Chương 945: Vung quyền chém Thần Vương 1

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3 lượt đọc

Chương 945: Vung quyền chém Thần Vương 1

Hứa Ứng nghe vậy không khỏi kinh ngạc, thầm nghĩ: “Ngũ đại bá chủ là sao?”

Y không tiện nhắc lại ân oán nói: “Mạnh Bà, ta muốn biết vị trí của Bắc Đế.”

Mạnh Bà cảnh giác nói: “Bắc Đế? Ta không biết.”

Hứa Ứng nói: “Ngươi chuốc Mạnh Bà thang cho ta hơn bốn vạn năm ròng, ta và ngươi thù sâu như biển...”

Mạnh Bà cười lạnh nói: “Nhóc họ Hứa, ngươi tưởng lão thân sợ ngươi chắc? Cho dù thực lực của ngươi tiến bộ mãnh liệt, cũng chưa chắc ngươi là đã đối thủ của ta!”

Hứa Ứng ra vẻ thân thiết nói: “Tuy thù sâu như biển nhưng hơn bốn vạn năm qua ngươi dùng Mạnh Bà thang giả lừa gạt Tiên giới, thật ra trong lòng ta rất cảm kích ngươi. Ngày khác nếu ta bị bắt, chắc chắn sẽ không khai ngươi ra.”

Mạnh Bà sắc mặt âm trầm bất định, hai tay siết chặt tới nổi gân xanh. Một lúc lâu sau bà lão mới giãn nắm đấm, lấy một cái lá ra để lên mặt nước, buồn bực nói: “Ngươi đứng trên cái lá này, lá cây sẽ tự dẫn tới gặp Bắc Đế.”

Hứa Ứng cúi người cảm tạ, tung người nhảy xuống cầu Nại Hà, hạ vào chiếc lá.

Lá cây càng lúc càng lớn, hóa thành một chiếc thuyền con chở Hứa Ứng bồng bềnh đi xa.

Đột nhiên Hứa Ứng trong lòng máy động, nhìn lên bầu trời, chỉ thấy bầu trời nứt toác, một mảnh cung đại điện tiên gia lọt vào tầm mắt, tiên quang rực rỡ chiếu thẳng xuống Vọng Hương đài!

Hàng vạn tiên nhân đội ngũ chỉnh tề kết thành trận thế, tổng cộng có ba mươi ba tầng, tinh kỳ phấp phới, từng đợt tiên uy cuồn cuộn phủ xuống!

Bên dưới chính là Huyền Đô Ngọc Kinh sơn trong Vọng Hương đài!

Mạnh Bà trên cầu Nại Hà thấy cảnh này lập tức biến sắc, thầm nghĩ: “Quyết chiến với Hư Hoàng có gì hay? Có giỏi thì xử lý thằng nhãi kia đi, không xử lý hắn ai biết hắn còn gây ra bao nhiêu chuyện. Lũ tiên nhân các ngươi chỉ đi theo sau mông hắn vá lỗ thủng!”

“Xử lý Hứa Ứng, thế gian lại có thể bình an, Cổ Thần chết cũng xanh mồ, cặn bã thời cổ đại không ngóc đầu lên được, chư tiên kê cao gối ngủ. Nhưng tên tiểu quỷ Hứa Ứng vẫn có thể nhảy nhót khắp nơi, chỉ e Tiên giới có một số người không muốn thiên hạ thái bình.”

Mạnh Bà thu hồi ánh mắt, hạ giọng nói: “Thiên hạ thái bình, còn lập công sao được? Không có công lao làm sao trèo lên cao được? Mấy đối thủ của cấp trên không chết thì làm gì có chỗ ngồi mà leo lên.’

Bà lão cảm khái nói: “Có kẻ dã tâm bừng bừng.”

Hứa Ứng đứng trên lá cây, lá cây trôi bồng bềnh theo Nại Hà, chỉ thấy trong Vọng Hương đài đột nhiên có một gốc đạo thụ nguy nga xanh tốt mọc từ dưới đất lên, Huyền Đô Ngọc Kinh sơn càng ngày càng cao, càng ngày càng nguy nga.

Vọng Hương đài xoay quanh Huyền Đô Ngọc Kinh sơn, đột nhiên có từng mảnh vỡ khổng lồ bay lên theo, đó là mảnh vỡ Đại La từ khắp tám hướng.

Năm xưa Huyền Đô Ngọc Kinh sơn rơi vào cõi âm, mảnh vỡ đại la rải rác bên Nại Hà, tạo thành một khu vực vừa hẹp vừa dài. Rất nhiều tồn tại cường đại phát hiện nơi đây có tác dụng phi phàm, thế là ai nấy đều lẻn vào đây ẩn cư, dần dà tạo thành Vọng Hương đài.

Thậm chí ngay cả một số cường giả Tiên giới cũng biết tới Vọng Hương đài, sau khi tranh đấu thất bại thường trốn vào đây, vì vậy bầu trời Vọng Hương đài mới thủng trăm ngàn lỗ.

Lúc này đạo thụ Huyền Đô Ngọc Kinh sơn tỏa hào quang rực rỡ, tế những mảnh vỡ kia lên, mấy lão quái vật ẩn cư trong Vọng Hương đài làm sao ngồi vững được nữa?

Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lại, từng thân hình cực kỳ cường đại bay ra từ trong mảnh vỡ Vọng Hương đài, thời không cổ xưa, đại đạo tĩnh lặng, đạo tràng mọc đầy các loại thực vật quỷ dị, tất cả lao nhao di chuyển!

Thậm chí còn có tiên điện đồng xanh phủ đầy vết rỉ, thuyền cổ rách rưới, tiên khí tổn hại, những thứ vốn thuộc về Tiên giới giờ phút này cũng thể hiện uy năng, hợp lực bảo vệ Huyền Đô Ngọc Kinh sơn!

Ngàn vạn tồn tại cổ xưa đáng sợ xoay xung quanh Huyền Đô Ngọc Kinh sơn, còn dưới đạo thụ Thất Bảo cung, Đông Minh Hư Hoàng đứng sừng sững ngửa mặt nhìn lên bầu trời.

Bầu trời tách ra, một đầu khác của vòng xoáy khổng lồ là nanh vuốt dữ tợn của Tiên giới, Tam Thập Tam Trọng Vạn Tiên đại trận khởi động, khí tức hủy thiên diệt địa từ thế giới khác đánh xuống.

Giờ phút này hào quang rực rỡ xuyên thủng màn trời, Nại Hà được chiếu sáng cũng không cách nào giữ được hình dạng cũ mà hiện ra bản thể.

Đây là một con sông mênh mông do vô số hồn phách vong linh tạo thành, lơ lửng trong vũ trụ tinh không, xâu chuỗi ngàn vạn thế giới, vô số tinh cầu khổng lồ trôi lơ lửng xung quanh dòng sông linh hồn.

Thân hình cực kỳ to lớn của Mạnh Bà che khuất cả bầu trời, trấn giữ từng cửa sông Nại Hà kết nối tới các thế giới.