Chương 921: Bái kiến cố nhân 1

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 921: Bái kiến cố nhân 1

Ông lão tóc trắng kia chính là Ngọc Hồ Chân Nhân, lão ta lườm một cái, tế ấm ngọc lên không trung rồi cười lạnh nói: “Hai tên các ngươi còn định giả ngây giả dại, chẳng lẽ tưởng ta sẽ dính bẫy lần nữa hay sao? Hôm nay đúng là may mắn, không chỉ đọat được pháp bảo mà còn bắt được hai tên trộm vặt. Quan trọng nhất vẫn là ngươi, Hứa Ứng!”

Lão ta xúc động khó tả, không nhịn được ngửa đầu lên trời cười nói: “Lần này ta phụng lệnh hạ giới một là vì ngươi, hai là vì kẻ mở động thiên Tiên giới. Không ngờ kẻ mở động thiên Tiên giới lại chính là ngươi. Hôm nay ta sẽ hốt gọn các ngươi!”

Ngọc Hồ Chân Nhân đang định tế ấm ngọc lên thì đột nhiên Hứa Ứng trầm giọng nói: “Thất gia, tế vòng lên!”

Hứa Ứng không cần nghĩ ngợi tế luôn Kim Cương trác lên!

Vòng bạc bay lên không trung, xoay tròn liên tục, âm dương nhị khí hóa thành thái cực đồ trong vòng.

Ngọc Hồ Chân Nhân cười nói: “Con rắn nhãi nhép mà dám chơi pháp bảo trước mặt ta, hôm nay thu luôn các ngươi!”

“Viu!”

Ấm ngọc biến mất không còn tăm hơi, bị hút vào trong Kim Cương trác.

Ngọc Hồ Chân Nhân ngơ ngác, lại nhìn về phía Kim Cương trác, chợt cảm thấy chư thiên ảm đạm, âm dương xoay chuyển, diễn hóa chư thiên vạn đạo, bất cứ đại đạo nào cũng khó lòng thoát khỏi khống chế của Kim Cương trác!

“Cái vòng này có thể hút cả ta vào trong!”

Trong lòng hắn thầm sợ hãi, không khống chế được mình rơi vào trong Kim Cương trác. Ngọc Hồ Chân Nhân lập tức quát lớn một tiếng, phát huy Hồ Thiên Chứng Đạo kinh tới cực hạn, cắt đứt không gian tung người bỏ chạy!

Đám người Hứa Ứng, A Phúc ngốc nghếch, Phượng Tiên Nhi ngẩng đầu lên, chỉ thấy Ngọc Hồ Chân Nhân dùng thần thông xé mở từng thế giới, xuyên qua những thế giới khác, cảnh tượng của thế giới khác biệt lọt vào tầm mắt.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau không gian của những thế giới mà Ngọc Hồ Chân Nhân đi qua lại xoay tròn vặn vẹo, rơi vào trong Kim Cương trác!

Hứa Ứng thầm kinh ngạc: “Đây là pháp bảo gì vậy? Uy lực thật quá phi lý?”

Ngọc Hồ Chân Nhân khó khăn lắm mới thoát được, cắn chặt răng, vô số pháp bảo trên người, mũ đội, y phục, trang sức, ngay cả đôi giày cũng bay ào ào về phía Kim Cương trác!

Chỉ trong khoảnh khắc, ông lão này đã trần trùng trục, lại nhân lúc rất nhiều pháp bảo ngăn cản Kim Cương trác trong một khoảnh khắc, Ngọc Hồ Chân Nhân lập tức tung người chạy tiếp!

Thủ đoạn ve sầu thoát xác như vậy khiến Hứa Ứng, A Phúc ngốc nghếch trợn mắt há hốc mồm. Phượng Tiên Nhi cuống quít che mắt, không dám nhìn vào.

Ngọc Hồ Chân Nhân chạy khỏi phạm vi bao phủ của Kim Cương trác, kêu lên: “Hứa Ứng, bản chân nhân thần thông quảng đại, am hiểu nhất là ám sát, ngươi cứ cẩn thận cái mạng nhỏ của mình!’

Đột nhiên phía đối diện có một con Kim Ô lấp lánh ánh sáng bay tới, hai thanh thần đao giao nhau trước ngực, không nói năng gì chém thẳng về phía lão!

Ngọc Hồ Chân Nhân phát động Hồ Thiên Chứng Đạo kinh, dùng thiên địa làm ấm, tung người nhảy lên trốn. Lão chỉ cảm thấy sau lưng trúng mấy chục đao, đao quang xuyên qua cả đạo tràng của hắn, cắt vào khu vực Hi Di, suýt nữa chém cả nguyên thần của hắn!

Thế giới Nguyên Thú rừng thiêng nước độc, ngay cả con chim đi ngang qua cũng vậy, Kim Ô kia chính là Kim Bất Di, sau khi Ngọc Hồ Chân Nhân giáng lâm Vân Mộng trạch, nó cũng rời khỏi Vân Mộng trạch chạy tới Cửu Nghi sơn.

Ngọc Hồ Chân Nhân tới Cửu Nghi sơn trước nó một bước, nó bám theo phía sau, lúc nghe Ngọc Hồ Chân Nhân nói sẽ ám sát Hứa Ứng, cơn thịnh nộ dâng lên đầu, không nói năng gì rút đao chém thẳng.

Nếu không phải Ngọc Hồ Chân Nhân trốn nhanh, chỉ e đã bị nó chặt thành thịt nát.

Lão điểu này thấy Ngọc Hồ Chân Nhân nhảy vào hư không, biến mất không còn tăm hơi, lúc này mới thu đao bay tới Cửu Nghi sơn, hạ xuống trước mặt Hứa Ứng, vui vẻ nói: “Tiểu chủ nhân về rồi!” Nói xong hai mắt bốc lửa, lệ hỏa tuôn rơi.

Hứa Ứng cũng vừa mừng vừa sợ, vội vàng an ủi hắn, cười phá lên nói: “Kim Bất Di, lần này ta về còn định tới thái dương tìm ngươi, không ngờ ngươi lại đi ra.”

Kim Bất Di nói: “Ta sợ mình lại làm liên lụy tới ngươi, nhiều ngày nay vẫn luôn chăm chỉ, mãi tới lúc cảm thấy trí nhớ khá hơn mới chạy ra tìm ngươi. Bọn họ là ai?”

Hắn nhìn sang phía Ngoan Thất, A Phúc ngốc nghếch, có vẻ hứng thú, đợi Hứa Ứng giới thiệu.

Ngoan Thất cứu quả chuông ra khỏi ấm ngọc, nghe vậy cũng có cảm giác không ổn.

Hứa Ứng thoáng chần chờ, nói: “Hắn là Ngoan Thất, vị này là A Phúc ngốc nghếch, cô gái này là Phượng Tiên Nhi. CÒn quả chuông, ngươi quên à?”

“Đương nhiên ta vẫn nhớ mà!” Kim Bất Di cười ha hả, giọng nói như chuông đồng nhưng lại thoáng chột dạ.

Hứa Ứng nghi ngờ, nhìn thấy sau đầu con chim lớn có một nguyên thần khốn kiếp nhỏ bé bay ra, móng vuốt cầm giấy bút, đang ghi chép gì đó, hết sức tập trung.