Chương 896: Ngươi muốn lật trời? 2
“Tiên nhân truy kích chắc chắn có một món tiên khí cực kỳ lợi hại, có thể khóa chặt Côn Lôn, liên tục truy đuổi, thậm chí mang truy binh xuyên qua Chư Thiên Vạn Giới!”
Tây Vương Mẫu khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn về phía tiên khí.
Nguyên thần của nữ tiên mênh mông, thần thức như sợi tóc, kết nối với Chư Thiên Vạn Giới, đang chuẩn bị điều động pháp lực, tiếp tục di chuyển Côn Lôn rời khỏi thế giới này tiến tới thế giới khác!
Ngay khoảnh khắc sau, thiên địa rung chuyển, Côn Lôn biến mất khỏi thế giới này.
Thế giới Thiên Nguyên.
Cư dân sinh sống tại Vong Ưu thành đang lao động, đột nhiên hư không chấn động kịch liệt, hào quang dâng trào, ánh sáng lập lòe mọc từ dưới đất lên, chiếu rọi bầu trời, khiến cả nửa bầu trời rực rỡ không gì sánh được.
Tiếp đó dãy núi Côn Lôn nguy nga hùng vĩ lọt vào tầm mắt cư dân Vong Ưu thành. Núi tuyết mênh mông phủ kín tầm mắt bọn họ.
Xung quanh ngọn núi nguy nga này, Chư Thiên Vạn Giới như ánh sao bao phủ, treo đầy bầu trời, lóng lánh khó tả.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau lại thấy thiên địa vặn vẹo nghiêng ngả, dãy núi Côn Lôn vừa xuất hiện còn chưa đứng vững đã lại lao vào một chư thiên trên bầu trời.
“Viu~~”
Côn Lôn thần sơn biến mất không còn tăm hơi.
Cư dân Vong Ưu thành đang nghi hoặc, đột nhiên bầu trời lại vỡ ra, hào quang của một thế giới khác chiếu xuống. Nương theo tiên quang là một loạt những người y phục cổ quái, mang theo tiên khí mờ ảo, đạo văn trải rộng, đạo âm vang vọng.
Đạo âm kỳ dị khiến sinh vật xung quanh sinh trưởng, trở nên vặn vẹo yêu dị, thậm chí xuất hiện cảnh tượng nhiều giống loài dung hợp.
Thậm chí trong nghĩa địa cũng xảy ra chuyện lạ, có thi thể chết cả trăm năm leo từ trong mộ ra, người chết phục sinh đi lại trên đường!
“Côn Lôn đã đi rồi, chúng ta mau đuổi~~”
Đám quái nhân kia cũng nhanh chóng biến mất.
Nhưng dị tượng kia vẫn chưa biến mất, sinh vật bị Tiên đạo ô nhiễm xung quanh nhập thần, đi lung tung ăn thịt người, cực kỳ nguy hiểm.
Nữ tiên vận chuyển Côn Lôn thần sơn đi qua từng thế giới, sắc mặt Tây Vương Mẫu càng ngày càng nghiêm trọng, bà cũng nhìn ra thực lực nữ tiên đã tiêu hao rất nhiều, không kéo dài được bao lâu, chỉ e sẽ kiệt sức.
Mà truy binh vẫn bám theo không chịu bỏ qua, cũng không bị bọn họ cắt đuôi.
“Đạo hữu, không cần dịch chuyển Côn Lôn nữa!”
Tây Vương Mẫu đi tới, ngăn nữ tiên lại nói: “Chỉ e tiên khí mà truy binh vận dụng được chế tạo từ Côn Lôn thạch trên hai ngọn núi Ngọc Châu phong và Ngọc Hư phong. Sau khi dùng bảo vật này luyện thành tiên khí có thể đi qua vạn giới, theo dấu Côn Lôn. Cho dù chúng ta chạy tới đâu đi nữa cũng bị đuổi theo. Đã như vậy chỉ có thể chuẩn bị quyết một trận tử chiến thôi!”
Nữ tiên dùng lại, tới bên dưới động thiên Tiên giới của Côn Lôn, mượn tiên khí Côn Lôn cố gắng khôi phục tu vi. Tòa động thiên này kết nối với Dao Trì, có thể ngưng tụ Dao Trì tiên thủy là thánh dược cứu chữa vô thượng!
Còn Tây Vương Mẫu triệu tập tất cả chư thần Côn Lôn, chuẩn bị sẵn sàng trận địa nghênh địch.
Côn Lôn đột nhiên xuất hiện đè ép không gian, tạo thành lôi đình, vô số tia điện tụ tập xung quanh Côn Lôn thần sơn, sấm sét vang dội.
Bầu trời lúc sáng lúc tối, chư thần Côn Lôn thần sắc căng thẳng nhìn bốn phía xung quanh, đề phòng kẻ địch tập kích.
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang cực kỳ căng thẳng, thân thể Hàn Trạch Khang run rẩy nói nhỏ: “Sư phụ, chúng ta tới Bồng Lai thành tiên cơ mà? Sao lại chạy tới Côn Lôn đánh nhau với tiên nhân?”
Hỏa Long Thượng Nhân cũng run rẩy, cố kiềm chế không khiến giọng nói mình rung động theo: “Có lẽ đây là công trạng để gia nhập Bồng Lai.”
Hàn Trạch Khang nói: “Sư phụ, hôm nay chúng ta đánh nhau với tiên nhân, sau này liệu có thể phi thăng thành tiên được không?”
Hỏa Long Thượng Nhân im lặng.
Lục Ngô bên cạnh thật lòng an ủi bọn họ: “Còn muốn phi thăng thành tiên? Các ngươi có sống qua hôm nay hay không còn chưa biết được, nghĩ mấy cái đấy làm gì?”
Hai sư đồ mặt mày trắng bệch.
Khai Minh nói: “Lục Ngô, ngươi đừng hù dọa bọn họ. Thật ra thực lực của tiên nhân cũng không mạnh hơn bọn họ, mấy vạn năm qua không có tiên nhân phi thăng, trước đó tu vi thực lực của tiên nhân cũng chẳng khác hơn luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ hiện giờ bao nhiêu. Bọn họ độ Thiên kiếp chỉ là Thiên kiếp phương viên trăm dặm, đâu có như bây giờ động tí cả cả ngàn dặm? Với thực lực của các ngươi bây giờ, đánh chết mấy tiên nhân cũng không thành vấn đề.”
Thanh Loan ríu ra ríu rít nói: “Nghe Tây Vương Mẫu nói đám tiên nhân truy sát chúng ta thực lực bất phàm, có lẽ là trong nhóm tiên nhân đã phá hủy Côn Lôn năm xưa, hình như là chư tiên của Lôi Đình Đô Ti trong Lôi Bộ Tam Ti! Trong đó thống soái của Lôi Đình Đô Ti là Tiên Vương! Tiên nhân của Lôi Đình Lô Ti có rất ít Nhân Tiên, đa số là Địa Tiên, Thiên Tiên!”