Chương 1833: Ta tin ngươi
Thạch Chí Kiên thở dài, ném điếu thuốc xuống đất: "Ta cứ tưởng bản thân luôn giúp đỡ ngươi, không ngờ lại khiến ngươi áp lực đến vậy."
"Không sai, ngươi đúng là đã giúp ta rất nhiều. Ta không có tiền, ngươi cho ta tiền để mở đường. Ta không có nhà để ở, ngươi cho ta nhà để ở. Nhưng mà A Kiên, ta cũng là nam nhân. Tất cả những thứ này ta cũng muốn tự mình phấn đấu kiếm lấy, chứ không phải do ngươi ban phát cho ta. Ngươi hiểu không?" Đinh Vĩnh Cường vừa nói vừa vỗ ngực.
Thạch Chí Kiên mỉm cười, lấy một điếu thuốc ngậm vào miệng rồi lấy bật lửa ra châm: "Không ngờ, ngươi lại phản cảm ta đến thế."
"Không phải phản cảm. Ta chỉ là... không muốn sống dưới cái bóng của ngươi." Đinh Vĩnh Cường nói lớn: "Bây giờ ta đã làm thanh tra, quản lý Loan Tử. Lạc ca nói, chỉ cần ta muốn, sau này sẽ giúp ta lên làm tổng thanh tra người Hoa."
"Hắn nói sẽ giúp ngươi lên làm tổng thanh tra người Hoa? E rằng vài năm nữa ngay cả bản thân hắn còn không giữ nổi mình." Thạch Chí Kiên nhàn nhạt nhả một hơi khói.
"Ngươi nói vậy là sao?" Đinh Vĩnh Cường giật mình, mở to mắt nhìn Thạch Chí Kiên.
Câu nói này của Thạch Chí Kiên thật sự khiến người ta kinh hãi, khiến Đinh Vĩnh Cường sợ đến toát mồ hôi.
"Là sao?" Thạch Chí Kiên nhìn Đinh Vĩnh Cường: "Ngươi phải nên hiểu chứ. Tham lam, có thể tham lam được bao lâu? Phạm lỗi sớm muộn gì cũng bị trừng trị. Đến lúc đó đừng nói là Lôi Lạc, toàn bộ hệ thống cảnh sát Hồng Kông sẽ dậy sóng. Trong sạch hóa bộ máy chính trị sẽ quét sạch, không chừa một ai."
"Ực" một tiếng, Đinh Vĩnh Cường nuốt nước bọt: "A Kiên, ngươi đừng hù ta."
"Ta trông giống đang hù ngươi sao?" Thạch Chí Kiên cười lạnh: "Ngươi cho rằng ta luôn ép ngươi làm người tốt, không cho ngươi tham tiền là đang cản trở con đường phát triển của ngươi sao? Sai rồi. Ta không muốn nhìn thấy ngươi thân bại danh liệt."
"Không thể nào? Lạc ca một tay che trời, ai dám động đến hắn chứ?" Đinh Vĩnh Cường vẫn không dám tin vào lời nói của Thạch Chí Kiên.
"Ngươi cho rằng Hồng Kông này là của ai? Cho dù là Lôi Lạc hay là Nhan Hùng, thậm chí là Trần Chí Siêu trước kia, đều chỉ là quân cờ trong tay bọn người Anh thôi. Khi nào những quân cờ này không còn giá trị lợi dụng, chúng sẽ bị vứt bỏ ngay lập tức." Thạch Chí Kiên nhàn nhạt nói: "Bây giờ giới cảnh sát tham nhũng khiến cho dân chúng Hồng Kông oán thán xung trời, bọn người Anh có ngu ngốc đến đâu cũng biết phải loại bỏ căn bệnh này. Không trừ bỏ khối u, bọn hắn sẽ không thể cai trị một cách thuận lợi. Ngươi nói cho ta biết, nếu đổi lại là ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào?"
Đinh Vĩnh Cường bị hỏi khó.
Một lúc lâu sau, hắn mới hít một hơi lạnh, nói: “A Kiên, ý ngươi là... Hồng Kông sẽ sớm... sớm thiết lập ICAC sao?"
Thạch Chí Kiên không trả lời trực tiếp câu hỏi của Đinh Vĩnh Cường: "A Cường, ngay từ đầu ta đã bảo ngươi gia nhập giới cảnh sát, chứ không phải muốn ngươi kiếm một mớ rồi cao chạy xa bay. Trong lòng ta, ngươi chính là tổng cảnh ti, giám đốc sở cảnh sát trong tương lai, là ông trùm của giới cảnh sát Hồng Kông." Thạch Chí Kiên nhìn Đinh Vĩnh Cường với ánh mắt sáng quắc: "Cho nên ta muốn ngươi trong sạch, không cho ngươi tham ô. Mục đích chính là để không ai có thể bắt được thóp của ngươi. Chỉ có như vậy, ngươi mới có thể leo lên cao hơn."
Lời nói này của Thạch Chí Kiên như sấm rền bên tai, khiến cho Đinh Vĩnh Cường choáng váng.
Có ý gì đây?
A Kiên luôn xem ta là tổng cảnh ti, giám đốc sở cảnh sát để bồi dưỡng sao?
Ta nghe nhầm rồi sao?
Thạch Chí Kiên nhìn Đinh Vĩnh Cường đang mở to mắt nhìn mình, như đọc được suy nghĩ trong lòng hắn: "Ngươi không nghe nhầm đâu."
Thạch Chí Kiên vừa nói vừa lấy điếu thuốc trong miệng ra, nhét vào miệng Đinh Vĩnh Cường đang há hốc, sau đó vỗ vai hắn: “Người khác gọi ngươi là A Cường ngốc, nhưng thực ra trong lòng ta biết ngươi không hề ngốc. Không những không ngốc, mà còn rất thông minh. Nếu ngươi chọn đi theo con đường của Lôi Lạc, cho dù ngươi có kiếm được mười triệu, thậm chí là trăm triệu, thì sao chứ? Bọn người da trắng kia muốn xử ngươi, muốn thiết lập ICAC, ngươi chỉ có nước cao chạy xa bay. Ngược lại, ngươi chỉ cần nghe lời ta, ta có thể thề với trời."
Thạch Chí Kiên nói xong lập tức chỉ tay lên trời: "Chỉ cần A Cường vẫn là bạn bè của ta, ta sẽ đưa ngươi lên đỉnh cao. Đừng nói gì đến tổng thanh tra người Hoa, ít nhất cũng phải là tổng cảnh ti."
"Được rồi! Ta nói xong rồi, ngươi tin hay không?" Thạch Chí Kiên nói xong, mở cửa xe ra: "Nếu ngươi không tin, bây giờ ta sẽ xuống xe, sau này chúng ta gặp nhau vẫn là bạn bè. Nhưng sẽ không còn là anh em nữa."
Giọng điệu của Thạch Chí Kiên kiên quyết, không chút do dự.
Thấy Thạch Chí Kiên thực sự muốn xuống xe, Đinh Vĩnh Cường đang ngây người không nhịn được nữa, "Phụt" một tiếng nhổ điếu thuốc mà Thạch Chí Kiên nhét vào miệng ra, nhìn Thạch Chí Kiên với ánh mắt sáng rực: "A Kiên, không, Kiên ca. Ngươi cho ta thêm một cơ hội nữa đi, ta tin ngươi."
Nói xong câu này, Đinh Vĩnh Cường hít một hơi thật sâu, như thể câu nói vừa rồi đã dùng hết sức lực của hắn.