Chương 691: Ngươi Đừng Hòng Trốn!

person Tác giả: Lục Nguyệt Thập Cửu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 691: Ngươi Đừng Hòng Trốn!

Ầm ầm —— Dường như ở phía chân trời có một loại vách ngăn nào đó, giống như một bức tường cao vô ảnh vô hình.

Con xà yêu kia hung hăng đâm thẳng lên trên, rồi kinh hãi nhìn chằm chằm vào phần bụng của mình. Chỉ thấy trận phù trên pháp bào lại đang vỡ nát, từng tầng từng tầng ngay tại vị trí bị cây trường thương dữ tợn kia đâm thẳng vào!

“Bộ pháp y này đang ăn ta!” Xà yêu cảm nhận được lực hút điên cuồng đang truyền đến từ bên trong pháp bào, ngoài miệng không khỏi phát ra một tiếng kêu đầy thê lương thảm thiết.

Vì sao? Đạo pháp lúc trước đã tấn công vào nó rồi mà hiện tại, một thương này cũng chọn mục tiêu là nó nữa? Cứ như đối phương hoàn toàn không nhìn thấy những con yêu ma khác, chỉ hung hăng túm lấy một mình nó mà chém giết thôi.

Thật ra cũng không cần xà yêu nhắc nhở, bởi vì sau một thoáng do dự ngắn ngủi, mấy vị Yêu Hoàng còn lại đã sớm nhao nhao ra tay đánh về phía bóng người đang bị Thần Hoàng Sí Diễm bao phủ kia rồi.

Các thức thần thông đều đánh thẳng lên lưng Thẩm Nghi, nhưng hắn đã sớm quen với chuyện pháp y hấp thụ, nên không để lộ ra một chút bối rối nào, chỉ hờ hững tiếp tục đâm trường thương vào bụng xà yêu!

Lấy một địch năm.

Nếu để cho đám yêu ma này sử dụng xa luân chiến, tiêu hao qua lại, dù lấy nội tình của Thẩm Nghi, cũng không kiên trì được bao lâu. Bởi vậy mỗi lần hắn xuất thủ, mục đích đều rõ ràng tới cực điểm, đó là lần lượt chém giết từng con một, bắt đầu từ con yếu nhất.

“…”

Kim Sí Yêu Hoàng nhìn Sắc Yêu Kim Tiễn trong tay, bỗng nhiên trong mắt lóe lên một tia hung ác.

Vật này nhất định phải giữ lại, để biến thành một kích trí mạng.

Bộ pháp y kia đang hấp thu khí tức của xà yêu, nhưng tương tự, nội tình của Thẩm Nghi cũng đang tiêu hao nhanh chóng. Thứ nàng muốn là mạng của Thẩm Nghi, mà không phải là bức lui đối phương. Để đạt được mục tiêu này, dù con xà yêu kia chiến tử cũng tuyệt đối không thể phát sinh sai lầm.

“Uyên Hà Bảo Bình.” Hùng Thủ Yêu Hoàng có chút lạnh nhạt tế ra một món bảo bình, sau khi hí hoáy lung tung hai cái, trong miệng cái bình hẹp kia lại lập tức tuôn ra một dòng sông lớn đen kịt, trực tiếp bao phủ hai bóng người ở phía chân trời.

Chúng nó đều là yêu ma nhưng lại luyến tiếc bộ pháp y trên người, nên không muốn hiện lộ nguyên hình, bởi vậy trong lúc nhất thời lại có chút bó tay bó chân.

Con sông lớn đục ngầu nhanh chóng xoay quanh rồi tụ lại, bên trong tản ra những tiếng oan hồn khóc lóc.

“Grào!” Đến đây, rốt cục Kim Sí Yêu Hoàng cũng động, hai cánh mở ra, thân hình đột ngột lướt đến phía trên con sông lớn nọ. Con ngươi dựng thẳng đang nhìn chằm chằm vào biến hóa trong đó. Lưu quang trên đôi cánh vàng càng thêm nồng đậm, thậm chí còn dần dần trở nên sền sệt như thực chất.

Đúng vào lúc này, một tiếng nổ mạnh ầm vang truyền ra. Con sông lớn đục ngầu ấy lại trực tiếp nổ tung, hóa thành một cơn mưa to tầm tã, nhanh chóng bao phủ toàn bộ Linh Thực viên.

Chớp đúng thời cơ mà bản thân cho là thỏa đáng nhất này, bỗng nhiên Kim Sí Yêu Hoàng đáp xuống, còn chưa thấy rõ bóng người bên trong, lưu quang trên đôi cánh của nàng đã hóa thành một mảnh mưa kiếm đầy trời, tuôn rơi và bao trùm xuống dưới!

