Chương 1925: Si Tình Trường Kiếm, Thạch Chí Kiên! (3)
Tuấn thất gia trong bộ tây trang giày da bước ra khỏi xe, sắc mặt âm trầm nhìn về phía khách sạn.
Demacia đang làm gì?
Anh đã đến Hồng Kông từ mấy ngày trước, vốn là muốn xuất hiện bất ngờ, nhưng không ngờ cấp dưới của mình lại âm thầm giở trò quỷ sau lưng mình!
Cửa xe lại mở, một đôi chân dài bước ra, váy liền áo dài đến mắt cá chân không cản được tư thái rung động lòng người của nàng.
Một chiếc mũ lưỡi trai lụa trắng tinh, một đôi kính râm màu đen, váy dài trùm kín thân, dưới chân là một đôi giày búp bê màu vàng nhạt.
Thời trang ngày nay, không hề che lấp được thần thái cao quý của mỹ nhân tuyệt sắc này.
Dưới sự bảo vệ của thuộc hạ, nữ vương tiến vào khách sạn.
...
Trong đại sảnh, toàn bộ mọi người đều im lặng theo dõi chuyện đang diễn ra trên sân khấu.
“Dựa vào cái gì mà ta phải để cho các ngươi cướp đi bảo vật của Ngạc tổ chúng ta?”
"Ngươi lại đang nói linh tinh gì thế?"
Trong sự ngây ngốc của mọi người, Thạch Chí Kiên đột nhiên bước đến trước mặt Đái Phượng Ni, tay phải giơ lên...
"Bốp bốp! "
Liên tiếp hai tiếng tát vang dội khắp đại sảnh!
Đối thủ mạnh mẽ, tàn nhẫn.
Ý thức nguy hiểm từng chút một rõ ràng.
Nỗi đau đớn khi đầu óc bị ngắt kết nối.
Kí ức chân thật và rõ ràng như chính bản thân mình, mạnh mẽ hóa thành một luồng dư chấn, quét qua não bộ của họ như thác đổ!
Đái Phượng Ni to lớn che giấu trong tiềm thức sâu kín, khổng lồ vô cùng với sức mạnh điên cuồng vĩ đại bị Thạch Chí Kiên ép ra giữa ban ngày!
Giấu đầu lòi đuôi, một lời nói dối cẩu thả được chế tác tỉ mỉ như vậy, nhưng lại bị bại lộ rõ ràng trong nháy mắt!
"A!!!!!!"
Không ai biết rốt cuộc Đái Phượng Ni đang bị làm sao, chỉ thấy nàng đột nhiên hét lên một tiếng chói tai đau đớn, ôm đầu lảo đảo lui về phía sau!
"Mẫu thân! "
Đứa bé trong lòng nàng đột nhiên cất tiếng nói chuyện lưu loát, sợ hãi và run rẩy:
"Đừng đánh mẫu thân ta mà!! "
Nơi khóe mắt của Lợi Tuyết Huyền, một giọt nước mắt bị đè nén rơi xuống...
"Là ngươi... "
Nàng cúi đầu nỉ non, "Là ngươi... "
Theo bản năng, nàng vươn ra một bàn tay, chạm vào mặt mình, hơi ngẩn ra, sau đó...
"Bốp!! "
Nàng tự mình tát mạnh một cái!
"Bốp!! "
Môt bàn tay khác không ngừng tát vào mặt mình, từ trái sang phải, từ phải sang trái.
"Bốp!! Bốp!! "
Cũng giống như lần đầu tiên, liên tục hai cái tát.
"Mẫu thân! " Đứa nhỏ trong ngực nàng phát ra tiếng kêu sợ hãi,”Mẫu thân, người dừng lại đi! "
Giọng nói non nớt, hơi khàn khàn kỳ lạ, mang theo kinh hoàng lo sợ, lại càng giống người hơn!
"Mẫu thân, đừng đánh nữa mà, đau... Đau!!"
Tiếng khóc nức nở bi thương, độc lập khỏi tiếng nói chuyện máy móc cứng nhắc, không còn giống AI lạnh như băng nữa!
"Phượng Nhi!" "Tuyết Nhi!" "Trả lời ta đi!" "Ngươi bị làm sao vậy?" "Dừng lại!" "Đừng đánh nữa!"
Hai người ném đứa trẻ ra xa, cùng hét lên.
*Loạt xoạt loạt xoạt*
Thiết bị cơ khí bên trong não bộ vặn vẹo, từng mảnh vỡ bắn ra khỏi da thịt.
Hai chân như nhũn ra, hai người đồng thời ngã quỵ xuống đất.
"Không... Không đánh nữa mà... "
Đôi mắt vô hồn chậm rãi khôi phục tiêu cự.
Nước mắt tuôn tràn như mưa.
Là ngươi sao?
Là ngươi sao?
Bầu trời cảm xúc xa lạ bao la như biển rộng, từng đợt sóng nồng đậm đau đớn ập đến, ngạt thở...
Thế giới bỗng chốc an tĩnh.
Màn hình tối tăm sâu thẳm.
Nỗi đau không thể kìm nén.
Kí ức.
Nứt vỡ.
Từng mảnh kí ức đứt đoạn.
Tự vả.
Thức tỉnh.
Bui nhùi.
Bẻ gãy.
Tắt máy.
...
Một đoạn dữ liệu bị cắt đứt khác, dọc theo đường mạng dằng dặc, chảy xuôi về một nơi xa hơn nữa...
Kiêu ngạo đứng trên đỉnh núi cao, bóng dáng lạnh lùng mặc váy liền thân màu đen, khuất sau con dốc, im lặng ngắm nhìn dòng sông dữ liệu cuồn cuộn chảy.
Đằng sau nàng, đồng bạn đứng sừng sững oai nghiêm, quái thú máy móc khổng lồ, nhẫn nại chờ đợi sự chỉ huy của nữ vương.
Cơ giáp hình rồng đen sì, sát khí đằng đằng.
Thành phố hoang tàn mù mịt khói lửa phía xa xa bị chân mây màu đen che lấp.
Từ trên cao nhìn xuống, bầy kiến nhỏ bé giãy giụa trong lũ lụt và chết chóc.
Trên đỉnh núi cao, bầy chim cao quý lạnh lùng nhìn xuống địa ngục phàm nhân.
Làm sao có thể tưởng tượng nổi, chỉ mới bốn mươi năm trước, đây vẫn còn là địa bàn của Toàn Chức Cao Thủ, một tộc người quật cường nhưng cũng ngu xuẩn vô cùng...
Vì lợi ích sinh tồn của chính mình, lại tàn sát lẫn nhau đến mức thiên hạ đại loạn như vậy.
Cho nên bọn họ vẫn luôn không thể diệt trừ được mạch lạc kháng chiến, cũng không thể thống nhất toàn bộ cơ giới.
"Lần này đã đủ chưa?"
Bên cạnh nữ vương, cơ giáp hóa hình người lạnh giọng hỏi.
Trên mặt hắn đeo mặt nạ quỷ có hình dạng kỳ lạ, bên ngoài lớp mặt nạ trong suốt có hoa văn hình quạt.