Chương 935: Đạo Thụ 1
Đột nhiên hắn cảm thấy tâm huyết dâng trào, không khỏi biến sắc: “Tử U minh đao của ta! Khốn kiếp, đúng là khốn kiếp! Ngô Tam Tứ, Bạch Ngọc Xuyên, các ngươi đúng là không khiến ta bớt lo!’
Hắn đột nhiên đứng bật dậy, sát ý ngút trời, nhưng lại lập tức ý thức được có gì đó không đúng, nhanh chóng kiềm chế ma tính trong đạo tâm, ngồi thẳng xuống, nhắm mắt ngưng thần.
Một lúc lâu sau hắn mới luyện bỏ được ma tính, cong ngón tay búng ra, một luồng sáng đen xé gió bay ra, lao xuống hạ giới.
Luồng sáng đen rơi vào Quỷ Khư là hóa thành Thiên Ma, có thể tiến vào thế gian bất cứ lúc nào. Nhưng trong Quỷ Khư Thiên ma đầy đất, không phải chỗ cho nó hoành hành, hơn nữa thi thoảng bầu trời lại vỡ ra, từng luồng hắc quang từ Tiên giới bay xuống, cũng đều là Thiên ma!
Trong quá trình tu hành, các tiên nhân cắt bỏ ma tính, đều ném xuống đây.
Đế Quân khôi phục bình tĩnh, thong dong nói: “Không nhịn trong chuyện nhỏ sẽ làm loạn kế lớn. Ta ngóng trông bên trên, nhưng bên dưới cũng có vô số đôi mắt nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của ta, ta không được phép phạm sai lầm. Tiên giới, phải có một đợt đổ máu lớn, phải có một đợt đại huyết tẩy, mới có thể có nhiều ghế trống.”
“Tam giới triều tịch, liệu có phải cơ hội không?” Hắn thầm nhủ trong lòng.
Tam giới triều tịch, rất nhiều người đang ngóng trông cơ hội này.
Còn trước lúc đó, quyết không thể phạm sai lầm.
“Hứa Ứng, ta tạm thời nhịn ngươi một chút.”
Khí tức của Đế Quân chậm rãi bình phục, hạ giọng nói: “Hơn bốn vạn năm trước ta phát hiện trong Vọng Hương đài Huyền Đô Ngọc Kinh sơn có thiên địa đại đạo khôi phục, cho nên lưu lại Tử U minh đao trấn áp. Ta dùng bảo vật này chặt đứt thiên địa đại đạo nơi đó, sau hơn bốn vạn năm vốn tưởng rằng lần này Bạch Ngọc Xuyên tới nơi sẽ nhận được công lao này, nào ngờ lại gặp ngươi.”
Ánh mắt hắn thâm thúy, nhìn về thời không hạ giới.
Tiên giới là thế giới cao cấp hơn, nhưng bây giờ Tiên giới đang tiếp cận thế gian.
Chư Thiên Vạn Giới dưới thế gian tập hợp lại một chỗ, như bay lượn trên mặt biển, tinh không sáng chói như nước biển.
“Bốn mươi tám ngàn năm trước là ngươi đánh thức thiên địa đại đạo trong Huyền Đô Ngọc Kinh sơn đúng không?”
Đế Quân thầm nhủ: “Bây giờ ngươi ngóc đầu trở lại, phá hỏng kế hoạch của ta ở Ngọc Kinh sơn, chẳng lẽ ký ức của ngươi đã khôi phục tới lúc xưa?’
Hắn hơi biến sắc, một lúc lâu sau vẫn không nói gì.
Hắn quyết không thể để Hứa Ứng khôi phục ký ức, Đông Sơn tái khởi.
Vọng Hương đài.
Đám người Ngọc Hồ Chân Nhân, Ngọc Xuyên công tử chạy ra ngoài phạm vi bao phủ của Kim Cương trác, đang hốt hoảng lang thang trong Vọng Hương đài, đột nhiên Ngọc Hồ Chân Nhân tỉnh ngộ: “Không đúng, không đúng! Nếu Hứa Ứng muốn giết chúng ta, vì sao không tế thanh tàn kiếm kia lên! Thanh tàn kiếm kia còn có thể chặt đứt cả Tử U minh đao của Đế Quân, một khi hắn tế thanh kiếm này lên, chúng ta làm sao mà trốn được.”
Huyền Không Huyền Thiên cũng lập tức tỉnh ngộ, Huyền Không nói: “Không phải hắn không muốn giết chúng ta mà là không thể. Vì thanh tàn kiếm kia không ở nơi này, không bị hắn điều khiển!”
Ngô Tam Tứ và Ngọc Xuyên công tử cũng lập tức tỉnh ngộ. Ngọc Xuyên công tử nghiến răng nghiến lợi nói: “Tam Tứ sư huynh, chúng ta giết ngược lại, đầu tiên bố trí Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận, sau đó tế Tử U minh đao lên chém con rắn kia, thế là hạ được Hứa Ứng!”
Ngô Tam Tứ tán thành, hai đại Thần Vương Huyền Tinh Huyền Thần lại nhìn về phía Huyền Thiên và Huyền Không, có vẻ rất cảnh giác.
Ngọc Hồ Chân Nhân cười ha hả nói: “Ngọc Xuyên công tử, đại ác nhân Hứa Ứng làm nhiều việc ác, chúng ta tạm thời buông bỏ ân oán, trước tiên diệt trừ hắn sau đó mới lý luận đúng sai, ý các ngươi ra sao?”
Ngọc Xuyên công tử nói: “Được, cứ quyết định như vậy đi!”
Đám người đang định trở về, đột nhiên Ngọc Xuyên công tử trong lòng máy động, một tấm kim triện bay ra từ trong mi tâm hắn, giọng nói của Đế Quân vang lên: “Ngọc Xuyên, chuyện Huyền Đô Ngọc Kinh sơn hỏng rồi, không cần tới đó nữa.”
Ngọc Xuyên công tử vội vàng cúi người lễ bái, dập đầu nói: “Đệ tử phụ lòng mong đợi của lão tổ tông!’
Giọng nói của Đế Quân tiếp tục vang lên trong tiên lục: “Chuyện này vốn không trách ngươi, là ta suy tính không chu toàn. Năm xưa Hứa Ứng là đối thủ khó giải quyết nhất của ta, bảo ngươi đi đối phó với hắn đúng là khinh thường hắn. Ngươi không thể triệt hạ đại đạo trong Thất Bảo cung, đại đạo tại đó khôi phục, ngươi tới chỉ là chịu chết.”
Ngọc Hồ Chân Nhân cách đó không xa nghe vậy trong lòng giật thót, lập tức bỏ qua suy nghĩ đánh ngược về, đánh mắt với hai vị Thần Vương rồi lẳng lặng bỏ trốn.