Chương 707: Ngươi Có Thể Mạnh Hơn Nhiếp Quân Bao Nhiêu?
Thần Phong Yêu Hoàng ngơ ngác nhìn Thẩm Nghi đang ôm lấy bả vai mình và Cự Giác, vậy mà từ đầu tới cuối, nó hoàn toàn không phát hiện ra đối phương.
Nhưng đó còn chưa phải chuyện làm người ta sợ hãi, bởi vì chuyện càng khiến người ta sợ hãi hơn, chính là rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm vậy rồi nhưng nó lại cảm nhận được bản thân mình không thể thoát ra!
Ngay xung quanh hai con yêu ma nọ, Thanh Khâu lão tổ và Huyền Minh Chu Hoàng đang tranh nhau giành công: “Chủ nhân, là ta tìm được, ta hiểu rõ cô ả Cự Giác này nhất.”
“Nó vốn không quen thuộc với Đại Càn, là ta lực chọn nơi này, xin chủ nhân minh giám!”
Thật ra từ hai ngày trước hai luồng yêu hồn này vẫn đi theo phía sau chúng. Theo lý mà nói, lúc trước Cự Giác Yêu Hoàng sợ Kim Tình Sư Tử là vì đối phương từng trốn thoát khỏi tay Nhiếp Quân, nhưng nếu con sư tử kia là do Thẩm Nghi biến thành, vậy thì xác suất lớn là hai người kia đang diễn trò.
Sau đó, được Kim Sí Yêu Hoàng dẫn dắt, năm Đại Yêu Hoàng triển khai phục kích đối với Thẩm Nghi, cuối cùng đã chết mất ba vị. Nhưng nàng chỉ biết chuyện này, chứ không tận mắt chứng kiến cụ thể, càng không biết ngày đó đã xảy ra chuyện gì. Bởi vậy, dù nàng cũng nắm được một chút tin tức về sự cường hãn của thanh niên kia, nhưng lại không bị dọa đến mức toàn thân nhũn ra.
Mãi cho tới giờ phút này, tại khoảnh khắc cánh tay kia buông xuống, ngay cả khi có Thần Phong Yêu Hoàng ở ngay bên cạnh, Cự Giác Yêu Hoàng cũng trực tiếp mất đi ý chí chiến đấu rồi.
“Thả ta ra!” Cùng với một tiếng chim hót bén nhọn vang lên, Cự Giác Yêu Hoàng run rẩy muốn thoát khỏi sự trói buộc của cánh tay kia.
So với sự hoảng loạn của nàng, Thần Phong Yêu Hoàng lại đang nhanh chóng thúc giục đống phù lục dán đầy trên người. Những tấm phù lục này đều là Quật chủ ban cho, chỉ bàn về hiệu quả, khẳng định là chúng nó sẽ mạnh hơn thứ được gọi là pháp y của trưởng lão Nam Dương tông kia.
Ít nhất là những lá phù này không cần nó vận dụng yêu lực đi bổ sung.
Nói thật, từ lần trước gặp mặt đã khiến Thần Phong Yêu Hoàng sinh ra rất nhiều kiêng kị đối với Thẩm Nghi, nhưng điều này lại không có nghĩa là bản thân nó trực tiếp rơi vào tình trạng bị người bóp chặt lấy cổ, còn không dám phản kháng.
“Ngươi có thể mạnh hơn Nhiếp Quân bao nhiêu?”
Đạo Cung hơn năm trăm trượng tuy kinh khủng, đã làm cho người ta sợ hãi, nhưng kỳ thật Nhiếp Quân cũng không thua kém bao nhiêu, trong khi thứ gã có thể vận dụng còn là Tử Tiêu Thần Lôi cương mãnh nhất.
Thần Phong Yêu Hoàng cho rằng, nó có thể thắng được Nhiếp Quân, chẳng lẽ còn không đánh lại tiểu tử này? Huống chi, đối phương lại khinh thường đến mức không hề tế ra Đạo Cung đã dám tới gần nó như thế.
“Grào!” Thần Phong Yêu Hoàng đột nhiên giãn nở thân thể, phát ra một tiếng rít gào. Gần như ngay sau đó, đống bùa chú dán trên người nó lập tức phát ra kim quang!
