốn vạn năm trước không?”
Ngọc Xuyên công tử không nói năng gì.
Hứa Ứng cười nói: “Bốn vạn năm trước, Ma Vực vẫn chia năm xẻ bảy, tới giờ vẫn chia năm xẻ bảy như vậy, vốn không có thực lực xâm lấn đại thế giới Thái Thủy.”
“Khi đó Tiểu Thiên Tôn của Ma Vực chỉ là đứa trẻ mặt búng ra sữa, không thể quyết định chuyện xâm lấn đại thế giới Thái Thủy. Ta nghe nói lần đó Ma Vực xâm lấn là thiên địa đại đạo dị chủng lan tràn từ Tu Di sơn, kéo tới toàn bộ đại thế giới Thái Thủy.”
Ngọc Xuyên công tử cười nói: “Ý Ma Hầu là có người cố tình gây ra Ma Vực xâm lấn, tiện cho Huyền Không Thần Vương lập công? Suy nghĩ của ngươi thật quá to gan, phóng thích thiên địa đại đạo dị chủng của Tu Di sơn, ô nhiễm đại thế giới Thái Thủy, dẫn tới sinh linh đồ thán, tử thương trăm triệu sinh mạng, ai dám làm vậy?”
Hứa Ứng ánh mắt nhấp nháy,” nếu là để chiếm cứ Tu Di sơn thì sao? Nếu sau lưng người này có bá chủ Tiên giới làm chỗ dựa thì sao?”
Ngọc Xuyên công tử liếc mắt nhìn y một hồi nói: “Ý ngươi là tấm tiên triện bay ra từ Hỗn Thiên đỉnh?”
Hứa Ứng cười nói: “Ta có nói vậy đâu.”
Ngọc Xuyên công tử hít một hơi thật sâu rồi khen: “Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô, đệ nhất trong thế hệ trẻ của Ma Vực. Nghe danh đã lâu, hôm nay gặp mặt quả đúng là danh bất hư truyền! Không sai, đúng là sau lưng Huyền Không có một vị bá chủ Tiên giới làm chỗ dựa. Đợt Ma Vực xâm lấn năm xưa, Bạch gia ta cũng nghi ngờ là hắn cố ý phóng thích Ma đạo thời cổ đại, ô nhiễm thiên địa. Hắn muốn đặt chân trong đại thế giới này, muốn chiếm cứ Tu Di sơn thì nhất định phải có đại công đức! Đại công đức cứu vớt toàn bộ thế giới đủ để đẩy danh vọng của hắn lên cực điểm!”
Hứa Ứng nói: “Sau đó, hắn chiếm cứ Tu Di sơn cũng là thuận lý thành chương.”
Ngọc Xuyên công tử nói: “Đáng tiếc, tuy Bạch gia có suy đoán như vậy nhưng lại không thể đưa ra bất cứ chứng cứ gì.”
Hứa Ứng nói: “Chỉ cần tìm được địa điểm hắn phóng thích Ma đạo thời cổ đại là có thể tìm ra chứng cứ. Ta cảm thấy chắc chắn địa điểm này có liên quan tới Đại Lôi âm tự!’
Ngọc Xuyên công tử suy nghĩ một hồi, lại khen: “Sở Thiên Đô không hổ là Sở Thiên Đô! Năm xưa Huyền Không chiếm cứ Tu Di sơn rồi lập tức di dời đỉnh núi Đại Lôi âm tự. Nếu chuyện năm xưa là do hắn gây ra, thế thì chắc chắn địa điểm này có liên quan tới Đại Lôi âm tự!”
Hứa Ứng cười nói: “Nếu Ngọc Xuyên công tử có hứng thú, chúng ta có thể tìm kiếm địa điểm cũ của Đại Lôi âm tự.”
"Không hứng thú!" Ngọc Xuyên công tử quả quyết cự tuyệt.
Hứa Ứng kinh ngạc, không hiểu vì sao.
Ngọc Xuyên công tử thản nhiên đáp: “Có lẽ Sở huynh đệ hiểu lầm rồi, ngươi nghĩ là Cửu Thiên đạo tông ta có thù với Tu Di sơn, tưởng là Đế Quân và vị bá chủ sau lưng Thần Vương có oán hận. Thật ra không phải thế. Đế Quân và vị kia có quan hệ cạnh tranh, cũng là quan hệ hợp tác, đấu chứ không phá. Bất cứ tranh chấp nào dưới hạ giới, theo bọn họ thấy đều chỉ là trò chơi.”
Hứa Ứng hiểu ý hắn nói: “Trò chơi mà thôi, thắng bại trong trò chơi không ảnh hưởng tới quan hệ giữa bọn họ.
Ngọc Xuyên công tử cười nói: “Đây mới là khí phách của bậc đại nhân.”
Hứa Ứng thở dài, y còn tưởng Bạch Ngọc Xuyên sẽ là đồng bọn tốt, bây giờ xem ra, hắn không phải.
“Hóa ra trước mặt bá chủ như vậy thì tính mạng của muôn vàn sinh linh cũng chỉ là thắng bại của trò chơi mà thôi.”
Trong lòng y bỗng có cảm giác uất ức khó tả, căm tức mà không cách nào phát tiết.
Hóa ra, không phải chỉ Thiên đạo mục nát!
Ngọc Xuyên công tử nhìn giang sơn đại thế giới Thái Thủy rộng lớn vô ngần, thản nhiên nói: “Mục đích ta mời Sở huynh đệ ra gặp mặt không phải là vì chuyện này. Mục đích thật sự của ta là bản thân Sở huynh đệ.”