Chương 1668: Số phận trớ trêu
Mặc dù Cho Jin Woong làm việc với Kim So Ah lâu như vậy, nhưng vẫn không nhịn được mà tim đập nhanh hơn. Đây thật sự là một nữ hài xinh đẹp, không biết vị Thạch tiên sinh kia có phúc phận gì mà gặp được Kim So Ah, cũng không biết Kim So Ah có phúc phận gì mà gặp được Thạch tiên sinh. Nhất thời, trong lòng Cho Jin Woong nảy sinh một vấn đề triết lý khó giải quyết.
Đối với người cô út này của Kim So Ah, Cho Jin Woong cũng nghe danh đã lâu. Bởi vì cô út của nàng gả cho một tên vô lại nổi tiếng nhất vùng, tuy xinh đẹp nhưng vận may lại không tốt, còn thường xuyên bị những gã nam nhân thối tha ở quê nhà bắt nạt.
Bây giờ, tên vô lại kia đã đến nơi khác với danh nghĩa đi làm ăn xa, trên thực tế là trốn nợ, để lại cô út nàng một mình chăm sóc con cái.
Cho Jin Woong tuổi đã cao, nhưng vẫn chưa kết hôn.
Trước đây, hắn từng có ý với cô út của Kim So Ah. Đáng tiếc hắn tự ti vì bản thân lớn tuổi hơn đối phương, cho nên hắn không dám mở lời.
Đến lúc muốn mở lời thì đối phương đã kết hôn rồi.
Số phận thật trớ trêu, bây giờ mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, Cho Jin Woong đều hối hận không thôi.
Bíp bíp bíp.
Tiếng còi xe vang lên.
Hai con bò đang chắn ngang đường làng kêu lên “ưm bò”, lảng tránh sang bụi cỏ bên đường.
“Nhà cô út ta ở phía trước.” Kim So Ah chỉ vào căn nhà đất thấp bé phía trước nói.
Cho Jin Woong bèn giảm tốc độ, từ từ tìm một chỗ rộng rãi gần căn nhà để dừng xe.
Kim mẫu ôm hũ kim chi bước xuống xe trước, xoa xoa bụng, nhăn nhó nói: “Ta còn tưởng ngồi xe thoải mái lắm, ai ngờ lại khiến bụng ta lộn tùng phèo lên thế này.”
Cho Jin Woong lập tức nói: “Ngươi bị say xe đấy, lần sau trước khi lên xe uống nhiều nước đường một chút là được.”
Kim mẫu gật đầu, đột nhiên nhét hũ kim chi trong tay cho Kim So Ah, rồi chạy ra ven đường nôn ọe.
Đàn dê được nuôi nhốt ở ven đường bị giật mình chạy tán loạn.
Kim mẫu nôn khan nửa ngày trời cũng không nôn ra được cái gì, chỉ biết rưng rưng nước mắt nói: “Lần sau ta nhất định không ngồi xe nữa. So Ah, lần sau kêu cha ngươi đến đây đi. Đánh chết ta cũng không đến nữa.”
Kim So Ah vỗ lưng cho mẹ, nói: “Ta còn không biết ngươi sao, lần sau nhất định ngươi lại giành ngồi xe cho xem. Cha của ta chắc chắn giành không lại ngươi đâu.”
“Khụ khụ, ta thật sự không ngồi nữa đâu.”
Kim Ok Ran - Cô út của Kim So Ah - Đang nằm trên giường trong căn nhà đất, trên trán đắp khăn ướt, miệng rên hừ hừ, dáng vẻ điển hình của một nữ nhân nông thôn bị ức hiếp.
Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng động bên ngoài, lập tức dựng tai lên nghe ngóng, nói với con trai Kim Kong: “Kong à, ngươi ra ngoài xem thử xem, có phải là đám người đòi nợ đáng ghét kia đến nữa rồi không? Nếu phải thì ngươi nói với bọn hắn là ta sắp chết rồi, muốn lấy tiền thì không có, chỉ có một mạng thôi.”
Kim Kong năm nay mới mười một, mười hai tuổi, là một đứa trẻ nghịch ngợm, đang ngồi trong phòng làm bài tập, vừa nghe thấy mẹ nói như vậy, cậu bé lập tức ném bài tập xuống, cầm lấy cây súng cao su tự chế nhét vào thắt lưng chạy ra ngoài.
Nhìn thấy con trai chạy ra ngoài đối phó với kẻ địch, Kim Ok Ran tiếp tục rên rỉ trên giường: “Đám người đòi nợ chết tiệt này, còn muốn người ta sống nữa hay không? Kim Ok Ran ta cả đời này rốt cuộc đã tạo nghiệp gì, mà lại gả cho loại nam nhân như vậy chứ. Không những không được hưởng một ngày nào sung sướng, mà còn suốt ngày phải chịu khổ.”
Chưa kịp để Kim Ok Ran oán trách xong, con trai Kim Kong đã cầm súng cao su chạy về: “Mẹ, là dì và So Ah tỷ đến. À đúng rồi, còn có chú Cho nữa.”
Nghe thấy là Kim So Ah đến, Kim Ok Ran vội vàng gỡ khăn ướt trên trán xuống, ngồi dậy. Nhưng vừa nghe thấy phía sau còn có Cho Jin Woong, nàng lập tức đắp khăn lên trán, nhưng nghĩ lại cảm thấy không đúng lắm, lập tức gỡ xuống, nói với con trai Kim Kong: “Ngươi đừng cho bọn họ vào vội, để ta trang điểm lại đã.”
Kim Kong không hiểu sao mẹ mình phải trang điểm?
Dì và So Ah tỷ cũng đâu phải người ngoài.
“Ok Ran à, ngươi sao vậy? Kim Kong nói ngươi không khỏe, đang nằm trên giường.
Chưa kịp để Kim Ok Ran trang điểm xong, Kim mẫu và Kim So Ah đã ôm hũ kim chi vào nhà.
Kim Ok Ran vội vàng nằm xuống giường, rên rỉ: “Ta khỏe lắm. Chưa chết được đâu.”
“Ngươi lại nói mấy lời xúi quẩy này rồi.” Kim mẫu đặt hũ kim chi vào góc tường, đi đến bên giường, đưa tay sờ trán Kim Ok Ran: “Không bị sốt là tốt rồi.”
Kim Ok Ran nhìn Kim mẫu, sau đó lại nhìn Kim So Ah, khi ánh mắt nhìn đến Cho Jin Woong, nàng vội vàng né tránh, trên mặt lại lộ ra vẻ e thẹn của thiếu nữ.
Kim mẫu nhìn thấy, thầm trách Kim phụ năm đó chia rẽ uyên ương, gả Kim Ok Ran cho tên vô lại kia, bỏ lỡ người tốt như Cho Jin Woong.
Nam nhân lớn tuổi một chút thì đã sao? Chỉ cần biết thương yêu vợ con là được rồi. Lúc này nhìn thấy Kim Ok Ran gà mái nuôi con, có chồng cũng như không, trong lòng bà càng thêm khó chịu.