Chương 866: Lời nói gió bay 1

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 866: Lời nói gió bay 1

Tử Khê cười nói như rất quen thuộc: “Tiểu đệ nghe nói Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô tu luyện pháp môn thượng thừa nhất trong na pháp, sau khi luyện thành pháp môn này có thể thi triển toàn bộ lục bí, không chịu sinh lão bệnh tử. Ma Hầu, vì sao lần trước quyết đấu với Bạch Ngọc Xuyên ngươi không sử dụng lục bí?”

Hứa Ứng nói: “Đối phó với Bạch Ngọc Xuyên không cần vận dụng lục bí!”

Tử Khê lại nói: “Lục bí của Ma Hầu thiên hạ vô song, đúng là không cần thi triển lục bí. Ma Hầu sử dụng động thiên kia có phải là động thiên Tiên giới còn cao minh hơn? Liệu Ma Hầu có thể thi triển lục bí và động thiên Tiên giới một lần, để tiểu đệ mở mang tầm mắt?

Hứa Ứng lắc đầu nói: “Lục bí được gọi là bí, đâu thể tùy tiện cho người khác thấy?”

Nụ cười trên mặt Tử Khê vụt tắt, thản nhiên nói: “Năm xưa ở Ma Vực, ta thua dưới tay Ma Hầu, Ma Hầu thể hiện động thiên lục bí với ta, khoe khoang với ta. Hôm nay lại như kiểu không nhớ gương mặt ta. Thế thì, rốt cuộc ngươi là ai?”

Hỏa Long Thượng Nhân trong lòng giật thót, thầm hô hỏng bét: “Hứa công tử bị người ta nhận ra! Lần này toi rồi! Xú danh của hắn còn kinh khủng hơn, chỉ e mọi người còn oán hận vượt xa khách câu cá!”

Hứa Ứng sắc mặt nhẹ như mây gió cười nói: “Năm xưa ngươi thua trong tay Tử Y Ma Hầu, chứng kiến động thiên lục bí của hắn, chắc đã rút kinh nghiệm xương máu, trầm tư suy nghĩ biện pháp chiến thắng Ma Hầu. Kết quả ngươi đã nghĩ ra. Gặt hái khách khứa tới đây lần này chính là biện pháp mà ngươi nghĩ ra, có đúng không?”

Hỏa Long Thượng Nhân ngây ngốc, da đầu tê dại: “Đệ tử của Huyền Không Thần Vương chính là tên khách câu cá kia?”

Hàn Trạch Khang đi tới nói: “Sư phụ, buổi trưa ăn gì đây?”

Hỏa Long Thượng Nhân khó nhọc quay đầu lại: “Đồ đệ ngoan, giữa trưa không cần ta nấu cơm. Có lẽ vi sư không cần ăn cơm nữa rồi.”

Tử Khê mặt mày mỉm cười nhìn Hứa Ứng.

Hứa Ứng thản nhiên nói: “Ngươi hành động trông như kín kẽ không chút sơ hở, nhưng đối với người tinh thông Thiên đạo, tu vi của ngươi chỉ nhìn cái là ra. Ngươi nuốt hơn trăm đại cao thủ, tước đọat bí tàng và động thiên của bọn họ, tu vi thực lực thăng tiến mãnh liệt cho nên tới khoe khoang với ta, có đúng không?

Tử Khê cười nói: “Nói vậy là ngươi tinh thông Thiên đạo?”

“Biết nhiều hơn sư phụ Huyền Không của một một chút.” Hứa Ứng cười nói.

Tử Khê hạ giọng nói: “Nói vậy ngươi là Hứa Ứng rồi? Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh đang nằm trong tay ngươi?”

Hứa Ứng rảo bước đi về phía hắn, khen khợi: “Ngươi thật thông minh, Tử Khê, ta sợ ngươi sẽ chết yểu đấy.”

Chỉ trong khoảnh khắc khí tức của y đã khóa chặt lấy Tử Khê, Thiên Quan, Dao Trì và Thập Nhị Trọng Lâu vận hành, tăng cường tu vi tới cực hạn.

Tử Khê biến sắc, lập tức cảm ứng được áp lực cường đại hơn Sở Thiên Đô mấy lần mấy chục lần, Hắn vội vàng lùi lại,của ẩn thận nói: “Hứa đại ác nhân quả nhiên danh bất hư truyền, hung ác dữ tợn. Chuyện hôm nay chúng ta mỗi người lùi một bước, ngươi không nói ra ta là khách câu cá, ta cũng không nói ra ngươi là Hứa Ứng. Ngươi cứ coi như ta chưa từng tới đây, thấy sao?”

Khí thế của Hứa Ứng không hề buông lỏng, từ từ ép sát nói: “Tử Khê, ngươi có thấy trong Đại Lôi âm tự có một nhà sư trẻ tuổi bị nhốt trong bóng tối không?”

Tử Khê biến sắc, la lên thất thanh: “Ngươi cũng thấy?”

Hứa Ứng nhìn hắn một hồi rồi nói: “Ngươi có nghe thấy hắn hô cái gì không?”

Tử Khê lắc đầu nói: “Ta chỉ tình cờ đi lạc vào Đại Lôi âm tự, thấy ảo ảnh nhà sư trẻ tuổi đấy.”

Hứa Ứng khẽ nhíu mày nói: “Năm xưa sư phụ ngươi Huyền Không đào được cái gì trong Đại Lôi âm tự mà khiến cho Ma Vực xâm lấn.’

Tử Khê nói: “Một vị Phật. Một vị Phật còn sống!”

“Năm xưa Huyền Không đào được một vị Cổ Phật sống?”

Hứa Ứng kinh ngạc nói: “Ý ngươi là Huyền Không đào được một vị Phật ở Đại Lôi âm tự, dẫn tới thiên địa đại đạo biến đổi kịch liệt, ô nhiễm toàn bộ đại thế giới Thái Thủy?”

Vị Phật này thật quá cường đại!

Tử Khê đột nhiên giơ tay kết ấn, quát: “Hồng!”

Tâm thần Hứa Ứng bị hắn làm cho chấn động, ngay khoảnh khắc khí tức Hứa Ứng dao động, khí thế của Tử Khê đột nhiên dâng lên, chỉ trong chớp mắt đã tăng lên tới mức cực kỳ khủng khiếp. Nguyên khí, thần thức, thân thể, nguyên thần, âm dương và tâm lực đều đạt tới trình độ người thường khó mà tưởng tượng nổi!

Sau lưng hắn hiện ra sáu vầng sáng, ngang hàng với Hứa Ứng, cười nói: “Sư phụ ta định luyện hóa Cổ Phật kia, dẫn tới tai ương Ma Vực xâm lấn bốn vạn năm trước, nhưng cũng nhờ đó gây dựng được uy danh hiển hách của sư phụ!”

“Úm!”

Ấn pháp của hắn lại thay đổi, kết một loại ấn pháp khác, nương theo một tiếng Phạn âm, không ngờ khí thế lại tiếp tục tăng lên, áp đảo lại khí thế của Hứa Ứng!