Ầm! Dưới cằm của nàng đã trúng một đòn tiên thối, khiến cho thân hình đầy đặn như mũi tên rời cung, ầm ầm bay ngược ra ngoài.

Thẩm Nghi bình tĩnh vứt bỏ thi thể trên đầu thương xuống, mãi cho đến khi xà yêu đã vẫn lạc, bộ Nam Dương pháp y kia vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, chỉ vì xà yêu đã không cung cấp nổi mức độ tiêu hao của pháp y nữa, nên nó ngã xuống mà thôi.

Ngay sau đó, thân hình hắn lập tức xuất hiện ngay phía trên Kim Sí Yêu Hoàng, trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu khuôn mặt hung ác đầy dã tính nọ.

Thẩm Nghi dùng cả hai tay để cầm thương, gương mặt bên dưới mái tóc ướt sũng, lại tăng thêm mấy phần sát khí. Mũi thương đột nhiên đâm thẳng vào cổ họng của nữ nhân nọ.

Hỏa diễm trên người lại một lần nữa bùng cháy lên, mang theo lực đạo vô biên, hung hăng đánh cho đối phương phải ngã xuống mặt đất!

Lại một cảnh tượng không có khác biệt so với trước, trận phù trên bộ pháp y kia từ từ nứt vỡ. Chỉ có điều so với tâm trạng bối rối của con xà yêu kia, Kim Sí Yêu Hoàng lại vươn tay nắm giữ mũi thương, hung hãn nhe hàm răng nanh, gầm thét một tiếng, muốn đẩy thanh trường thương kia ra.

“Kim Sí, ta tới giúp ngươi!” Bỗng nhiên Yêu Hoàng đầu hươu từ phía sau lướt đến, không chút do dự đã dùng cặp sừng sắc nhọn của mình chém về phía Thẩm Nghi.

Nhưng không chờ nó hoàn toàn chém xuống, Thẩm Nghi lại đột ngột xoay người, đánh thẳng một quyền vào mặt nó, Cửu Yêu trong cơ thể đồng loạt gào thét, lại có Thần Hoàng kêu lên.

Huyết khí và lửa đỏ luân phiên bốc lên.

Lộc yêu bị một quyền đánh bay ra xa hơn trăm trượng, lưu lại một đường rãnh thẳng tắp trên khắp linh điền.

Mượn dùng cơ hội này, Kim Sí Yêu Hoàng lập tức bứt người rời đi, vừa thở hổn hển vừa nhìn chằm chằm vào Thẩm Nghi, sau đó nàng bật cười nói: “Ngươi… rốt cuộc ngươi cũng phòng bị.”

Một quyền nhìn như cường hãn là thế, kỳ thực lại trực tiếp tiết lộ tình huống của Thẩm Nghi. Mặc dù vừa rồi, khi phải đối mặt với mấy vị Yêu Hoàng đồng thời liên thủ vây công, hắn vẫn chuyên tâm chiến đấu với con xà yêu kia, vậy mà giờ phút này, hắn lại xuất quyền phòng thủ, điều này đã nói rõ hắn cũng bắt đầu không đủ lực lượng để cung cấp cho bộ pháp y trên người.

“Ngươi…” Kim Sí Yêu Hoàng hưng phấn mà tàn nhẫn nhìn lại, viên linh châu ẩn giấu cát chảy lại xuất hiện trong lòng bàn tay: “Đừng hòng trốn.”

Lời còn chưa dứt, nàng lại trực tiếp nuốt viên linh châu kia vào trong bụng.

Chỉ cần vật này còn thì Thẩm Nghi đừng nghĩ đến chuyện thi triển pháp quyết na di quỷ dị kia của hắn.

“Thần Phong giúp ta!” Sau đó, nàng gào thét một tiếng, một miếng ngọc giản truyền tin nhanh chóng chui ra từ trong ống tay áo của nàng.

Nhưng bên trong miếng ngọc giản ấy lại không truyền ra tiếng hồi âm, mà ngược lại nó còn trực tiếp vỡ vụn.

Vẻ mặt Kim Sí khẽ biến nhưng cũng không để lộ ra sắc thái gì khác thường. Thần Phong vốn không phải là thủ đoạn gì, nó chính là tục danh của một con Yêu Hoàng.

“Hắn sắp không xong rồi, động thủ.” Kim Sí Yêu Hoàng lại lấy Sắc Yêu Kim Tiễn ra. Ba vị Yêu Hoàng còn lại chậm rãi tập hợp, tất cả đều loay hoay kích hoạt món pháp bảo trong tay.

“…”