Chương 956: La Phong Lục Thiên cung 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 956: La Phong Lục Thiên cung 3

Lão liếc mắt nhìn Hứa Ứng một cái nói: “Hứa đạo hữu, con dân Chư Thiên Vạn Giới là từ Tổ Đình di chuyển tới Chư Thiên Vạn Giới. Trước Chư Thiên Vạn Giới thì sao? Trước đó những con dân kia cho rằng sau khi chết sẽ đến đâu? Thần linh của nơi đó tên là gì?”

Lão nói tới đây, Hứa Ứng lập tức tỉnh ngộ, biết vì sao mình hỏi thăm về Minh Hải Thập Nhị Trọng Lâu lại khiến Bắc Đế và năm vị Phủ Quân khác cau có như vậy.

“Minh Hải Thập Nhị Trọng Lâu thật ra là lãnh địa của bá chủ cõi âm trước đây, có phải không?’

Hứa Ứng dò hỏi: “Các ngươi lo ta sẽ đánh thức vị bá chủ đó tại đó, uy hiếp quyền thống trị của các ngươi?’

Sinh Hình Phủ Quân đằng đằng sát khí nói: “Nếu ngươi đã biết, còn định bảo chúng ta dẫn ngươi tới Minh Hải Thập Nhị Trọng Lâu không?”

Hứa Ứng cười nói: “Chư vị, bây giờ các ngươi đâu có thống trị cõi âm, chẳng qua chỉ trốn trong cõi âm của thế giới Tứ Hoang mà thôi. Vừa rồi ta đại chiến với Huyền Thiên Thần Vương thống trị thế giới Tứ Hoang, các ngươi cũng không dám lộ diện. Các vị đạo hữu nhát gan như vậy, nấp trong góc nhỏ của cõi âm vạn giới, có mặt mũi đâu mà lo ta đánh thức bá chủ thời cổ xưa?”

Lời này tru tâm, khiến năm vị Phủ Quân kia ai nấy sắc mặt đỏ bừng, giận tới tím mặt, kêu lên: “Bắc Đế, đừng có ngăn chúng ta, hôm nay chúng ta nhất định phải xử lý thằng nhãi con này!”

Bắc Đế không ngăn cản bọn họ.

Năm vị Phủ Quân trong lòng căng thẳng, quay sang nhìn nhau. Sinh Hình Phủ Quân ho khan một tiếng, kêu lên: “Bắc Đế, đừng có ngăn ta, ta sẽ giết tên này, sửa sạch mỗi nhục!”

Bắc Đế vẫn không nhúc nhích.

Sinh Khí Phủ Quân nói: “Nếu ngươi chủ động dập đầu nhận lỗi, không khéo ngũ đại Phủ Quân chúng ta còn có thể tha thứ cho ngươi!”

Hứa Ứng cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói: “Ta dập đầu nhẫn lỗi? các ngươi xứng sao?”

Ngũ đại Phủ Quân giận không kiềm được, thần ma quanh người lao nhao hò hét, tiếng như sấm dậy, xôn xao muốn chém y thành muôn mảnh.

Âm thanh của Hứa Ứng chứa đựng đạo âm Thiên đạo, át cả âm thanh thần ma xung quanh: “Bốn mươi tám ngàn năm trước, ta một mình xuống Tiên giới, chém Tiên Vương, diệt tiên thần, quét ngang thế giới Thiên Đạo, đánh nát Thiên lộ. Chư Thiên Vạn Giới cản đường ta, tử thi trải đầy đất, nhiều vô số kể! Ta bị Đế Quân ám toán, hao phí thời gian bốn mươi tám ngàn năm, nhưng kiếp này bắt đầu từ không tới có, chém thần ma mà quật khởi, tại Côn Lôn diệt trừ na tổ, tới Quỷ Khư chống lại hai đại Tiên Vương, Tu Di sơn đánh Huyền Không, Vọng Hương đài phá Tử U minh đao, thế giới Tứ Hoang giết Huyền Thiên, báo thù rửa hận!”

Y nhìn quanh một lượt: “Thân thể của ta bị hủy, nguyên thần bị chết, cảnh giới bị cắt đứt mà vẫn dũng mãnh không lùi. Các ngươi thấy đại huynh bị nhốt, còn chưa chết đã bỏ chạy thục mạng, có mặt mũi nào bảo ta dập đầu nhận lỗi?”

Sinh Hình Phủ Quân tức giận tới mức thân thể nổ lốp bốp, kêu lên: “Đừng ai cản ta, ta thề giết hắn!”

Tư Cấm Phủ Quân vội vàng nói: “Tam ca chậm đã, nghe đại huynh nói xem sao.’

Sinh Hình Phủ Quân tức giận hừ một tiếng, phất tay áo nói: “Được rồi, đều nghe đại ca. Nhưng không xử lý thằng nhãi con này thì trong lòng ta vẫn uất ức khó tả!”

Bắc Đế thở dài nói: “Được rồi được rồi, năm người các ngươi còn có biệt hiệu là năm gã thần hèn ở cõi âm, có phải ta không biết đâu. Năm xưa ta bị Tiên giới ám toàn, chư thần trên thế giới Thiên Đạo cũng tới giết ta, năm người các ngươi thấy ta chống đỡ không nổi là nhanh chân chạy trước, trốn thoát giữ mạng. Tới giờ đã hơn sáu vạn năm mà các ngươi chỉ dám trốn trong cõi âm của thế giới Tứ Hoang, dùng cách này để giấu giếm thế giới Thiên Đạo truy bắt. Các ngươi đều biết Huyền Thiên đã bị đuổi khỏi thế giới Thiên Đạo, nhưng trước nay đâu dám ra tay với Huyền Thiên, làm gì có chuyện dám ra tay với Hứa đạo hữu?”

Ngũ đại Phủ Quân bị hắn nói trúng tim đen, ai nấy hậm hực im lặng.

Bắc Đế nói với Hứa Ứng: “Khiến Hứa đạo hữu chê cười rồi, đúng như lời đạo hữu đã nói, chúng ta không còn là người thống trị cõi âm nữa. Khà khà, tứ đại bá chủ cõi âm, ai cũng chết một lần rồi, còn ai dám nói mình thống trị cõi âm? Nếu bá chủ cõi âm thời cổ xưa khôi phục, chưa chắc đã là chuyện xấu đối với chúng ta.”

Cho dù lão vẫn tiếc nuối thần quyền cõi âm, nhưng cũng biết giờ phút này thần quyền không nằm trong tay mình.

Hứa Ứng đánh thức bá chủ cõi âm ngày trước, cũng có thể san sẻ áp lực từ Tiên giới. Còn tương lai thần quyền cõi âm rơi vào tay ai, cái đó thì không thể biết được.

Nhưng ngũ đại Phủ Quân vẫn thấy không cam lòng, chẳng qua Bắc Đế đã lên tiếng, bọn họ cũng buộc phải đáp ứng.