Chương 902: Xưa nay không nuốt lời 1
“Vậy à?”
Hứa Ứng giơ tay phải, đột nhiên năm ngón tay giang rộng, trong đạo tràng của Phương Tùng Hòe có vô số phù văn Tiên đạo hiển hiện, các loại đạo văn Tiên đạo Vĩnh Trấn Linh Ngữ Tù Khốn Phong Cấm Hữu Ngữ chi chít, thắp sáng toàn bộ đạo tràng của hắn!
Còn trong những văn tự này, số từ nhiều nhất lại là chữ “Mệnh!”
“Viu~~”
Ngàn vạn phù văn Tiên đạo co vào, chỉ trong chớp mắt tất cả đại đạo liên quan tới lôi đình trong đạo tràng của Phương Tùng Hòe đều bị phong ấn, đạo tràng nhanh chóng co lại, kéo theo ngàn vạn phù văn kia cùng chui vào thân thể Phương Tùng Hòe!
“Thế thì để ta thay cha mẹ và tộc nhân đòi lại chút lãi!”
Hứa Ứng nắm chặt tay lại, nguyên thần Tiên đạo khổng lồ ngang Tây Vương Mẫu của Phương Tùng Hòe ầm ầm rung động, nhanh chóng vặn vẹo, bị cưỡng ép phong ấn, nhét vào thân thể hắn!
Vừa rồi Hứa Ứng bay lượn quanh Tây Vương Mẫu, qua lại tới lui là vì hiện tại.
Y đánh các loại phù văn Tiên đạo vào đạo tràng Tiên đạo của Phương Tùng Hòe trước . Sau đó đột nhiên bộc phát tất cả uy lực, cuối cùng cũng có tác dụng.
Y biết so với Tiên Vương như Phương Tùng Hòe, tu vi của mình kém quá xa, cho dù được Đế Quân “dốc túi truyền thụ”, chênh lệch tu vi cũng có thể khiến Phương Tùng Hòe tùy tiện né tránh, thậm chí cắt đứt phong ấn của y.
Cho nên y mới cẩn thận từng chút một, đầu tiên ghim các loại phù văn vào đạo tràng, trong đó mấu chốt nhất là phong ấn mệnh số của Phương Tùng Hòe.
Vì vậy phải vận dụng phù văn Tiên đạo chữ Mệnh.
Chữ “Mệnh” là lĩnh ngộ được đế quân, là Tiên đạo thay đổi số mệnh. Năm xưa Đế Quân dùng loại phong ấn này thay đổi số mệnh Hứa Ứng, khiến bốn mươi tám ngàn năm sau y không thể thoát khỏi vận mệnh của mình.
Hứa Ứng sợ tu vi của mình không đủ cho nên trong số phù văn phong ấn đánh ra nhiều nhất chính là chữ Mệnh. Phải thay đổi mệnh số của Tiên Vương Phương Tùng Hòe, thậm chí nắm giữ vào tay mình.
Phương Tùng Hòe đột nhiên đờ đẫn, không hề nhúc nhích, nguyên thần, đạo hạnh, thân thể, thần thức, nguyên khí, tâm lực, nhị khí và đại đạo của hắn đều bị tước đoạt phong ấn, khiến hắn cực kỳ hoảng sợ.
Hắn chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ của mình đều mất khống chế.
Đây chính là cảm giác bị người khác nắm giữ vận mệnh, bị trấn áp, bị phong ấn!
Lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ hãi, cực kỳ sợ hãi.
Trên bầu trời, uy lực khủng khiếp của Bích Tiêu Phạm Khí tiên trận vẫn còn, vẫn đang giáng xuống, lực lượng Tiên đạo hùng hồn ảnh hưởng tới thần linh Côn Lôn, khiến Thiên đạo của bọn họ cũng hỗn loạn theo!
Mọi người ngẩng đầu lên, tuyệt vọng nhìn cảnh tượng này.
Đột nhiên Bích Tiêu Phạm Khí tiên trận rối loạn, hào quang Tiên đạo khủng khiếp tan biến, đạo liên mạnh mẽ vỡ nát, hóa thành vô số đạo tượng sau đó tiêu biến.
“Xoạt~~”
Tiên hà tạo thành dòng lũ chảy xuống, gột rửa thần sơn trong Côn Lôn, không có sức uy hiếp, ngược lại khiến Côn Lôn như tiên cảnh, hào quang tiên khí lóe lên khắp nơi.
Bích Tiêu Phạm Khí tiên trận là tiên trận lợi hại nhất Lôi Bộ, nhưng không có người khống chế Phương Tùng Hòe, đương nhiên không còn đáng sợ.
Mọi người như trút được gánh nặng, ai nấy hoan hô không ngừng.
Vừa rồi Hứa Ứng đột nhiên hiện thân, phong ấn tu vi pháp bảo và thần thức của từng đối thủ của bọn họ, cuối cùng bọn họ cũng chuyển bại thành thắng, giải quyết đối thủ của mình.
Bây giờ tai họa ngập đầu đã giải trừ, khiến ai nấy kích động không thôi.
Trong tiếng hoan hô, Hứa Ứng cáo lỗi với Tây Vương Mẫu, dò hỏi: “Vị Tiên Vương Lôi Bộ này có còn tác dụng gì với Tây Vương Mẫu không?”
Tây Vương Mẫu chăm chú nhìn hắn, lắc đầu nói: “Tên này là một trong chư tiên đã hủy diệt Côn Lôn năm xưa, nhưng người giết ta không phải là hắn mà là Thiên Tôn. Cho nên hắn không có tác dụng gì với ta.”
Hứa Ứng cúi người tạ ơn, xách cổ áo Phương Tùng Hòe bay về phía Côn Lôn Ngọc Hư phong.
Phương Tùng Hòe vừa sợ vừa giận, ra sức giãy dụa, kêu lên: “Ngươi là dư nghiệt bất tử dân ở Côn Lôn, không ngờ ngươi còn sống được tới giờ! Ngươi có biết kết cục của cặp nam nữ bảo vệ ngươi rời khỏi Côn Lôn không?”
Hắn âm thầm tập trung tu vi, định phá tan phong ấn của Hứa Ứng, cười ha hả kêu lên: “Bọn chúng chết rồi! Bị thuộc hạ trong Lôi Đình Đô Ti của ta luyện chết bên ngoài Côn Lôn!”
Trái tim Hứa Ứng run rẩy kịch liệt nhưng vẫn giữ im lặng, tiếp tục kéo hắn bay tới Ngọc Hư phong.
Phương Tùng Hòe vừa xung kích phong ấn vừa cười lạnh nói: “Quan hệ giữa ngươi và bọn chúng rất gần gũi đúng không? Là sư huynh sư tỷ của ngươi, hay là huynh đệ tỷ muội của ngươi? Không đúng, còn thân thiết hơn nữa... là cha mẹ ngươi đúng không?”
Hắn ra sức xung kích phong ấn, nhưng khiến trong lòng hắn càng ngày càng nặng nề là hắn không thể khiến phong ấn dao động chút nào!