Chương 892: Nữ tiên 1
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang trợn mắt há hốc mồm, đầu óc chấn động ầm ầm.
Chẳng lẽ Hứa đại ác nhân vốn không phải đại ác nhân?
Chẳng lẽ Hứa đại ác nhân là hậu duệ của một trong những nhân tộc cổ xưa nhất?”
Hứa Ứng cười nói: “Chuyện tương lai thì tương lai rồi bàn. Tây Vương Mẫu, lần này ta về là muốn thỉnh giáo chuyện Ngọc Hư cung.”
Tây Vương Mẫu kinh ngạc nói: “Ngọc Hư cung? Chẳng phải ngươi có một tòa Ngọc Hư cung rồi à? Ngay trong thế giới Bỉ Ngạn gì đó.”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Là một tòa Ngọc Hư cung khác. Tòa Ngọc Hư cung này mới là nguyên hình để ta chế tạo Ngọc Hư cung trong Bỉ Ngạn.”
Tây Vương Mẫu biến sắc: “Ngươi nhớ ra chuyện trong kiếp đầu rồi? Không đúng, nếu nhớ ra thì sao phải hỏi ta, cứ tới thẳng đó là được. Ngươi tới Tổ Đình đúng không?”
Trí tuệ của Tây Vương Mẫu cực cao, lập tức đoán được, nói: “Ngươi tới Tổ Đình, có người chỉ điểm cho ngươi tìm Ngọc Hư cung, có phải không?”
Hứa Ứng gật đầu nói: “Là một người tên Thái Thanh đạo nhân, nói Ngọc Hư cung ở Côn Lôn cảnh.”
Tây Vương Mẫu thở dài nói: “Quả nhiên là vậy, Thái Thanh đạo nhân vẫn còn sống?”
Hứa Ứng thuật lại chuyện của mình ở vùng đất Đạo Khải nói: “Thiên địa đại đạo ở vùng đất Đạo Khải khôi phục, hắn là nguyên thần của vùng đất Đạo Khải, cũng phục sinh theo.”
Tây Vương Mẫu sắc mặt buồn bã nói: “Hóa ra chỉ còn thiên địa tự nhiên sống sót, vị đạo hữu kia qua đời rồi hay tìm được Bỉ Ngạn chân chính...”
Tây Vương Mẫu xốc lại tinh thần nói: “Côn Lôn cảnh có hai, một là chỉ Côn Lôn sơn này, một cái khác là khu vực đạo cảnh, chẳng qua nơi đó đã không trọn vẹn. Nếu ngươi muốn tới thì đợi ta mấy hôm, ta chuẩn bị ổn thỏa rồi đưa ngươi vào.”
Hứa Ứng vội vàng cảm tạ, thoáng chần chờ rồi lại hỏi: “Tây Vương Mẫu, sao không thấy vị nữ tiên kia?”
“Ngươi muốn gặp cô ấy?” Tây Vương Mẫu mỉm cười hỏi.
Hứa Ứng hơi nhăn nhó nói: “Không phải muốn lắm, là hơi muốn...”
Tây Vương Mẫu xua tay cười nói: “Cô ấy làm việc cực khổ, thời gian qua cũng mệt mỏi rồi, ta để cô ấy nghỉ ngơi trong cung, ngươi cứ đến gặp là được.”
Hứa Ứng trong lòng vui mừng, đứng dậy đi tới khu vực cung điện phía sau của Vạn Thần cung.
Diện tích Vạn Thần cung khá lớn, trong cung có núi có sông, cảnh sắc nên thơ. Hứa Ứng rảo bước đi trong cung, ngắm nghía cảnh quan bốn phía, chợt nghe tiếng đàn vang vọng cùng tiếng nước chảy róc rách.
Hứa Ứng lần theo âm thanh đi tới, chẳng bao lâu sau đã tới bên dưới một thác nước, thác nước không cao, chỉ khoảng hai ba trượng, dòng nước róc rách hội tụ thành đầm, chảy qua bên dưới cầu.
Nhưng lúc đi tới trên cầu lại thấy thác nước từ núi cao vạn trượng đổ xuống, hùng tráng không gì sánh được.
Đây là phong cảnh đặc biệt của Vạn Thần cung, khung cảnh này nhìn từ xa lại thì nhỏ bé tinh xảo, nhưng tới gần lại thấy bao la hùng vĩ.
Hứa Ứng đi tới đầu các, chỉ thấy cách đó không xa có một gian các, tiếng đàn vang lên từ trong các.
Y ngẩng đầu nhìn lên, cửa sổ lầu các đang mở, có người ngồi trên tầng đàn tấu cổ cầm, tiếng đàn thong thả êm dịu, như tâm trạng của người đánh đàn lúc này.
Đột nhiên tiếng đàn rối loạn, như cõi lòng cũng theo đó loạn theo.
Hứa Ứng đứng dưới lầu các, chỉ nghe tiếng đàn chậm rãi ngừng lại rồi thấy vị nữ tiên kia xuất hiện trước song cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt giao nhau với cô, nở một nụ cười.
Cô gái trên lầu cũng nở nụ cười, biến mất khỏi song cửa sổ, một lúc lâu sau cô mới từ trên lầu đi xuống, tới bên cạnh Hứa Ứng.
Cho dù nàng không còn là Nguyên Vị Ương, nhưng khi thấy nàng trái tim y vẫn lạc nhịp.
Hứa Ứng nhớ tới những chuyện lần đầu mình gặp nàng, nhớ tới lúc bắt long thu trên cây hòe, nghĩ tới chuyện không kiêng nể gì tung hoành trong Thần Đô, nhớ lại phấn son kiều diễm.
Hứa Ứng cố nén cảm xúc lạ trong lòng, cười nói: “Nhiều năm rồi không gặp.”
“Nguyên Vị Ương” nói: “Lần trước từ biệt, đến giờ đã bảy năm.”
Hứa Ứng ngây ngẩn: “Bảy năm? Thời gian trôi qua nhanh quá.”
Hai người đi song song, Hứa Ứng há miệng, định giảng giải cho nàng những đạo pháp thần thông mà mình lĩnh ngộ được trong thời gian này, định giới thiệu cho nàng các pháp môn tổ pháp mà mình lĩnh ngộ ra, nhưng lời tới khóe miệng rồi lại phát hiện dường như vị nữ tiên này sẽ không cảm thấy hứng thú.
Nàng đã là tiên nhân, không còn sinh lão bệnh tử, mình nói mấy chuyện tu hành thường ngày trước khi thành tiên với nàng cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Lúc trước nàng là Nguyên Vị Ương, là Phùng Tuyết Nhi, là Yến Bảo Nhi, y có thể trò chuyện với nàng những chuyện này, nhưng bây giờ nàng là nữ tiên tuyệt thế, được lại không thể bàn luận.
Dường như giữa hai người có vách ngăn rất dày, nhìn nhau thôi cũng thấy mơ hồ.