Chương 911: Tự mang nhân quả 1
“Bảo vật này là bảo bối trấn cung của Đâu Suất cung, chủ nhân Đâu Suất cung là một hóa thân thiên địa nguyên thần, cũng chính là Thái Thanh đạo nhân. Nhân quả của hắn có thể tùy tiện đè chết ngươi.”
Ngoan Thất giật nảy mình, vội vàng tháo Kim Cương trác trên chóp đuôi ra, ném đi.
Nhưng ánh bạc lóe lên, Kim Cương trác lại trở lại chóp đuôi hắn, như chiếc nhẫn cỡ lớn, gắn chặt vào đuôi.
Ngoan Thất lại gỡ ra, ném ra ngoài, Kim Cương trác lại bay về, mặc cho cái đuôi Ngoan Thất múa lên thành hư ảnh nó vẫn buộc chặn ở chóp đuôi hắn.
Ngoan Thất biến sắc, tháo Kim Cương trác ném ra rồi quát lớn một tiếng, khống chế âm dương nhị khí lao ầm ầm, tốc độ cực kỳ nhanh chóng, những nơi hắn đi qua chỉ lưu lại sấm sét ngang dọc!
Một lúc lâu sau, Ngoan Thất vẻ mặt chán chường bay về. Quả nhiên Kim Cương trác vẫn còn trên chóp đuôi.
Hứa Ứng an ủi: “Thất gia, không sao đâu. Ứng Tử ta và Thái Thanh đạo nhân có chút giao tình, cùng lắm tới cầu tình chỗ hắn, chắc chắn sẽ giải thoát ngươi khỏi Kim Cương trác này. Ngài chuông!”
Y quát lớn một tiếng, Ngoan Thất lập tức tháo Kim Cương trác ra, ném Kim Cương trác cho Hứa Ứng, sau lưng Hứa Ứng, tầng tầng động thiên Tiên giới mở rộng, dốc hết pháp lực nắm lấy quả chuông.
Quả chuông cũng dốc toàn bộ uy lực, tiếng chuông vang vọng tới mức kinh thiên động địa, đánh Kim Cương trác kia vào Tiên giới!
Động thiên Tiên giới ầm ầm khép lại.
Hứa Ứng, Ngoan Thất và quả chuông cười ha hả, Hứa Ứng giơ tay, Ngoan Thất giơ đuôi vỗ tay với y, quả chuông cũng đụng vào tay y một cái.
Một người một rất một chuông còn đang vui vẻ, đột nhiên bầu trời vỡ ra, Kim Cương trác xé rách hàng rào ngăn cách Tiên giới và thế gian, xuất hiện trên bầu trời Côn Lôn Thần Kiều.
Ngoan Thất và Ngoan Thất ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bầu trời xoay tròn, Kim Cương trác to lớn hóa thành quái vật khổng lồ có thể nuốt trọn ngôi sao, hút cả thiên địa vào!
Một luồng lực lượng khủng khiếp tới khó tả quấn lấy Hứa Ứng, Ngoan Thất và quả chuông, cưỡng ép nhấc bọn họ lên, hút vào không trung!
“Xoạt!”
Thân thể con rắn Ngoan Thất vừa bị hút vào trong thì thấy cái vòng bạc khổng lồ nhanh chóng thu nhỏ, siết chặt cổ hắn rồi nhanh chóng trượt về phía sau, mãi tới chóp đuôi mới chậm rãi dừng lại.
Bấy giờ Hứa Ứng, Ngoan Thất và quả chuông mới có thể hành động trở lại, rơi từ trên không trung xuống, lại hạ vào Thần Kiều.
Hứa Ứng và quả chuông đều trầm mặc.
Một lúc lâu sau, Hứa Ứng khuyên: “Thất gia, cái vòng này là tổ tông, ngươi cúng bái nó đi.”
Quả chuông lung lay hai cái nói: “Mời thần thì dễ, tiễn thần lại khó. Thất gia, ngươi tự tìm đường chết lại còn định làm liên lụy tới chúng ta, làm dấy máu lên người chúng ta. Thôi đừng có cố nữa.”
Ngoan Thất vẻ mặt cầu xin, gật đầu tán thành.
Bọn họ trở lại Côn Lôn Ngọc Hư phong, Hứa Ứng cũng nhớ lại suy nghĩ vừa rồi, kể lại cho bọn họ rồi nói: “Vì sao nhà sư trẻ tuổi kia cảnh cáo ta rời khỏi Bỉ Ngạn?”
Ngoan Thất đột nhiên nói: “A Ứng, ngươi mở động thiên Tiên giới, thế chẳng phải Tiên giới chính là Bỉ Ngạn? Rời khỏi Bỉ Ngạn chắc cũng là rời khỏi Tiên giới?”
“Kẻ ngu nghĩ lắm, ắt có cái đúng. Thất gia nói đúng! Có lẽ ý nghĩa của rời khỏi Bỉ Ngạn chính là rời khỏi Tiên giới!”
Hứa Ứng suy nghĩ rồi nói: “Nhưng vì sao lại phải rời khỏi Bỉ Ngạn?’
Y lắc đầu, thân thể lục bí ứng với lục đại bí tàng, có thể gia trì rất nhiều phương diện như thân thể, thần thức, hồn phách. Nếu Tiên giới cũng là Bỉ Ngạn, thế thì thứ Tiên giới mang tới cho người khác là trường sinh vĩnh thọ.
Bỉ Ngạn có lợi ích rõ ràng, vì sao lại rời khỏi Bỉ Ngạn?”
Huống chi tổ pháp lục bí là công pháp tổ truyền của Hứa gia, Hứa Ứng cũng vì tu luyện lục bí mà thu được lợi ích cực lớn.
Không tu luyện na pháp, lấy gì mà đấu lại cường giả Tiên giới?’
“Cho dù Bỉ Ngạn ra sao cũng phải tu luyện, huống chi pháp môn luyện khí chẳng phải pháp môn phi thăng Bỉ Ngạn à?”
Nhưng lời nói của nhà sư trẻ tuổi kia vẫn khiến y cảm thấy bất an.
Quả chuông nói: “Kéo nhà sư trẻ tuổi ấy ra khỏi bóng tối, hỏi hắn thật kỹ là biết nguyên nhân mà?”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Hắn đứng trong bóng tối, cách ta càng lúc càng gần, nhưng cho dù ta giơ tay thế nào cũng không thể nắm được hắn.”
Tình cảnh đó cực kỳ quỷ dị, sau khi y rời khỏi Tu Di sơn Đại Lôi âm tự, hình như nhà sư trẻ tuổi kia cũng đi theo y.
Cho dù y đi tới nơi này, nhà sư trẻ tuổi kia đều theo tới đó.
Thi thoảng Hứa Ứng lại bị hắn kéo vào trong bóng tối như ảo mộng kia.
Mỗi lần đi vào ảo ảnh như hắc ám đó, vị trí của nhà sư trẻ tuổi lại thay đổi, cứ như hắn đang dốc toàn bộ lực lượng đi về phía y.