Cơ bắp trên bộ yêu khu căng cứng bắt đầu bật tung ra, tựa như trên người vừa có thêm mấy con đại mãng đang lăn lộn. Hai cái móng vuốt bị một tầng lông dài màu xanh bao trùm, hung hăng đạp mạnh một cái, đã đánh tan đống mây trắng đầy trời.
“…”
Một lát sau, Thần Phong Yêu Hoàng lúng ta lúng túng ngậm miệng lại, bởi vì ngay cả khi nó đã ra sức giãy giụa, vẫn không thể đánh văng được cánh tay trên vai mình.
Thanh niên kia vẫn túm lấy nó, thậm chí còn đang yên tĩnh chăm chú nhìn vào từng động tác của nó, chỉ có ngọn lửa vàng ở mi tâm hắn là càng thêm chói mắt.
Thí nghiệm cũng gần xong rồi, chân thân của Thiên Hoàng Bất Diệt này cực kỳ trân quý, thậm chí còn vượt xa dự liệu của Thẩm Nghi.
Tuy hắn tu luyện công pháp Phản Hư cảnh, nhưng dù sao cũng chỉ đạt đến trình độ nhập môn mà thôi, chứ không giống như quá trình tu luyện Tôi Thể Pháp lúc trước, có thể cảm nhận được huyết nhục biến hóa rõ ràng.
Trên thực tế, ở trong cảm nhận của hắn, dường như quá trình đột phá lúc trước chỉ khiến bản thân càng thêm hòa hợp với Thần Tước Niết Bàn Pháp thêm một chút, không ngờ hiệu quả gia trì đối với lực đạo lại đạt đến trình độ nghiêng trời lệch đất thế này.
Cự Giác Yêu Hoàng trơ mắt nhìn động tác của Thần Phong, sau đó tinh tế bắt được một tia sợ hãi và xấu hổ ở trên mặt đối phương.
Trong chốc lát, đột nhiên tim nàng lạnh đi vài phần.
Phải biết rằng, Thẩm Nghi là tu sĩ, và từ nãy đến giờ, đối phương còn chưa kịp bấm một đạo pháp quyết nào đã mang đến cho nàng loại cảm giác áp bách và tuyệt vọng lớn như vậy, thì lúc trước, hắn để cho hai Đại Yêu Hoàng chạy mất là vì nương tay sao?
Trong chớp mắt sau đó, nàng không chút do dự đã rót tất cả yêu lực toàn thân vào Nam Dương pháp bào trên người. Tựa như đang nghiệm chứng dự cảm của Cự Giác Yêu Hoàng, ngay sau đó, Thẩm Nghi đột ngột vung tay áo lên, hai Đại Yêu Hoàng không ai bì nổi lại giống như hai ngôi sao băng đập thẳng xuống mặt đất!
Bành —— Rất nhiều tu sĩ Đại Càn đang thu dọn tàn cuộc, bao gồm cả cường giả Hóa Thần Cảnh ở bên trong, đều cảm thấy toàn thân run lên như bị sét đánh, chỉ còn biết ngây dại nhìn về phía cái vực sâu vừa đột ngột xuất hiện sau lưng mình.
Dường như mặt đất mênh mông bát ngát vừa mới tách ra một vết nứt.
Dưới hiệu quả bảo vệ của pháp bào và phù lục, trình độ kiên cố của yêu thân đã cường hãn vượt xa tưởng tượng. Hai con yêu ma kia chỉ lảo đảo vài cái đã nhảy lên từ dưới vực sâu, hoàn toàn không thương lượng cũng tự giác tách nhau ra, chạy sang hai bên khác biệt.
Thẩm Nghi chỉ đánh ra một đòn đã làm hai con yêu ma này đột nhiên hiểu ra được một điều. Đó là dưới lực đạo kinh khủng như vậy, bất cứ một hành động phản kháng nào cũng đều là phí công, chỉ có chạy trối chết mới là thực tế nhất.
Sắc mặt Cự Giác Yêu Hoàng thoáng chuyển thành tái nhợt, nàng ta điên cuồng vung vẩy đôi cánh trên lưng. Phía trên bộ pháp y Nam Dương thoáng lộ vẻ ảm đạm, hiển nhiên là lấy tu vi của nàng đã không đủ sức chống đỡ mức độ tiêu hao của pháp y rồi.
Cũng chính vì vậy, nàng mới càng hiểu rõ hơn, bản thân vừa mới hứng chịu một kích mạnh mẽ đến mức nào.